Chương 63: Hai thầy đánh quái vỡ long cung – Các thành trừ yêu thâu bửu bối

Khi ấy chúa tôi kinh hãi, lạy thinh không rồi lạy Tam Tạng và Sa Tăng.

Vua Tế Thại phán khen rằng:

– Quả nhơn mắt thịt, ngỡ lịnh đồ có sức mạnh nên bắt đặng yêu quái mà thôi. Bây giờ thấy đằng vân mới biết thần tiên giáng hạ! Xin Lão Phật và Bồ Tát từ bi miễn chấp.

Bá quan văn võ thấy vua kính trọng Tam Tạng, Sa Tăng như vậy, càng cung kính mười phần.

Nói về Tôn Hành Giả với Bát Giới đằng vân tới núi Loạn thạch, đứng trên miệng ao Bích ba, Tôn Hành Giả hóa thiết bãng ra cái dao, cắt tai Hắc ngư tinh và môi dưới Niêm ngư tinh, rồi nói rằng:

– Có Tề Thiên đại thánh là Tôn gia gia ở đây, bảo nó đem bữu bối trả lại cho mau, kẻo chết hết cả lũ!

Nói rồi quăng cặp yêu xuống ao.

Hai con quái ấy mang xiềng lặn mất, chạy vào cung báo rằng:

– Ðại vương ôi, chắc là mang hại!

Khi ấy Vạn Thánh long vương đương ngồi uống rượu với Cửu Ðầu phò mã.

Xảy nghe tin ấy, liền ngưng chén rượu hỏi rằng:

– Chuyện chi mà mang tai mắc họa?

Hai con quái ấy thưa rằng:

– Chúng tôi đi tuần tháp hồi hôm, chẳng ngờ Ðường Tăng và Hành Giả quét tháp, chúng tôi bị Tôn Hành Giả bắt xiềng lại đem giải tới đền. Nay Tôn Hành Giả và Bát Giới dẫn chúng tôi đến mé ao, cắt tai và môi dưới lại tha về mà dặn rằng: Có Tề Thiên đại thánh Tôn gia gia đến đòi bửu bối, bảo Ðại vương đem trả cho mau.

Vạn Thánh long vương nghe nói hồn vía lên mây, run lặp cặp nói với phò mã rằng:

– Hiền tế ôi! Phải là ai còn dám đôi co, chứ như nó chẳng nên cự địch.

Cửu Ðầu phò mã cười rằng:

– Xin nhạc phụ đừng lo việc ấy làm chi. Bởi ngu tế tập rèn võ nghệ từ nhỏ đến nay, bốn biển cũng biết danh hết thảy. Tôi từng cự với nhiều tay hào kiệt, nay lại sợ nó hay sao? Ðể tôi ra đánh ba hiệp, đem thủ cấp hai gã vào nạp trước đền.

Nói rồi nai nịt, cầm cái Nguyệt nha sản nhảy lên mặt nước kêu lớn hỏi rằng:

– Tề Thiên đại thánh nào ở đâu, sao dám đến đây nạp mạng?

Tôn Hành Giả nói:

– Tôn gia gia của ngươi ở đây?”Cửu Ðầu phò mã nói:

– Ta nghe tiếng ngươi là sãi thỉnh kinh, sao lại gánh việc trần tục? Ta ăn cắp bữu bối nước Tế Thại, cũng không can cớ chi ngươi? Sao lại hành hà binh tướng ta, hãy còn tìm tới đây mà gây gổ nữa?

Tôn Hành Giả đáp rằng:

– Ngươi nói nhiều điều không thông lắm! Ta tuy không phải tôi con nước Tế Thại mặc lòng, song tại ngươi mưa ố tháp vàng, ăn trộm bửu bối, báo hại các sãi chùa Kim quang bị hàm oan khảo chết nhiều mạng! Những sãi còn sống thì bị xiềng tỏa mấy năm nay! Ta cũng là sãi tu hành, lẽ nào chẳng cứu người đồng đạo?

Cửu Ðầu phò mã đáp rằng:

– Nói như vậy thì chắc ngươi quyết tranh cao thấp! Lời xưa nói: Việc võ chẳng nên dùng, vì một thác một sống. Nếu ta giao chiến e rủi ro thiếu kẻ khinh.

Tôn Hành Giả nghe nói nổi giận hét lớn rằng:

– Loài yêu quái tài phép bao nhiêu, mà dám khoe mình như vậy.

Nói rồi giá thiết bãng đập liền.

Cửu Ðầu phò mã đưa Nguyệt nha sản đỡ rồi đánh lại hai mươi hiệp đồng lực, chưa biết hơn thua.

Bát Giới thấy hai người mè trận liền lén ra sau lưng Cửu Ðầu phò mã, giơ đinh ba đập đùa. Chẳng ngờ Cửu Ðầu phò mã cốt là chín đầu, tới mười tám con mắt, nên ngó thấy Bát Giới ở sau lưng mới giữ gìn trước.

Khi ấy Bát Giới đập xuống một cái, Cửu Ðầu phò mã giơ cán Nguyệt nha sản đỡ liền. Tôn Hành Giả đập một Thiết bãng, Cửu Ðầu phò mã đưa lưỡi Nguyệt nha sản ra đỡ, cán đỡ với Bát Giái, lưỡi cự với Ngộ Không! Rán chịu đặng sáu bảy hiệp, Cửu Ðầu phò mã liệu bề cự không lại liền nhào xuống một cái, hiện nguyên hình là thú chính đầu lại có cặp cánh, hình tướng dữ dằng! Bát Giới xem thấy kinh hãi nói rằng:

– Anh ôi! Tôi thuở nay chưa thấy con gì dị kỳ như vậy, không phải cầm cũng không phải thú, chẳng biết nó là vật gì sanh ra!

Tôn Hành Giả nói:

– Ta cũng lấy làm lạ lùng, vì chưa từng thấy. Vậy thì chúng ta đuổi theo đánh nó cho mau.

Nói rồi đồng đằng vân bay theo. Con thú ấy quạt cánh bay đảo qua gần Bát Giái, giữa lưng ló ra một cái đầu rất dài, miệng lớn va đỏ như chậu máu, táp đầu Bát Giới kéo xuống ao Bích ba.

Rồi hiện hình người nắm đầu Bát Giới vật xuống trước sân, truyền tiểu yêu trói lại, rồi khiêng Bát Giới về dinh.

Vạn Thán long vương mừng rỡ khen rằng:

– Thiệt hiền tế có tài mới bắt đặng nó.

Nói rồi truyền dọn tiệc rượu ăn mừng.

Nói về Tôn Hành Giả ngó thấy yêu tinh bắt Bát Giới thì ngẩm nghĩ rằng:

– Con yêu này thiệt dữ quá! Nếu ta về thuật lại chi khỏi chúa tôi nước Tế Tại cười chê. Còn tính bề đánh thì có một mình, cự sao lại chúng nó. Vì ta đánh dưới nước không quen. Chi bằng đi thám thính coi thể nào, rời tính mới đặng.

Nghĩ rồi hóa ra con cua, nhãy xuống ao lặn như khi trước, vì đường cũ đã quen. Bò tới ngoài rào thấy Vạn Thánh long vương nội nhà ăn tiệc, Tôn Hành Giả không dám bò gần. Ngó thấy mấy con tôm và mấy con cua đương chơi giởn, Tôn Hành Giả men lại hỏi thăm rằng:

– Phò Mã gia gia bắt được hòa thượng mỏ dài, còn sống hay chết?

Mấy con cua đáp rằng:

– Hãy còn sống, bị trói tại hiên Tây, nó đương rên hì hì đó.

Tôn Hành Giả nghe nói, lén bò qua mé Tây, thiệt thấy Bát Giới bị trói vào cây cột, đương rên siết vì bởi trầy đầu.

Khi ấy Tôn Hành Giả bò lại gần, kêu:

– Bát Giái.

Rồi lấy càng kẹp đứt sợi dây. Lại bảo rằng:

– Mau lén trốn đi cho khỏi.

Bát Giới nói:

– Anh ôi! Ðinh ba tôi nó cất trong đền. Nếu tôi lén trốn đi tay không; rủi gặp nó lấy chi mà đỡ gạt?

Tôn Hành Giả nói:

– Ngươi hãy ra ngoài hè chờ ta một chút thì có.

Nói rồi liền tàng hình vào đền, lấy Ðinh ba đưa cho Bát Giái.

Bát Giới mừng rở nói rằng:

– Anh lên mé ao hờm đó, để Lão Trư thừa cơ xông vào phá đền, nếu mặc may thắng trận cũng tốt, bằng thua thì chạy lên mé ao, sẳn có anh tiếp cứu.

Tôn Hành Giả y kế đi liền.

Còn Bát Giới vác Ðinh ba vào đền đụng ai đập nấy. Loài thủy tộc kinh hãi vào báo rằng:

– Hòa Thượng mỏ dài bứt dây rồi xông vào đền làm hổn.

Vạn Thánh long vương và Cửu Ðầu phò mã trở tay không kịp, chạy vào cung trốn với nhau. Bát Giới thừa thắng phá cửa đập đồ tan nát.

Còn Cửu Ðầu phò mã đem công chúa giấu vào cung, rồi lấy Nguyệt nha sản ra mở cửa cung nạt rằng:

– Mi là đứa thô tục, sao dám làm cho gia quyến ta giựt mình?

Bát Giới đáp rằng:

– Chuyện này chẳng phải tại ta đâu! Bởi ngươi rước ta về mà phá nhà đó. Ngươi muốn êm thì trả bửu bối lại, đặng đem về cho vua Tế Thại thì thôi. Bằng không thời ta giết hết cả ổ.

Cửu Ðầu phò mã nổi xung, nghiến răng đánh với Bát Giái.

Khi ấy Vạn Thánh long vương đã hết hãi kinh, liền dẫn Long tử Long tôn kéo binh yêu trợ chiến với phò mã.

Bát Giới biết thân mình không ai tiếp, nên bại tẩu rồi chạy lên mé ao.

Vạn Thánh long vương dẩn con cháu theo đuổi riết.

Tôn Hành Giả thấy Bát Giới nhảy lên rồi, thì cầm Thiết bãng hờm đó.

Xảy thấy Vạn Thánh lão long vương ló đầu lên, Tôn Hành Giả xáng Thiết bãng nhằm đầu Vạn Thánh long vương bể nát sọ, máu ra đỏ ao, thây phơi mặt nước Long tử, Long tôn kinh hãi chạy mất. Cữu Ðầu phò mã đem thây cha vợ về cung.

Còn Tôn Hành Giả và Bát Giới không theo, ngồi tại mé ao đàm đạo.

Xảy nghe gió thổi vo vo, từ hướng Tây thổi qua hướng Nam thấm thoát.

Tôn Hành Giả coi rõ là Nhị Lang hiển thánh đi săn với sáu người em, có dắt muông và đem ó.

Còn bảy anh em mang cung tên và cầm khí giái, đi bộ hăm hở mười phần! Tôn Hành Giả nghĩ rằng:

– Ấy là ngặt hổ mặt với anh Hiển thánh, vì khi trước bắt mình.

Nghĩ rồi nói rằng:

– Hiền đệ, hãy đón đầu mấy người ấy mà kêu rằng:

– Chơn quân, xin dừng lại một chút. Ðợi Hiển thánh trụ lại, ta sẽ ra mắt hỏi thăm.

Bát Giới y lời, nhảy lên mây, đón đầu kêu lớn rằng:

– Xin chơn quân dừng lại một chút, có Tề Thiên đại thánh muốn xin ra mắt.

Nhị Lang hiển thánh trụ lại hỏi rằng:

– Tề Thiên đại thánh đang ở đâu?

Bát Giới nói:

– Ở dưới chơn núi Loạn thạch.

Nhị Lang hiển thánh truyền sáu em đồng xuống ra mắt Tề Thiên đại thánh.

Tôn Hành Giả kêu tặng Nhị Lang hiển thánh là đại ca.

Nhị Lang hiển thánh nắm tay Hành Giả mà hỏi rằng:

– Ðại Thánh khỏi nạn, nay đã tu hành không bao lâu cũng thành công, tôi lấy làm mừng lắm!

Tôn Hành Giả nói:

– Tôi chưa biết ngày nào mà thành công! Nay đi ngang nước Tế Thại, gặp các sãi mắc hàm oan, vì yêu tinh trộm bửu bối trên tháp, nên tôi đi đánh yêu mà đòi bữu bối, thời may thấy đại ca nên tôi mừng thầm, muốn cầu anh trợ lực, song chẳng biết có thương em mà giúp chăng?

Nhị Lang hiển thánh cười rằng:

– Tôi ở không vô sự, nên săn bắn loài hồ ly mà giải buồn, cũng có ý cứu dân luôn thể. Nay Ðại Thánh đã cậy, lẽ nào chúng tôi chẳng hết lòng? Song chẳng hay con quái ấy tên chi. Ở động nào làm lộng như vậy?

Tôn Hành Giả nói:

– Ðại ca quên hay sao? Ðây là núi Loạn thạch, có ao Bích ba.

Vạn Thánh Long vương là đầu giọc.

Nhị Lang hiển thánh nghe nói sững sờ! Liền hỏi rằng:

– Vạn Thánh Lão long không hay sanh sự, lẽ nào lại ăn trộm bữu bối trong chùa?

Tôn Hành Giả thuật chuyện rể Vạn Thánh ăn trộm bữu bối vân vân…rồi nói rằng:

– Tôi đã đập Vạn Thánh Lão Long chết rồi, nên chúng nó đương tẩn liệm. Anh em tôi thương nghị, muốn đi khiêu chiến, thời này gặp anh trợ lực chắc đắc thắng chẳng sai.

Nhị Lang hiển thánh nói:

– Ðã giết Lão Long rồi, thì thừa dịp này đánh bắt Cửu Ðầu phò mã và trừ các yêu tinh.

Bát Giới liền nói:

– Phải phải, ngặt trời gần tối, biết tính làm sao?

Nhị Lang hiển thánh nói:

– Tôi có đem đồ ăn và rượu theo đây. Vậy thì anh em đồng lên núi, ăn uống cho vui, rạng ngày sẽ khiên chiến.

Tôn Hành Giả và Bát Giới y lời, đồng lên non uống rượu, nương màn trời chiếu đất, nhờ quạt gió đèn trăng.

Rạng ngày Bát Giới còn hơi xoàng xoàng, liền đứng dậy xách đinh ba nói rằng:

– Trời sáng rồi, lão Trư đi khiêu chiến.

Nói rồi xách xăn áo, nhảy xuống ao Bích ba.

Lúc ấy Long tử đương bận áo tang, ôm thây cha mà khóc, còn Long tôn với phò mã đương sửa soạn quan tài đàng sau.

Vừa ưa Bát Giới xông vào, đập Long tử một Ðinh ba chết tốt!

Long bà vừa mới ló ra ngó thấy, liền sửng sốt chạy vào cung khóc rống lên rằng:

– Hòa Thượng mỏ dài đập con ta chết.

Cửu Ðầu phò mã nghe nói nổi nóng, cầm Nguyệt nha sản dẩn Long Tôn ra trước đánh liền. Bát Giới và đánh và chạy, tới ao liền nhảy lên trên.

Cửu Ðầu phò mã và Long tôn nhảy theo hổn chiến, bị Tôn Hành Giả và Thất thánh phủ vây, bằm Long tôn đứt làm hai đoạn!

Khi ấy Cửu Ðầu phò mã cự không lại, liền hiện nguyên hình quạt cánh bay cao 2 trượng. Nhị Lang hiển thánh lấy cung và đạn vàng bắn lên, con thú Cửu Ðầu tràng khỏi, liệng ngang muốn xớt Nhị Lang hiển thánh, chẳng ngờ con Hạo thiêu khuyển ở sau lưng Nhị Lang hiển thánh thấy con quái ấy ló cái đầu sau lưng ra, thì con chó nhảy bổ lên cắn ngang cần cổ đứt nghiến, máu chảy ròng ròng!

Con quái ấy kinh hoàng, vỗ cánh bay thẳg qua biển Bắc, Bát Giới quyết đuổi theo; Tôn Hành Giả cản rằng:

– Nó đã túng cùng mình chẳng nên đuổi. Vã lại nó bị chó cắn đứt đầu, không lẽ sống đặng. Ðể ta biến hình nó, ngươi rẻ nước ra đi và giả đò theo đuổi, đặng ta vào cung gạt Công Chúa đưa bửu bối cho thành công.

Nhị Lang hiển thánh nói:

– Nói như vậy cũng phải, song để giống độc ấy sanh sản ra nhiều, chắc đời sau bị hại!

Thiệt quả như vậy, nên nay còn có giống thú chín đầu có cánh, mà sau lưng máu nhểu ướt hoài, gọi là Cửu đầu trùng đích huyết, là giống ấy lai sanh.

Khi ấy Bát Giới y lời Hành Giả, theo đuổi phò mã giả luôn luôn.

Phò Mã giả làm bộ thối lui. Vạn Thánh công chúa hỏi:

– Phò Mã hãi kinh chuyện chi vậy?

Phò Mã giả nói:

– Bát Giới thừa thắng đuổi theo, ta sợ nó vào đến đáo soát cỏ chi và xá lợi. Nên ta chạy vào trước bảo nàng đưa hai món ấy ta cất cho kỹ càng.

Công Chúa mắc kế, vào phòng lấy cái hộp bằng vàng và cái hộp bằng ngọc đựng báu xá lợi, cái hộp ngọc đựng cỏ linh chi, đều còn nguyên hiện.

Phò Mã giả lấy lận lưng rồi bôi mặt, hiện nguyên hình Hầu Vương!

Vạn thánh công chúa thất sắc, biết mình mắc mưu, liều mạng kéo lưng giựt hộp. Chẳng ngờ Bát Giới chạy tới, đập công chúa chết ngay.

Long bà hoảng hồn chạy đại.

Bát Giới đuổi theo, Tôn Hành Giả can rằng:

– Ðừng có giết hết, để bắt sống Long bà dẫn về nạp làm tang.

Bát Giới nghe nói thôi đánh, Long bà hiện nguyên hình, Bát Giới bắt rồng cái dẫn lên miệng ao, Tôn Hành Giả đi theo bén gót.

Ðoạn Tôn Hành Giả lên mé, đưa hai cái hộp cho Nhị Lang hiển thánh xem và nói rằng:

– Nhờ oai huynh trưởng nên trừ đặng loài yêu, và thâu bửu bối về nước Tế Thại.

Nhị Lang hiển thánh kiếu rằng:

– Nay Ðại Thánh đã thành công rồi, anh em tôi đồng từ giã.

Nói rồi bảy anh em đằng vân về Quán giang khẩu.

Còn Tôn Hành Giả bưng hai cái hộp, Tôn Hành Giả kéo rồng cái, đồng đằng vân về đền. Các sãi chùa Kim quang đồng lạy mừng, chúa tôi đều bái tạ.

Tôn Hành Giả nói:

– Chúng tôi đã giết loài yêu và lấy bửu bối lại, có dẫn rồng cái là Long bà theo đây.

Vua Tế Thại mừng rỡ ngợi khen, truyền dọn yến chay thiết đãi. Tam Tạng tâu rằng:

– Khoan đã, xin đợi học trò tôi để bửu bối lên tháp như xưa, rồi sẽ hầu tiệc.

Vua Tế Thại phán hỏi rằng:

– Long bà là rồng cái, mà biết nói tiếng người chăng?

Bát Giới nói:

– Long bà là vợ Vạn Thánh long vương, lẽ nào không biết nói tiếng người, thì khai việc ăn trộm bửu bối cho rõ?

Long bà khai rằng:

– Tôi chẳng hề dụ vào việc ăn trộm bữu bối, ấy là chồng tôi nghe lời thằng rễ bất lương là Cửu đầu Trùng, ba năm trước làm mưa huyết rồi ăn trộm hột xá lợi.

Tôn Hành Giả hỏi:

– Còn cỏ linh chi này, ngươi ăn trộm của ai?

Long bà nói:

– Vạn thánh công chúa là con gái tôi lén tới trước đền Linh hư bứng bụi cỏ chi chín lá. Nếu hột xá lợi để gần cỏ linh chi, thì ngàn năm cũng chiếu sáng không lu, như lấy bụi cỏ ấy quét xuống đất, cũng chiếu hào quang muôn trượng. Nay người đã lấy bữu bối lại thêm đoạt cỏ linh chi, thì cũng nên tha tôi làm phước! Vì đã giết chồng con và cháu nội của tôi, với công chúa, tính là bốn mạng.

Tôn Hành Giả nói:

– Phải, nội nhà không lẽ gian hết, cũng nên thứ tội cho ngươi. Song ngươi phải ở hoài chỗ này mà giữ gìn cái tháp mới đặng!.

Long bà nói:

– Thà sống cực cũng còn hơn thác, sai việc chi tôi cũng phải vưng.

Tôn Hành Giả truyền đem xiềng lại, lấy dùi dùi xương cổ Long bà xỏ dây sắt xiềng vào cột tháp. Rồi mời vua quan vào chùa, xem để bửu bối trên tháp.

Khi ấy vua quan và Tam Tạng, Sa Tăng đồng đến chùa thấy Tôn Hành Giả đem bửu bối lên từng thức mười ba để hột xá lợi trong bình bằng ngọc. Rồi niệm chú thâu Chư thần mà truyền thinh không rằng:

– Các thần phải nhớ cứ ba ngày cho Long bà ăn no một bữa, giữ như vậy luôn luôn, nếu sai ngoa thì ta xử tử.

Tôn Hành Giả dặn vừa dứt lời, nghe tiếng dạ thinh không, ai nấy đều lấy làm lạ!

Khi ấy Tôn Hành Giả cầm bụi cỏ linh chi quét mười ba từng tháp, hào quang chiếu sáng thấu trời. Quét rồi đem bụi cỏ ấy để theo bình ngọc.

Vua quan thấy bửu bối chiếu sáng hơn xưa càng thêm mừng rỡ.

Vua Tế Thại tạ ơn rằng:

– Nếu không có lão Phật với ba vị Bồ Tát đến đây, thì làm sao mà minh được việc oan ức.

Tôn Hành Giả nói:

– Bệ Hạ ôi! Hai chữ Kim quang không tốt, vì mau sáng chẳng bền! Ðể tôi cải hiệu chùa là Phục Long Tự, thì càng tốt hơn xưa.

Vua Tế Thại y lời, truyền thay tấm biển khác, đề bảy chữ như vầy:

– Sắc kiến Hộ Quốc Phục Long Tự.

Truyền chỉ rồi mời bốn thầy trò ngồi vào tiệc, đãi đằng càng hậu hơn xưa. Mản tiệc rồi truyền đòi thợ vẽ hình bốn thầy trò, đề danh hiệu rõ ràng, treo tại lầu Ngũ phụng, rồi đem bạc vàng châu báu đền ơn, thầy trò không nhận vua kiếp truyền bày loan giá đặng đưa bốn thầy trò.

Chương 64: Núi Kinh Cát , Ngộ Không ra sức – Am Mộ Tiên , Tam Tạng ngâm thơ

Nói về Vua Tế Thại thấy bốn thầy trò không chịu bạc vàng châu báu, vua liền truyền chỉ quan đương giá sắm sửa y phục, và gói cơm khô cho nhiều. Rồi phê điệp thông quan, đóng ấn rồi giao cho Hành Giả. Truyền dọn xe kiệu đưa bốn thầy trò ra khỏi thành.

Vua quan và các sãi theo đưa trọng thể.

Ðược hai mươi dặm, vua tôi liền từ giã về thành.

Còn sáu mươi sãi không chịu về, kẻ muốn theo hầu hạ, người muốn tới Tây thiên.

Tôn Hành Giả biết xác phàm đi không đặng, nên nhổ một nắm lông quăng ra niệm chú hóa bầy Beo và Cọp đón đường.

Lúc này sáu mươi sãi nhát đồng khóc chạy về chùa, không muốn đi theo qua Tây Phương nữa.

Khi ấy Tôn Hành Giả thâu lông lại, Tam Tạng giục ngựa thẳng xông, bốn thầy trò đi tới tết, lần lần tới rầm tháng giêng.

Khi ấy Tam Tạng thấy hòn không cao, mà dài quá; trên núi có đường đi rất rộng rãi, ngặt nhánh táo chà gai dẻ ra cản đường, khúc thì dây sắn, dây thần thông, đây mây bịt bùng baỏphu, tuy có đường mà khó nổi đi! Tam Tạng xem rồi kêu Hành Giả mà nói rằng:

– Ðồ đệ ôi, đường ở dưới mà gai và dây cóc bủa lên, trừ ra con rắn thì đi đặng, ước sức các ngươi khòm lưng đi cũng còn đụng, huống chi ta cưỡi ngựa, đi làm sao qua khỏi núi này?

Bát Giới nói:

– Không khó gì đâu, tôi sẳn cao cỏ đây, dầu tám người khiêng kiệu cũng có đường đi.

Tam Tạng nói: “Tuy ngươi sức mạnh mặc lòng song đường này rất dài, dọn sao cho xiết.

Tôn ngộ Không nhắm phỏng, đường dài mấy mươi dặm mà cùng!

Tôn Hành Giả phụng mạng nhảy lên mấy ngó xuống, xem thấy lắc đầu, liền nhảy xuống thưa rằng:

– Thầy ôi! Tôi coi nó giai giai ngàn ngạn, không biết tới đâu mà cùng, e khi dài tới trót ngàn dậm!

Tam Tạng thất sắc than rằng:

– Như vậy làm sao mà đi qua cho khỏi?

Bát Giới cười rằng:

– Muốn qua cho khỏi thì đi theo lão Trư.

Nói rồi niệm chú, ngay lưng một cái, biểu:

– Dài dài.

Tức thì cao hai trăm thước mộc. Rồi giơ đinh ba giá vài cái, biểu:

– Biến biến!

Cào cỏ dài ba mươi trượng. Hai tay cầm cào cỏ dọn đường gai gốc và dây bịt bùng đều đứt cả hết, Bát Giới cào dẹp lại đường rộng thinh thinh.

Tam Tạng mừng rỡ mười phần cỡi ngựa đi theo Bát Giái, Tôn Hành Giả đi trước vít gai gốc, Sa Tăng gánh đồ hành lý theo sau, đi trọn một ngày đặng một trăm mười dặm, tới một khoảng đất không, có một tấm bia đá vòng nguyệt dựng giữa đường, có khắc ba chữ lớn là Kinh cát lãnh, dưới ba chữ ấy có hàng chữ nhỏ như vầy:

Kinh cát bông phan bát bá lý,

Cổ lai hữu lộ tiểu nhơn hành.

Thích nôm:

Dặm thẳng tám trăm nhiều táo mọc,

Ðường ngay cả núi thì ai đi.

Bát Giới đọc hai câu liễn rồi cười rằng:

– Ðể lão Trư tiếp thêm hai câu nữa cho thành bài thi tứ tuyệt.

Nói rồi ngâm rằng:

Tự kim Bát Giới năng khai phá,

Trực thấu Tây Phương lộ tận bình.

Thích nôm:

Từ nay Bát Giới công bồi sửa,

Thấu tới Tây Phương đất trống trơn.

Tam Tạng mừng lòng, xuống ngựa giã ơn rằng:

– Ðồ đệ ôi, thiệt người có công dọn đường mệt mõi quá sức, vậy thì thầy trò ngũ đỡ một đêm mai sáng sẽ đi?

Bát Giới nói:

– Sư phụ nghỉ làm chi, sẳn sáng trăng đi luôn trót thể.

Tam Tạng y lời, đi một đêm tới sáng, rồi đi thẳng tới chiều, xảy nghe gió thổi tợ tờn, tre kêu giống sáo, coi lại cho kỹ là cái miễu hoang trước mặt, xung quanh tòng há trước mai, phong cảnh rất xinh không có gai chông chi hết.

Tam Tạng liền xuống ngựa ngồi nghỉ.

Tôn Hành Giả thưa rằng:

– Chỗ này có yêu khí chẳng khá ngồi lâu.

Nói vừa dứt lời xảy có trận gió thổi tới, ở sau miễu có một ông già chống gậy đi trước, lại có một con quỷ mặt xanh, nah bạc tóc đỏ, mình trần, đội mâm bánh đi theo ông già ấy; đồng quì xuống trước mặt Tam Tạng, ông già ấy thưa rằng:

– Ðại Thánh ôi, tiểu thần là Thổ Ðịa núi Kinh cát này, hay đại thánh đến đây nên chúng tôi nghinh tiếp, song chẳng biết lấy chi thiết đãi, xin dâng một mâm bánh phục linh, trước là tôn sư đỡ lòng, sau ba vị nhặm ít nhiều lấy thảo. Vì đường xa tám trăm dặm, mà không có nhà ai.

Bát Giới nghe nói rất mừng bước lại lấy bánh.

Tôn Hành Giả hét lớn rằng:

– Khoan đã, đừng có nóng ăn!

Nói rồi chỉ ông già mà nói lớn rằng:

– Ngươi chẳng phải là người lành, sao dám mạo danh Thổ Ðịa, ấy là tại ngươi muốn gạt Lão Tôn! Hãy coi thiết bãng!

Nói rồi giá thiết bãng, ông già ấy cặp nách Tam Tạng hóa gió bay mất!

Khi ấy Tôn Hành Giả và Sa Tăng, Bát Giới đồng hãi kinh đi kiếm thầy tỏ mỏ!

Còn ông già và con quỷ ấy đem Tam Tạng tới nhà đá để xuống, nắm tay Tam Tạng mời ngồi mà nói rằng:

– Thánh tăng đừng hãi kinh, tôi không phải người quấy: Thiệt là Thập bát Công ở núi Kinh cát, thấy trăng thanh gió mát, nên mời Thánh tăng làm thơ cho vui.

Tam Tạng nghe nói tỉnh hồn, coi lại trăng tỏ như ban ngày, tiếng người nói chuyện đông đảo, lóng tai nghe rõ là ba ông già nói như vầy:

– Vui lắm, vui lắm! Thập bát Công mời đặng Thánh tăng.

Tam Tạng nhìn ba ông già ấy, thấy một ông tóc bạc như sương, còn một người tóc mai màu lục đậu; và một người mặt xanh mét mét, trật áo giơ bụng ốm nhom, đồng bước vào ra mắt. Tam Tạng đáp lễ, và thưa rằng:

– Ðệ tử có đức hạnh bao nhiêu, mà các vị tiên ông thương đến?

Thập bát Công cười rằng:

– Thuở nay nghe tiếng Thánh tăng có đạo đức, nên chúng tôi chờ đợi đã lâu. Nay gặp đặng phỉ tình hoài vọng. Nếu thánh tăng đành lòng đàm đạo và chơi thơ bài với chúng tôi, thì kẻ quê mùa đặng mở mang kiến trí h óa.

Tam Tạng bái và h ỏi rằng:

– Xin các vị đại tiên cho bần tăng biết hiệu?

Thập bát Công nói:

– Ông tóc bạc là Cô trực Công, ông tóc mai màu lục là Lăng không Tử, ông giơ bụng ốm là Phất vân Tẩu. Còn tôi là Thập bát Công, hiệu là Khỉnh Tiết.

Tam Tạng thưa rằng:

– Chẳng hay mấy ông xuân thu đặng mấy?

Cô trực Công không trả lời mấy mươi tuổi, liền ngâm thơ rằng:

Ta sống ngàn năm cứ ẩn danh,

Bốn mùa tươi lá chống trời xanh.

Tuyết sương dày dạn qua nhiều lắm,

Rồng rắn quanh co uốn mấy nhành,

Tứ bé chắc bền từng cũi lục,

Ðến nay ngay thẳng giữ tu hành,

Chơi cùng lũ quạ rồi xem phụng,

Mến núi ưa non lánh thị thành.

Lăng không Tử cười rồi ngâm thơ rằng:

Ngàn năm sương tuyết chẳng dun da,

Lớn cội to xương chắc ruột rà.

Ðêm lặng tiếng như mưa gió tạ,

Nắng xây bóng tợ ngút mây qua,

Rể biển uốn khúc mình không thác,

Phép luyện tươi chong vóc khá già.

Cầm hạc quá rồng không phải tục,

Vui miền thanh tịnh dựa tiên nga.

Phất vân Tẩu cười rồi ngâm thơ rằng:

Ðã từng gió mát với trăng trong,

Quân tử ngàn thu tiếng ngợi không.

Tánh mến phụng hoàng nên dựa núi,

Tính mê phong thủy mới gần sông.

Bảy hiền vầy bạn vì bền cội

Ngàn mắt ưa ta bởi trống lòng.

Những khác văn chương nhờ giúp đỡ,

Tuổi cao vui thú ở rừng tòng.

Thập bát Công cười rồi ngâm thơ rằng:

Ta cũng ngàn năm giữa cõi bờ,

Mười phần xanh lẻo vóc trơ trơ.

Cám ơn mưa móc thường tươi nhuận,

Nhờ máy càn khôn mới sởn sơ.

Tám tiết điểm đà ai chẳng nhượng,

Bốn mùa tươi tốt khách hằng nhờ.

SaÜn tàn che nắng tiên càng mến,

Ngồi dựa đờn ca lại đánh cờ.

Khi ấy Tam Tạng nghe bốn ông già ngâm thơ rồi, liền chắp tay khen rằng:

– Bốn vị tiên ông đều tuổi cao, hình dung khác thường lắm, hay là tứ hạo đòi Hớn chăng?

bốn ông ấy nói:

– Chúng tôi không phải bốn ông già thời Hớn đâu. Thiệt là bốn chú già ở núi Kinh cát. Chẳng hay Thánh tăng niên kỷ thế nào?

Tam Tạng chắp tay ngâm thơ rằng:

Bốn chục năm dư khó đã tường,

Chưa rời bụng mẹ chịu tai ương.

Mình trôi kể xuống miền âm địa,

Người vớt đem lên ở phật đường.

Nuôi tánh xem kinh không thõa mãn,

Dốc lòng cầu đạo dám lương khương.

Ngày nay vưng chỉ qua Thiên trúc,

Gặp mấy tiên ông cảm dụ thương.

Bốn ông ấy đồng khen rằng:

– Thánh tăng mới ra khỏi bụng mẹ, đã theo phép tu hành; thiệt là ông sãi thứ nhứt! Nay chúng tôi có phước mới rước đặng thánh tăng, xin giảng kinh pháp thiền cho anh em chúng tôi hiểu với, kẻo tấm lòng ao ước thuở nay.

Tam Tạng liền giảng kinh rằng:

“Phép hiền là thanh tịnh, phải thông hiểu mới thành. Trước hết phải bỏ sự lo lắng trong lòng, đừng mê việc trần tục. Bởi vì con người là chẳng dễ, sanh đặng nước Trung Hoa cũng khá thay! Có phước mới gặp đạo chánh. Ðãlàm con người tại Trung Hoa mà lại gặp đạo chánh; may biết dường nào! Nên kẻ tu hành phải sửa lòng cho lục căn thanh tịnh. Lục căn là gì? Lục căn là: Nhãn, nhỉ, lẽ thiệt, thân, ý, nghĩa là con mắt, lổ tai, lỗ mũi, cái lưỡi, cái mình, cái ỷ. Sáu cái ấy làm sao cho thanh tịnh? Muốn cho sáu căn thanh tịnh thì con mắt đừng ngó sắc tà, lỗ tai đừng nghe tiếng tà, lỗ mũi đừng hưỡi hơi tà, cái lưỡi chẳng nếm mùi tà, cái mình chẳng động việc tà, cái ý chẳng tưởng việc tà. Giữ mình cho thanh tịnh như vậy luôn luôn và làm lành cứu người thì đặng thành chánh quả”

bốn ông nghe nói, đồng bái và khen rằng:

– Thánh tăng chơn tu lắm, giãng mới trúng cội rể phép thiền.

Phất vân Tẩu lại nói rằng:

– Tuy phép thiền dùng thanh tịnh, song pảhi có thành mới đặng. Còn phép tu hành của chúng tôi lại khác hơn.

Tam Tạng nói:

– Dầu đạo Phật đạo Lão củng dùng thanh tịnh làmđầu, đức hạnh làm trước, sao lại khác hơn? Xin cắt nghĩa cho bần tăng rỏ.

Phất vân Tẩu cười rằng:

đạo của anh em tôi khác phép thiền xa lắm; nhờ ơn trời đất sanh thành, cảm đức móc mưa nhuần gội Hứng trăng dang nắng, chịu gió dầm sương, một lá chẳng khô, ngàn nhành hằng rậm. Chẳng phải như đạo thiền, ở miền Trung Hoa, cầu Phật Tây Phương, đi rách một ngàn đôi giày rơ, e cũng chưa tới! Sao chẳng xét: Phật tại lòng, lòng là Phật, lòng lành tu tại xứ cũng thành. Chớ như đạo chúng tôi, thiệt là: Giỏ tre lủng đáy lắm lường nước, cây sắt không nhành cũng trổ hoa. Ơû một cõi thanh tịnh mà tu hành, cũng thành chánh quả”

Tam Tạng nghe nói, liền bái và khen hay. Thập bát Công không cho bái, Lăng không Tử vỗ tay cười ngất nói rằng:

– Phất vân Tẩu nói lậu rồi, xin Thánh tăng đừng chấp. Chúng ta lúc này chẳng nên luận việc tu hành, hãy làm thơ giải muộn.

Phất vân Tẩu cười rồi chỉ nhà đá mà nói rằng:

– Như muốn làm thơ, xin vào nhà mát của tôi mà ngồi, thưởng nguyệt ngâm thơ mới thú.

Ai nấy đồng nói phải, đứng dậy đi liền, Tam Tạng cố ý coi trước cửa nhà đó có đề một tấm biển ba chữ: Mộc tiên am.

Khi ấy bốn ông già mời Tam Tạng vào ngồi trong nhà mát, xảy thấy con quỷ ở trần, mặt xanh nanh bạc khi nảy, bưng một mâm bánh phục linh. Rời đem năm chén nước trà thơm phức. Bốn ông ấy mời Tam Tạng ăn trước. Tam Tạng hồ nghi không dám ăn. Xảy thấy bốn ông ấy ăn bánh uống nước trà, Tam Tạng mới chấm chút.

Ðoạn ăn uống rồi, Tam Tạng thấy phong cảnh tốt tươi, mùi hoa bay thơm phức. Ngó ra ngoài trăng tỏ như ban ngày, lại thêm gió xuân mát mẽ. Tam Tạng vui vẻ hứng chí ngâm một câu thơ rằng:

Lòng thiền tợ nguyệt không mà rạng.

Thập bát Công ngâm tiếp một câu rằng:

Thơ tứ như trời mới lại thanh.

Cô trực Công ngâm một câu rằng:

Cầu nhiệm có duyên tày gấm tốt.

Lăng không Tử ngâm một câu rằng:

Diệu hay chaÜng vít sánh châu lành.

Phất vân Tẩu ngâm hai câu như vầy:

Sáu trào sơ thữ văn chương lấn,

Bốn thể chia ra nhả tụng rành.

Khi ấy Tam Tạng chấp tay thưa rằng:

– Ðệ tử thấy cảnh ngâm lỡ câu thơ, thiệt là múa búa trước của ông Lỗ bang, nay đã biết lỗi! Thơ bốn vị tiên ông thanh tân mười phần, bần tăng bất tài lấy làm hổ thẹn

Thập bát Công nói:

– Thánh tăng đừng nói khiêm. Người tu hành có trước có sau; mới toàn chung thĩ, đã có ra câu phá, lẽ nào không chuyển hết cho trọn bài thơ? Xin tiếp theo kẻo đứt đoạn

Tam Tạng túng phải ngâm thúc hai câu kết như vầy:

Nước chữa kịp sôi năm vận đủ,

Ngâm qua mát mẽ cả thân mình.

Thập bát Công khen rằng:

– Câu kết thanh tân lắm! Thánh tăng là người đại tài, chúng ta chaÜng nên làm thơ liên cú. Xin thánh tăng xướng riêng một bài, đặng anh em chúng tôi ráng họa theo nguyên vận.

Tam Tạng túng phải cười trời, đặt một bài thơ tự thuật, là thuật chuyện mình như vầy:

Lòng thành nương cậy đến Tây Phương,

Quyết thỉnh chơn kinh giáp Ðại Ðường.

Cây báu trổ bông in ngọn bút,

Tòa sen hé nhụy phất mùi hương.

Ba ngàn thế giái còn xa xắc,

Trăm thước cần phang đã chán chường.

Miển đặng xác phàmthay cốt ngọc,

Vui miền cực lạc khỏi vô thường.

Bốn ông già ấy đều khen thơ hay, Thập bát Công nói:

– Tôi tuổi già đã lụt rồi, song cũng ráng họa theo nguyên vận.

Nói rồi ngâm rằng:

Vọi vọi non cao chiếm một phương,

Cội xuân tuy lớn cũng nhường đường.

Núi gần trăm trượng sanh vồng rắn,

Nước thắm ngàn năm trỗ ngọc hương.

Mượn khí âm dương mình đã thạnh,

Nương hơi mưa gió vóc thêm chường.

Hổ vì lớn tuổi chưa thành đạo,

Nhờ cũ phục linh đặng sống thường.

Cô trục Công ngâm rằng:

Bạc trắng râu mày ở có phương,

Dám phen lý đảng mọc bên đường.

Sương sa tàng lục như giổi phấn,

Ngút tỏa mình đồng tợ ướp hương.

Gió thổi trời thu tiêu lại trổi,

Trăng soi đêm hạ bóng hêm chường,

Ngày xuân khi trước từng dưng rượu,

Tuổi lớn về non dưỡng tánh thường.

Lăng Không Tử ngâm rằng:

Tuổi già song cũng dụng nhiều phương,

Lương rộng tài hay giúp miễu đường.

Gan sắt thẳng ngay nương cát tía,

Sắc xanh bền bỉ dựa phòng hương.

Rễ sâu có tiếng trên non vững.

Thịt chắt không nao giữa nước chường.

Tàng cả sum sễ che mặt đất,

Chẳng đua hoa cỏ kiểng tấm thường.

Phất vân Tẩu ngâm rằng:

Xa gần nghe tiếng khắp mười phương,

Kỳ úc là quê ở dựa đường.

Nghiêu nữ khóc than gầy điển tích,

Mông điểm tiến cử nổi thơ hương.

Tuyết đông nượp nượp không màng lánh,

Nắng hạ chan chan cũng chịu chường.

Dạ trống chẳng hờn đời phải quấy,

Cháu con nghe sấm tựa như thường.

Tam Tạng chắp tay khen rằng:

– Bốn ông ngụ ý cao xa. Chẳng khác phun châu nhả ngọc. Cám tình họa vận đủ điều. Song đã khuya rồi, sợ nỗi tệ đồ tìm kiếm. Ðệ tử xin kiếu, nhờ ơn ông chỉ ngõ trở về?

Bốn ông ấy đồng cầm rằng:

– Xin Thánh tăng đừng vội, vì ngàn năm mới gặp một phen. Vả lại trăng tỏ như ban ngày, xin ngồi chơi vài canh nữa. Ðến sáng chúng tôi đưa khỏi núi này, chắc các vị lịnh đồ cũng gặp mặt.

Xảy thấy hai nàng thể nữ áo xanh xách cặp lồng đèn vào trước, một nàng tiên nữ theo sau; nàng tiên nữ cầm một nhành hoa bạch, cười chuốm chiếm bước vào. Bốn ông ấy đồng đứng dậy chào rằng:

– Hạnh tiên cô đến chuyện chi khuya vậy?

Nàng ấy đáp lễ và thưa rằng:

– Nghe nói có khách quý đến đây, nên tìm vào ra mắt.

Thập bát Công chỉ Tam Tạng mà nói rằng:

– Quý khách là ông này.

Tam Tạng đứng dậy chắp tay, không nói một tiếng! Nàng ấy hỏi:

– Hai đứa bưng trà đà đi tới hay chưa?

Xảy thấy hai nàng bận áo vàng, bưng bình tích và chén trà đi tới. Nàng ấy rót trà bay mùi thơm ngát. Trước dưng cho Tam Tạng một chén, rồi sau dưng cho mấy ông già.

Ðoạn đãi đằng xong rồi, nàng ấy bảo thể nữ rót trà cho mình uống. Ngồi dựa một bên hỏi rằng:

– Các tiên ông, đêm nay vui vẻ mười phần, sao các ông chẳng làm thi xem thử?

Phất vân Tẩu nói:

– Anh em tôi mới họa vận với Thánh tăng, song câu thơ còn sống sít lắm. Có một bài của Thánh tăng hay hơn hết, thiệt chẳng hổ Thạnh Ðường.

Nói rồi đọc các bài lại.

Nàng ấy cười chuốm chiếm nói rằng:

– Thiếp bất tài lẽ nào dám họa vận, song gặp thơ tuyệt diệu không lẽ bỏ qua? Xin rán họa theo sau rốt.

Nói rồi liền ngâm rằng:

Thượng huyền danh đồn khắp bốn phương,

Rõ ràng sông Tứ có tên Ðường.

Ðồng tiên riêng chuộng đươm bông thạnh;

Tôn sở hằng khen trỗ nhụy hương,

Mưa đượm màu hồng xinh lại dịu;

Khói un sắc lục ẩn rồi chường,

Khá thương chín quá hơi chua ấy,

Xót ngọc là ai xét lẽ thường.

Bốn ông ấy đồng khen rằng:

– Thơ đặt thanh tân, mà có ngụ ý riêng kín lắm; hay cho câu: Mưa đượm màu hồng xinh lại dịu. Khói un sắc lục ẩn rồi chường. Thiệt tỏ ý xuân rõ lắm.

Nàng ấy mỉm cười nói:

– Câu thơ tôi còn thô, chưa đặng thanh nhã tôi nghe bài thơ của Thánh tăng thiệt quý như châu ngọc, xin vị tình cho tôi một bài nữa coi thể nào.

Tam Tạng làm thinh chẳng đáp, nàng ấy ngồi xích lại nói nhỏ rằng:

– Ðêm nay trăng thanh gió mát, chẳng chơi cho phỉ chí còn đợi chừng nào? Xin xét lại mà coi, người không trăm tuổi.

Thập bát Công nói:

– Hạnh tiên đã có lòng vói lên, Thánh tăng không lẽ chẳng vị tình ngó xuống, nếu không biết thương yêu xót ngọc, thiệt là kẻ quê mùa!

Cô Trực Công nói:

– Thánh tăng là người có danh có đạo, lẽ nào làm việc lôi thôi, nếu ép việc trăng hoa, thì chúng ta có lỗi lắm. Mình cũng là người biết học, giữ lễ nghĩa làm đầu, muốn tính việc lâu dài thì Thập bát Công và Phất vân Tẩu phải đứng làm mài, tôi với Lăng không Tử đứng quý tộc mới lẽ phải.

Khi ấy Tam Tạng thấy kẻ làm mủ, người làm nhọt, thì nổi giận đứng dậy nói lớn rằng:

– Nếu vậy thì các ngươi là loài yêu quái chẳng sai! Ban đầu lấy việc thi phú mà quến rủ ta, nay lại làm kế mỹ nhơn mà dụ nữa, quyết hại bần tăng lỗi đạo, soa phải người lành?

Bốn ông ấy thấy Tam Tạng giận nói nặng lời, ai nấy làm thinh không đáp lại, con quỷ mặt xanh nanh bạc nổi giận hét lớn rằng:

– Hòa Thượng này không biết phải quấy! Chị ta xấu xa chi đó mà chê? Chẳng nói việc nữ hạnh, nữ công của chị ta cũng tuyệt diệu làm chi, luận việc thi văn cũng là xứng lắm, sao còn kiếm cách chối từ? Cô Trực Công bàn luận rất phải, nếu không chịu việc hoa nguyệt, thì ta đứng làm chủ hôn cho!

Tam Tạng kinh hãi làm thinh, để quỷ sứ khua môi uốn lưỡi! Con quỷ ấy nói rán rằng:

– Chúng ta đã bắt ngươi đến đây, còn trông gì đi thỉnh kinh nữa? Làm hòa thượng không đặng, mà chẳng cưới vợ, thì uổng biết chừng nào, thiệt thòi quá lẽ”.

Khi ấy Tam Tạng thấy nó làm bộ quỷ, thì nghĩ rằng:

– Không biết học trò mình đi kiếm ngõ nào, nếu cụ với nó thì mang hại! Bằng làm thinh mà chịu, khác nào ngồi nệm đồi kim!

Càng nghĩ càng động lòng, lụy sa lai láng! Nàng ấy lấy khăn lau nước mắt cho Tam Tạng mà khuyên rằng:

– Chẳng nên phiền muộn làmchi, hãy vầy duyên với thiếp.

Tam Tạng hứ một tiếng, đứng dậy chạy khan. Mấy người ấy nắm tay kéo lại, Tam Tạng xô đẩy, khóc la tới sáng.

Xảy nghe tiếng kêu lớn hỏi rằng:

– Thầy cãi lẫy với ai ở đâu đó?

Ấy là Tôn Hành Giả và Sa Tăng, Bát Giới gánh đồ giắt ngựa đi kiếm sáng đêm, qua khỏi núi Kinh cát rồi mới nghe tiếng Tam Tạng, nên Hành Giả kêu thầy mà hỏi sự tình.

Khi ấy Tam Tạng biết tiếng Hành Giả, mừng rỡ mười phần. Lũ quái ấy hãi kinh, liền buông Tam Tạng rồi biến mất. Còn Tam Tạng vụt chạy ra khỏi cửa ngõ, và chạy và kêu lớn rằng:

– Ngộ Không, Ngộ Không, ta đây nè, mau mau tiếp cứu!

Giây phút ba người gặp mặt, hỏi rằng:

– Sao thầy đi đặng tới đây?

Tam Tạng thuật hết các việc Tôn Hành Giả hỏi rằng:

– Thầy có nhớ tên chúng nó hay không?

Tam Tạng nói:

– Người già ấy là Thập bát Công, người thứ nhì là Cô Trực Công; thứ ba là Lăng Không Tử; thứ tư là Phất vân Tẩu. Còn nàng ấy xưng là Hạnh tiên.

Bát Giới hỏi:

– Chúng nó bây giờ ở đâu?

Tam Tạng nói:

– Chúng nó đi đâu ta không biết, song chỗ làm thơ đàng kia.

Ba người đồng xin thầy dắt tới chỗ đó. Tam Tạng dắt đến, nói rằng:

– Hồi hôm làm thơ tại chỗ này.

Tôn Hành Giả ngó thấy ngoài cửa động có đề ba chữ: Một tiên am, xung quanh có một cây Tòng, một cây Bá và một cây cối; lại có một bụi tre, sau bụi tre có cây chùm bao. Phía bên kia có một cây Hạnh, hai cây quế và hai cây lạp mai. Tôn Hành Giả coi kỹ lưỡng, rồi cười rằng:

– Hai em có thấy yêu quái ở đâu chăng?

Bát Giới nói:

– Không thấy.

Tôn Hành Giả cười rằng:

– Tại mấy cây này thành tinh thành quái.

Bát Giới hỏi:

– Sao anh biết chắc như vậy?

Tôn Hành Giả nói:

– Mộc tiên am nghĩa là Am tiên cây. Thập bát Công là cây tòng bởi chữ thập với chữ bát dính lại thì là chữ mộc, thêm chữ công một bên là chữ tòng. Còn Cô Trực Công là cây bá, bởi cây trắc ngay thẳng luôn luôn. Còn Lăng không Tử là cây cối, lăng không nghĩa là lấn mây, vì nó cao lắm. Còn Phất vân Tẩu nghĩa là ông già quét mây, vì ngọn nó cao quá. Còn con quỷ sứ là cây chùm bao. Hạnh tiên là cây Hạnh, hai con tỉ tấc mặc áo xanh là hai cây huỳnh mai.

Khi ấy Bát Giới nghe rõ nổi xung, vì đi kiếm thầy một đêm khổ lắm. Bát Giới vác đinh ba cuốc cây chùm bao và cây hạnh, với cặp quế mai; rồi kê mỏ ủi trốc gốc đứt rễ hết thảy; thấy máu chảy ròng ròng!

Tam Tạng bước lại xem thấy can rằng:

– Ngộ Năng đào bới làm chi? Tuy chúng nó thành quái, song chẳng hại ta. Hãy lo kiếm đường đi thỉnh kinh kẻo trễ.

Tôn Hành Giả thưa rằng:

– Thầy chẳng nên thương chúng nó làm chi, nếu bây giờ không trừ, lâu năm chắc hại thiên hạ.

Bát Giới nghe nói đặng nước, đào luôn bốn gốc cây kia cũng đều trốc gốc chảy máu ròng ròng. Rồi mới chịu kiếm ngõ ra đi.

Chương 65: Loài yêu riêng giả Lôi Âm nhỏ – Các sải đồng vương ách nạn lo

Té ra Tam Tạng nhờ tính cây đưa qua khỏi núi Kinh cát cũng là bị rủi mà may.

Bốn thầy trò kiếm đường ra khỏi cụm rừng thì đất bằng dễ lắm. Ði hèn lâu gặp một hòn núi, cao thấu chơn mây.

Tam Tạng càng kinh hãi, Tôn Hành Giả cắp thiết bãng đi trước, ba thầy trò theo sau. Ðến khi đi khỏi đầu non, gần tới chơn núi.

Tam Tạng ngó thấy xa xa có lâu đài đền các.

Hào quang chiếu sáng thấu trời.

Nghe tiếng chuông ngân văng vẳng!

Tam Tạng nói:

– Ðồ đệ, kiểng chùa đó phải chăng?

Tôn Hành Giả thưa rằng:

Thiệt là kiểng chùa, song không rõ cớ nào, trên hào quang có hơi yêu khí, chắc không phải kiểng chùa Lôi âm, chúng ta đi ngang qua, chẳng nên ghé; e lầm kế yêu tinh.

Tam Tạng nó:

– Có khi núi này là núi Linh Sơn, chùa ấy là Lôi âm tự, ngươi đừng hồ nghi mà đi qua, uổng công.

Tôn Hành Giả thưa rằng:

– Không phải đâu! Tôi đến chùa Lôi âm biết mấy thứ đường đi đả thuộc cháo chan. Có đâu gần như vậy!

Sa Tăng nó:

– Sư huynh chẳng cải làm chi, đễ đi ngang qua cửa chùa thì biết.

Tôn Hành Giả nói phải.

Tam Tạng giục ngựa thẳng xông.

Ði tới cửa ngõ chùa, thấy chữ Lôi âm tự.

Tam Tạng hoảng kinh nhảy xuống ngựa, mắng Bát Giới rằng:

– Con khỉ khốn nạn gạt ta quá! Coi thử phải Lôi âm tự hay không?

Tôn Hành Giả cười rằng:

– Xin thầy đừng nóng giận, hãy coi lại cho rõ ràng; đừng có mắng tôi oan lắm! Tấm biển bốn chữ sao thầy đọc có ba mà thôi?

Tam Tạng coi lại thiệt tấm bảng bốn chữ: Tiểu lôi âm tự.

Xem rồi nói rằng:

– Dầu Tiểu lôi âm tự mặc lòng cũng có vị phật ở đó. Bởi trong kinh có nói rằng: Tam thiên chi Phật nghĩa là ba ngàn vị phật, lẽ nào ở một chỗ hay sao. Như Quan Âm ở Nam Hải, Phồ Hiền ở núi Nga mi, Văn Thù ở núi Võ Ðài, chắc chùa Tiểu lôi âm cũng có Phật. Lời xưa nói: Hễ có phật thì có kinh. Chúng ta hãy vào coi thử.

Tôn Hành Giả thưa rằng:

– Chùa này có yêu khí. Nếu thầy cãi mà vào đó, có mắc nạn xin chớ trách tôi.

Tam Tạng nói:

– Ta đã nguyện gặp Phật thì lạy Phật lẽ nào lại trách ngươi?

Nói rồi hối Bát Giới lấy mão tì lư, áo cà sa, thay đổi xong rồi bước vào của núi.

Xảy nghe tiếng kêu rằng:

– Ðường Tăng, ngươi từ đông độ quyết đến đây lạy Phật thỉnh kinh. Sao bây giờ đến đây lại trễ nãi?

Tam Tạng nghe nói liền lạy, Sa Tăng, Bát Giới đều quì.

Còn Bát Giới ở sau sửa soạn gói đồ và dắt ngựa; rồi cũng đi theo.

Khi thầy trò vào cửa ngõ thứ nhì, ngó vào đại hùng bửu điện, thấy Phật Tổ ngồi trên tòa sen, còn dưới thì năm trăm La Hàn, ba ngàn Yết đế, bốn vị Kim Cang, tám bị Bồ Tát, và chư tăng không biết bao nhiêu.

Sa Tăng nói:

– Thiệt là hào quang muôn đạo hoa kiểng đủ màu; khác cảnh tiên xa lắm.

Tam Tạng và Bát Giái, Sa Tăng nhứt bộ nhứt bái, Tôn Hành Giả chẳng chịu lạy cứ đi theo sau lưng thầy.

Xảy thấy vị Phật Tổ ngồi trên tòa sen nói lớn rằng:

– Còn Tôn ngộ Không sau thấy Như Lai mà chẳng làm lễ.

Tôn Hành Giả coi rõ, biết là yêu giả Phật, liền bỏ gói đồ và buông dây cương ngựa, rút thiết bãng nạt rằng:

– Khen cho loài yêu dám cả gan giả Phật, làm cho nhẹ thể Như Lai!

Nói rồi lướt tới chưa kịp đánh xảy nghe một tiếng rỗn rãng, ấy là cái chiêng bằng vàng sa xuống, chụp Tôn Hành Giả vào trong chiêng.

Sa Tăng, Bát Giới kinh hãi, lấy bửu trượng và đinh ba lướt tới, bị mấy người Phật giả bắt hết hai người và trói Tam Tạng.

Chúng nó đều hiện nguyên hình.

Tam Tạng biết chúa yêu giả Thích Ca, các tiểu quỷ giả làm chư Phật; ăn năn thì đã muộn rồi!

Chúa yêu nói:

– Ðợi ba ngày cho Tôn Hành Giả tiêu ra nước, chúng ta sẽ ăn thịt Ðường Tăng.

Các tiểu yêu vâng lời, giam ba thầy trò, và cột ngựa cất đồ hành lý.

Nói về Tôn Hành Giả lục đục trong cái kim nao tối đen không thấy chi hết, tức mình xô đạp cũng không núng, lấy thiết bãng động cũng không bể, rán sức tháo mồi hôi ra cũng không đặng! Liền tính kế rằng:

Nếu mình nhóng lên cho thiệt cao, thì kim nao phải rả.

Nghĩ rồi niệm chú, mình cao muôn trượng, chẳng ngờ kim nao cũng cao lớn theo mình, chẳng hề hở một mảy!

Tôn Hành Giả mọp xuống biến nhỏ bằng hột cải, cái chặp hỏa ấy cũng thâu lại nhỏ theo; cũng không có một lỗ nhỏ.

Tôn Hành Giả lấy thiết bãng chống kim nao, rồi nhổ lông biến ra cái khoang, khoang hoài cũng không phủng!

Khi ấy Tôn Hành Giả thất kinh, niệm chú thâu các vị thần đến.

Các vị thần tới ngoài kim nao hỏi rằng:

– Chúng tôi mắc bảo hộ Tôn Sư, đại thánh đòi tới làm chi?

Tôn Hành Giả nó:

– Thầy ta chẳng nghe lời khuyên giải, dầu chết cũng ưng. Vậy thì các ngươi làm phép chi mà giở cho ta ra khỏi, chớ ở trong này tối tăm nực nội, chắc là ngột chết mà thôi?

Các vị nó:

– Ðể chúng tôi cạy thử coi thế nào?

Nói rồi áp lại cạy không ra, xeo cũng chẳng nổi.

Kim Ðầu yết đế nói:

– Cái bửu bối này triến mí như đồ nguyên, chúng tôi rán đã hết hơi, cạy hoài không nổi. Vậy thì Lục Ðinh bảo hộ Ðường Tăng, Lục giáp coi chừng Ðại Thánh, Còn Dà Lam thì tuần vãng, đặng cho ta lên Nam Thiên Môn, tâu với thượng đế.

Dặn rồi đằng vân tới Nam Thiên Môn, vào đền Linh Tiêu quỳ lạy tâu rằng:

– Tôi là Ngũ Phương yết đế, theo phò hộ Tam Tạng thỉnh kinh. Nay bốn thầy trò Tam Tạng đi ngang núi Tiểu tây thiên bị yêu quái bắt hết. Nó nhốt Ðại Thánh vào kim nao thoát ra không khỏi; sợ bốn thầy trò Tam Tạng tánh mạng không còn, nên tôi phải tâu lại.

Thượng Ðế nghe tâu, truyền chỉ Nhị Thập bát tú xuống giải cứu mà đánh yêu.

Khi ấy Nhị thập bát tú vưng chỉ đằng vân theo Ngũ Phương yết đế đến núi thì trời gần tối, đợi đến canh hai tiểu yêu ngủ hết, Nhị thập bát tú lén đến ngoài kim nao nói rằng:

Chúng tôi là Nhị thập bát tú vưng lịnh xuống cứu Ðại Thánh, rồi trợ chiến trừ yêu.

Tôn Hành Giả mừng rỡ nói rằng:

– Vậy thì đập bể cái kim nao, đặng tôi ra kẻo ngộp lắm

Nhị thập bát tú nói:

– Chẳng nên đập kim nao, sợ động chúng nó hay thì cứu không đặng. Ðể chúng tôi cạy nó, Ðại Thánh thấy hở một chút, thì biến nhỏ mà chun ra.

Tôn Hành Giả nói phải. Nhị thập bát tú dùng gươm đao và cạy và xeo, kẻ thì cầm giáo mà dùi, người lại kê búa mà cắt, hè hụi tới hết canh ba, nói cho phải mói trầy trầy ngoài da kim nao như dấu gạch (cứng quá lẽ).

Còn Tôn Hành Giả rờ tứ tung bát hướng dòm không sót chỗ nào, ngặt không thấy hở hang và lỗ nhỏ, liền hỏi thăm rằng:

– Sao tối thui như cũ, không thấy sáng chút nào? Thế các ông cạy lôi thôi nên không hở thì phải?

Càng kim long nói:

– Ðại Thánh ôi! Cái bửu bối này chắc là vật như ý, khó nổi cạy ra, vì nó triến như liền, chúng tôi cạy một giờ không hở! Vậy thì Ðại Thánh cứ rờ xung quanh đường giáp mí, nếu có hở một chút thì chun ra, để tôi kê sừng dùi vào đó.

Tôn Hành Giả nói:

– Phải. Cứ rờ theo đường mí chụp chỏa úp lại, kiếm chỗ hở chun ra.

Còn Càng kim Long hiện nguyên hình là con rồng, biến cái sừng nhỏ bằng mũi kim; kê vào chỗ đường hai tấm chụp chỏa chụp giáp mí mà nong vào. Thương hại cho Càng kim Long rán hết hơi, dùi mới phủng ló gạc vào chụp chỏa. Mày là nhờ tùng dậu theo đường giáp mí, nếu đụng đâu dùi đó, dẫu mạnh mấy cũng không vô.

Ðoạn Cang kim Long đút gạc vào, liền biến lớn như thường, chót gạt lớn bằng cái chén.

Chẳng ngờ kim nao không bễ, cũng không hở chút nào, cứ bao lấy cái gạc sít rịt. Tôn Hành Giả rờ cái gạc rất mừng, té ra rờ xung quanh, cái gạc không hở một mảy. Liền than rằng:

– Có hở đâu mà chun ra cho đặng? Vậy thì rán chịu đau một chút mà cứu tôi!

Nói rồi hòa thiết bảng làm dùi, dùi lủng gạc một lỗ; rồi nói rằng:

– Ðể tôi biến nhỏ chun vào lỗ gạc, ông sẽ rán sức giựt ra?

Nói rồi biến nhỏ bằng hột cãi chun vào lỗ gạc rồng.

Cang kim Long rán đã hết gân đuối sức, mồ hôi ra ướt dầm mới rút đặng cái gạc, thì đã mệt quá nằm xiểu bên kim nao!

Khi ấy Tôn Hành Giả ở trong gạc nhảy ra, hiện hình như củ, đập kim nao một bãng bể tươi! Nghe một tiếng vang tai như lở núi.

Yêu vương giựt mình thức dậy, liền kéo binh ra, thấy kim nao bể nát.

Chư thần và Hành Giả chưa kịp ra ngoài.

Chúa yêu truyền tiểu quỷ đóng cửa động, từ nhiên Tôn Hành Giả và Nhị thập bát tú đã hiện lên mây.

Còn chúa yêu lượm miếng chụp chỏa rồi, dẫn binh quỷ ra cửa núi, cầm đoản côn kêu lớn rằng:

– Tôn Hành Giả chạy trốn đi đâu? Ðã gọi anh hùng, xuống cự với ta ba hiệp.

Tôn Hành Giả dẫn Nhị thập bát tú xuống hét lớn rằng:

– Ngươi là con quái gì dám giả hình Phật Tổ; bày ra chùa Tiểu lôi âm?

Chúa yêu nói:

– Con khỉ không biết tên họ ta, mới đem mình mà nạp! Ta tu tại núi Tiểu tây thiên, đã thành chánh quả; trời ban lầu đài đền các cho ta, ta là Huỳnh Mi vương. Thuở nay nghe ngươi có tài phép, bão hộ Tam Tạng đi thỉnh kinh Tây Phương, nên ta làmkế gạt Tam Tạng vào đây đặng đánh với ngươi cho biết lực. Nếu đánh nổi ta thì đi đặng Tây Phương, bằng thua thì ta đập chết bốn thầy trò, ta sẽ đi thỉnh kinh đem về Trung Hoa.

Tôn Hành Giả cười rằng:

– Yêu tinh đừng khoe tài, có giỏi thì lại đây mà đánh.

Huỳnh Mi đánh với Hành Giả năm mươi bốn hiệp cầm đồng.

Còn lủ tiểu yêu ó rẽ trợ oai cho chúa động.

Nhị Thập bát tú và Ngũ Phương yết đế thấy vậy nổi xung, xông vào trợ chiến. Huỳnh Mi cũng không sợ, lấy túi vải trắng cũ trong lưng quăng lên; thâu Tôn Hành Giả, Nhị thập bát tú và Ngũ phương yết đế đồng đựng trong túi vác về.

Truyền tiểu yêu đem dây, bắt hết ra trói lại; bỏ nằm co cười đất lỉnh nghỉnh còn chúng nó ăn tiệc uống rượu cho tới khuya mới chịu đi ngủ.

Ðến nửa đêm Tôn Hành Giả thấy chúng nó ngủ vùi lấy làm mừng lắm.

Tôn Hành Giả hóa hình nhỏ vuột dây ra khỏi. Liền đến dựa bên Tam Tạng mà kêu thầy.

Tam Tạng nói:

– Ðồ đệ rán cứu thầy phen này, từ rày về sau thầy nghe lời luôn luôn, không dám cãi lời nữa.

Tôn Hành Giả mở Tam Tạng và Bát Giái, Sa Tăng.

Rồi lại mở cho Nhị thập bát tú, Ngũ Phương yết đế, vân vân. Rồi dắt ngựa đem thầy ra khỏi cửa.

Tôn Hành Giả nói:

– Còn gói đồ nó cất đâu không biết, tôi phải trở lại kiếm cho đặng rồi sẽ đi

Càng kim Long nó:

– Ðã cứu đặng tôi sư thì đi cho rồi, nghĩ nào tiếc gói đồ mà dục dặc.

Tam Tạng nó:

– Tiểu yêu nó cổi áo cà sa và mão tì lư của tôi cũng để vào gói, bởi hai món ấy là bửu bối của Như Lai.

Tôn Hành Giả nó:

– Chẳng những là hai báu ấy mà thôi, lại còn bình bát bằng vàng cũng báu, lá điệp thông quan là vật cần dùng; không có thì sao đi cho đặng!

Bát Giới nói:

– Vậy thì anh trở lại mà kiếm gói đồ. Còn chúng tôi bảo hộ thầy vừa đi vừa đợi.

Chư thần và Nhị thập bát tú cũng theo bảo hộ Ðường Tăng.

Còn Tôn Hành Giả trỡ vào động thấy cửa động đóng chặt, biết yêu quái ngủ mê. Lại có một phòng riêng để vật dụng.

Tôn Hành Giả hóa ra con dơi muỗi gọi là thiên thủ bay vào thấy hào quang chiếu sáng, coi lại là cái túi ấy, còn gói đồ cũng còn ở trong.

Tôn Hành Giả mừng rở, hiện hình vác túi đồ, chẳng ngờ túi ấy trống hết hai đầu, vì không có đáy, vác đầu này thì lọt ra đầu khác; bị bình bát rớt xuống kêu cái keng. Huỳnh Mi giựt mình thức dậy, hối tiểu yêu thắp đèn đi soi khắp chỗ.

Khi ấy Tôn Hành Giả tính lấy gói đồ không tiện, vì sợ nó bắt mình, túng phải hóa dơi bay mất.

Còn Huỳnh Mi thấy thầy trò Tam Tạng đâu mất; liền xách đoản côn đuổi theo, tiểu yêu cũng vác khí giái chạy theo rần rộ.

Xảy thấy Nhị thập bát tú, Ngũ Phương yết đế, đón tại ngã ba bão hộ thầy trò Tam Tạng.

Huỳnh Mi kéo binh đến tới hét lớn rằng:

– Chúng bây chạy đi đâu đó? Có ta đến đây.

Giác mộc giao liền hai mươi bảy anh em và Lục Giáp, Lục Ðinh, Ngũ Phương yết đế, Dà Lam, Bát Giái, Sa Tăng, đồng phủ vây hỗn chiến.

Huỳnh Mi cười hả hả rồi hú lên một tiếng bốn năm ngàn yêu nhỏ kéo tới giao phong. Hai bên đánh chưa biết ai thắng bại.

Xảy nghe Tôn Hành Giả nạt lớn rằng:

– Có Lão Tôn đến đây.

Nói rồi xông vào hỗn chiến.

Một mình Huỳnh Mi chấp hết thảy, đánh vang trời rúng đất, mà chưa thấy hơn thua.

Ðánh xàng quay với nhau tới trăng mọc, Huỳnh Mi hét một tiếng, lấy túi sau lưng ra. Tôn Hành Giả xem thấy rõ ràng, liền nói rằng:

– Không xong rồi! Phải chạy, phải chạy.

Nói rồi liền đằng vân chạy trước. Còn bao nhiêu đều bị Huỳnh Mi thâu vào túi vác về chùa, cũng lấy dây trói hết như cũ. Chuyến này trói Tam Tạng, Sa Tăng, Bát Giới treo rút lên cao. Còn chư thần bị trói, Huỳnh Mi truyền bỏ xuống hầm đậy nắp lại.

Nói về Tôn Hành Giả nhảy lên mây, thấy Huỳnh Mi bắt hết đem về động.

Tôn Hành Giả nhảy xuống, đứng trên chót núi than rằng:

– Không biết thầy kiếp trước mắc tội chi, đời nay bị tai nạn mãi!

Nói rồi rơi nước mắt. Giây phút nghĩ rằng:

– Không biết con yêu này có cái túi gì, mà nó đựng người ta nhiều quá! Nếu lên tâu với Thương đế chắc là trách mình, vì lánh thân chạy trước. Chi bằng đến núi Võ dương mà cầu ông Chơn Võ là Bắc Ðế, xuống bắt yêu mà cứu thầy ta.

Chương 66: Chư thần lâm hoạn nạn – Di Lặc trói yêu tinh

Khi ấy Tôn Hành Giả đằng vân đến núi Vỏ dương tìm ông Chơn Vỏ.

Nguyên trước vua nước Tịnh lạc có vợ là bà Thiện Thắng Hoàng Hậu, chiêm bao thấy nuốt mặt nhựt mà thọ thai, nghên mười bốn tháng mới sanh, nhằm ngày mồng ba tháng ba hồi giờ Ngọ, năm Giáp thân, nhằm năm đầu vua Ðường Cao Tổ. Ðến lớn mộ đạo đi tu, sau thành ông Chơn Vỏ Bắc đế.

Khi Tôn Hành Giả tới cửa Thái hòa, gặp năm trăm ông Linh quan hỏi rằng:

– Ai đó?

Tôn Hành Giả nói:

– Ta là Tề thiên đại thánh Tôn ngộ Không, xin vào ra mắt Ðại đế.

Các Linh quan nghe nói, liền vào báo lại.

Chơn Vỏ Bắc đế liền bước ra nghinh tiếp, Tôn Hành Giả bái và bạch rằng:

– Tôi đến đây xin cầu một việc.

Bắc đế hỏi:

– Chuyện chi?

Tôn Hành Giả thuật lại. Rồi bạch rằng:

– Bởi cớ ấy nên tôi cùng phương, phải đánh liều đến thỉnh Ðế quân trợ lực.

Bắc đế nói:

– Khi trước ta vưng chỉ trấu tại Bắc phương, trừ yêu trị quái. Sau lại vưng chỉ đem năm vị Lôi thần qua đánh yêu bên Tây Bắc cũng đã xong rồi. Nay về núi Vỏ dương dưởng tánh, vì yêu ma đã hết rồi. Nay không có chiếu chỉ mà cầm binh đi, e phạm thiên luật. Bằng không, lại mất lòng anh em! Song nghỉ lại yêu quái cõi Tây cũng không lấy làm hại, vì đường non núi chẳng có ai đi, nên Thượng Ðế không sai đánh. Vậy thì tướng rùa, tướng rắn, và năm vị Long thần, trợ chiến bắt yêu mà cứu sư phụ.

Tôn Hành Giả tạ ơn rồi đi với bảy tướng tới động khiêu chiến.

Nói về Huỳnh Mi nghe báo, bàn rằng:

– Hôm qua đến nay Hành Giã đi mất, không biết viện binh ở đâu, mà lại dám đến đây khiêu chiến!

Nói rồi cầm đoản côn dẫn bảy yêu ra động hỏi rằng:

– Chúng bay là Long Thần ở đâu dám đến đây nạp mạng?

Bảy tướng đồng nạt lớn rằng:

– Chúng ta ở cung Thái hòa là ngũ vị Long thần, và Qui, Xà nhị tướng. Nay vì Ðại Thánh đến viện binh, nên Ðảng Ma thiên tôn sai chúng ta bắt ngươi về nạp. Như ngươi dưng các sãi và Chư thần thì thôi, nếu nghịch mạng thì ta phân thây và đốt động.

Huỳnh Mi nổi giận hét lớn rằng:

– Chúng bây là đầu thú mình người, tài chi mà nói giỏi?

Nói rồi liền đánh một còn. Năm vị Long Thần hiện nguyên hình ở trên vớ xuống.

Còn Quý, Xà nhị tướng và Tôn Hành Giả áp đánh Huỳnh Mi đánh hơn mấy mươi hiệp Huỳnh Mi lấy túi vải sau lưng.

Tôn Hành Giả nói lớn rằng:

– Các ông phải đề phòng, cái túi ấy dữ lắm!

Và nói và nhảy thót lên mây.

Còn Quý, Xà nhị tướng không rõ vật chi, Huỳnh Mi quăng túi ấy lên cao thâu hết năm rồng và tướng rùa tướng rắn đem về động bắt ra trói lại, quăng xuống hầm đậy nắp như Chư thần.

Còn Tôn Hành Giả tức mình, ngồi gục đầu trên chót núi xảy nghe có tiếng kêu rằng:

– Ðại Thánh đừng ngủ, hãy lo phương thế mà cứu thầy, nếu để trể chắc bị yêu ăn thịt.

Tôn Hành Giả mở con mắt ngước mặt ngó lên, thấy Trị Nhựt công tào, nổi giận nạt lớn rằng:

– Ngươi là thần vặt, hổm nay đi đâu, không trình diện. Nay lại dọa ta giựt mình?

Công tào bái và thưa rằng:

– Tôi vưng lịnh Bồ Tát theo phò hộ Ðường Tăng, nên không dám bỏ mà đi hầu Ðai thánh. Hai bữa rày thất vắng tin, trong long nghi ngại. Nay thấy Huỳnh Mi bắt Rồng và Qui Xà nhị tướng mới hay Ðại Thánh đi thỉnh binh, nên tôi tìm Ðại Thánh xin rán sức cứu thầy, chẳng nên ngã lòng thối chí.

Tôn Hành Giả lau nước mắt nói rằng:

– Ta bây giờ hết thế lên trời, không phương xuống đất. Hổ mặt đi tìm Bồ tát, ngã lòng ra mắt Như Lai, Bảy tướng của ông Chơn Võ bị bắt rồi, biết đi cầu ai nữa?

Công Tào nói:

– Xin Ðại Thánh an lòng, tôi còn biết một chỗ nữa, thuộc về Nam thiện bộ châu, tại huyện Hu Di, gần núi Hu Di, có Biền Thành, bây giờ gọi là Tứ Châu, có một vị Ðại Thánh quốc sư vương bồ tát; thần thông thiệt cao cường. Người lại có mnột học trò gọi là Tiểu Trương thái tử, và bốn vị thần tướng, năm trước bắt con quái là Thủy mẫu nương nương. Nếu thỉnh đặng chắc là thắng trận.

Tôn Hành Giả mừng rằng:

– Vậy thì người về bảo hộ thầy, đặng Lão Tôn đi viện.

Nói rồi đằng vân qua huyện Hi Di, vào Biền Thành, mới tới cửa chùa, thấy phong cảnh xinh lắm. Chẳng ngờ Quốc Sư vương bồ tát đã biết trước nên đã sai Tiểu Trương thái tử ra ngoài nghinh tiếp.

Tôn Hành Giả vào làm lễ, thuật chuyên lại rồi bạch:

– Ðệ tử viện đã cùng phương mới đến cầu bồ tát. Xin ra sức cả dụng phép thần thông, bắt con yêu này cũng như trị con Thủy mẫu, song bắt con Thủy mẫu bất quá là cứu dân, chớ bắt con yêu này cứu thầy tôi đi thỉnh kinh, thì công đức càng lớn hơn nữa.

Quốc Sư vương bồ tát nói:

– Chuyện này là việc Phật, lẽ nào ta chẳng chịu đi, song tháng này là đầu mùa hè, nước sông Hoài vương nhảy, mà Thủy mẫu nó có hơi nước dưng thì mạnh lắm. Vả lại mới bắt nó mà giam cầm, e tánh chưa định, nếu thoát ra thì làm dữ mười phần; nếu ta mắc đi đánh Huỳnh Mi thì tướng nào trị đặng Thủy mẫu? Nay ta sai học trò và bốn tướng đị trợ chiến thì hay hơn.

Tôn Hành Giả tạ ơn, đi với Tiểu Trương thái tử và bốn tướng.

Khi đến núi Tiểu tây thiên, Tiểu Trương thái tử cầm thương, bốn tướng cầm song kiếm, Tôn Hành Giả dắt tới chùa Tiểu lôi âm đứng ngoài khiêu chiến.

Tiểu yêu vào báo lại. Huỳnh Mi dẫn binh quỷ ra chùa hét lớn rằng:

– Con khỉ kia, ngươi viện ai đó nữa?

Tiểu Trương thái tử hét lớn rằng:

– Ta là Ðệ tử Ðại Thánh quốc vương bồ tát, dẫn bốn tướng đi bắt ngươi.

Huỳnh Mi cười rằng:

– Ngươi là trẻ nhỏ thơ ngây, có tài bắt Thủy quái sông Hoài là con sứa. Khéo nghe lời Tôn Hành Giả, lặn lội tới mà nạp mình.

Tiểu Trương thái tử nổi giận, liền thích một thương Huỳnh Mi đưa đoản côn ra đỡ.

Bốn tướng và Tôn Hành Giả xông vào trợ chiến, Huỳnh Mi đánh một hồi, rồi cũng lấy túi nghề ra nữa!

Tôn Hành Giả nói:

– Các ông giữ mình kẻo nó thâu vào túi!

Vừa nói vừa nhảy nai.

Huỳnh Mi cũng quăng túi lên thâu Tiểu Trương thái tử và bốn tướng đem về trói lại bỏ xuống hầm, đậy nắp lại cứng ngắt.

Còn Tôn Hành Giả không vong nhảy trước, đứng trên chót núi khóc ròng.

Xảy thấy một vị đằng vân từ bên hướng Tây Nam bay qua, kêu và hỏi rằng:

– Tôn Ngộ Không có biết ta chăng?

Vừa nói vừa cười tích toát.

Tôn Hành Giả thấy ông ấy thì biết là phật Di Lạc, vì mập quá nên dễ nhìn.

Tôn Hành Giả liền bái và hỏi rằng:

– Chẳng hay Phật Tổ đi đâu?

Di Lạc cười rằng:

– Ta vì chuyện Tiểu lôi âm nên đến đây trị nó.

Tôn Hành Giả tạ ơn rồi bạch rằng:

– Tôi cám ơn Phật Tổ có lòng thương. Vậy xin cải nghĩa căn cước con quái ấy ở đâu, nó có cái túi gì mà thần thông như vậy.

Phật Tổ nói:

– Nó là Huỳnh Mi đồng tử ở giữ thành tại đền ta, nhơn hôm mồng ba tháng ba ta đi phó hội tại đền ông Ngươn Thỉ, để nó ở nhà giữ cung, nó mới lấy bửu bối của ta nó trốn xuống đây, giả Phật mà thành tinh. Còn cái túi ấy tên túi Hậu thiên, tục kêu là Tố nhơn, còn cái roi ấy là cái dùi đánh khánh

Khi ấy Tôn Hành Giả nghe tỏ đầu đuôi rồi nói lớn rằng:

– Cái ông hòa thượng hay cười này, thiệt tệ quá! Sao ông thả gia đồng làm yêu lại bảo nó giả Phật mà hại tôi gần chết. Chắc phải mắc tội trị nhà chẳng nghiêm trang.

Di Lạc cười rằng:

– Một là tại ta hơ hỏng, hai là thầy trò ngươi số còn mắc nạn, nên nhiều loài đi xuống đón đường; không phải một đứa gia đồng ta mà trách. Nay Ðường Tăng bị nạn này đã mãn hạn, nên ta xuống bắt nó về.

Tôn Hành Giả nói:

– Huỳnh Mi là con quái dữ, thần thông chẳng phải tầm thường, ông đi tay không làm sao mà bắt đặng nó?

Di Lạc cười rằng:

– Ta ở đây hóa cái am nhỏ, giả đò kẻ trồng dưa, biến ra trái dưa còn sống hết thảy. Ngươi vào khiêu chiến trá bại dụ nó ra ruộng dưa này, ngươi sẽ biến trái dưa chín lộn theo đám dưa đó. Ta biết tánh nó hảo dưa gan lắm, làm sao ngó thấy cũng thèm. Ta sẽ cho nó ăn trái dưa chín, thì người vô bụng mặc sức tung hoành. Ðợi ta lấy cái túi rồi, sẽ bắt nó về cho rảnh.

Tôn Hành Giả nói:

– Kế ấy hay lắm, song lại e nó không theo đuổi, thì mới tính làm sau?

Di Lạc cười rằng:

– Ngươi sẽ tay ra đây.

Tôn Hành Giả y lời.

Di Lạc lấy ngón tay trỏ họa phù trong bàn tay Hành Giả.

Tôn Hành Giả xách thiết bãng đến cửa động khiêu chiến rằng:

– Huỳnh Mi ra đanh với Tôn gia gia cho mau.

Huỳnh Mi nghe tiểu yêu vào báo liền lướt ra cửa động hỏi rằng:

– Tôn Ngộ Không chuyến này trốn không khỏi nữa.

Tôn Hành Giả mắng rằng:

– Ta phen này quyết sống thác với ngươi, chẳng hề chạy nữa

Huỳnh Mi nói:

– Ta cũng bắt ngươi cho rồi, coi còn ai đi viện nữa.

Hai người hỗn chiến với nhau Huỳnh Mi thấy bộ tay Hành Giả, càng muốn đánh hoài.

Hành Giả trá bại.

Huỳnh Mi không quăng túi Hậu thiên, cứ theo đuổi mãi.

Vừa tới đám dưa gan, Tôn Hành Giả biến làm trái dưa chín. Huỳnh Mi ngó cùng bốn phía không biết Tôn Hành Giả trốn ngõ nào. Liền bước tới trước thấy đám dưa, Huỳnh Mi hỏi lớn rằng:

– Ai trồng dưa đó?

Ông già trong lều cỏ, bước ra thưa rằng:

– Ðại vương ôi! Dưa ấy của tôi trồng.

Huỳnh Mi nói:

– Có trái nào chín, hái cho ta ăn giải khát tức thì.

Ông già ấy hái trái dưa chín đem dưng. Huỳnh mới đưa vào miệng, trái dưa ấy đã chạy tuốt vào bụng!

Tôn Hành Giả hiện nguyên hình, múa tay dặm cẳng, đánh quờn trong bụng Huỳnh Mi!

Huỳnh Mi đau thấu tim phổi, ôm bụng lăn lộn trong đám dưa, hại đám dưa nát hết. Vừa khóc vừa rên rằng:

– Thôi thôi, xin ai cứu tôi làm phước!

Khi ấy Di Lạc hiện hình cười ngất nói rằng:

– Ngươi còn nhớ ta chăng?

Huỳnh Mi ngó thấy hết hồn, và lạy và năn nỉ rằng:

– Xin chủ tha tội tôi làm phước?

Di Lạc liền mở cái túi, và lấy cây đoản côn. Rồi nói rằng:

– Ngộ Không vị tình ta tha nó làm phước.

Tôn Hành Giả chưa hết giận, vừa đá vừa đấm không biết mấy thoi.

Huỳnh Mi lăn lộn một hồi nữa. Di Lạc nói:

– Thôi thôi bấy nhiêu cũng đủ rồi, Ngộ Không tha nó cho rảnh!

Tôn Hành Giả nói:

– Thôi, hả miệng cho lớn đặn Lão Tôn nhảy ra.

Huỳnh Mi y lời hả miệng.

Tôn Hành Giả hóa bồ hong bay ra, hiện nguyên hình mới giơ thiết bảng.

Di Lạc đã thâu Huỳnh Mi vào túi rồi, Tôn Hành Giả khi mới nhảy ra, thì thấy Huỳnh Mi đã khác tướng, thiệt là đồng tử chơn mày vàng.

Còn Di Lạc giắt túi trong lưng hỏi rằng:

– Kim nao ở đâu?

Huỳnh Mi ở trong túi và rên và bạch rằng:

– Tôn ngộ Không đập bể rồi.

Di Lạc cười rằng:

– Ngộ Không ngươi dắt ta đi kiếm miểng chập chỏa?

Tôn Hành Giả y lời vào trước, thấy cửa động bế rồi.

Di Lạc lấy cây đoản côn đập một cái, cửa động bể ra.

Tôn Hành Giả vào chùa đập bầy yêu con chết hết. Rồi đem miểng kim nao dưng cho Di Lạc.

Di Lạc thổi một hơ, niệm ít câu chú. Kim nao lành lại như còn nguyên. Rồi từ giã lui về miền Cực lạc.

Khi ấy Tôn Hành Giả mở thầy và Sa Tăng, Bát Giới xuống. Ra phía sau giở nắp đá đem Chư thần ra khỏi hầm và mở dây hết thảy, các ông ấy hổ thẹn vô cùng.

Tam Tạng lạy tạ ơn.

Tôn Hành Giả đưa Chư thần, ở đâu về đó.

Thầy trò ăn uống no nê, nghỉ khỏe nửa ngày, rồi nổi lửa đốt lầu đài cháy rụi.

Thầy trò đồng đi thẳng Tây Phương.

Ấy là:

Hết quỷ hết ma rồi tới Phật,

Có tai có nạn mới là thành.

Chương 67: Trổ tài, Ngộ Không trừ rắn độc – Ra công, Bát Giới ủi đồ dơ

Nói về bốn thầy trò đi khỏi núi Tiểu tây thiên, đi mấy tháng trời, mà bình an vô sự, nhằm tiết tháng ba, trăm hoa đua nở.

Ngày kia đi tới tối, Tam Tạng nói:

– Ðồ đệ ôi! Trời đã tối rồi, kiếm nhà nào mà tá túc!

Tôn Hành Giả cười và thưa rằng:

– Xin thầy đi lần tới và có chỗ nghỉ ngơi.

Nói rồi đồng đi tới một đỗi, Tôn Hành Giả mừng rỡ nói rằng:

– Lùm cây trước kia có nhà, mau vào đó mà tá túc.

Tam Tạng đi tới liền xuống ngựa, thấy cửa đóng rồi.

Tam Tạng bước đến gõ cửa.

Có ông già trong nhà chống gậy ra mở cửa ngõ hỏi ai?

Tam Tạng chắp tay bái và nói rằng:

– Bần tăng ở Ðông độ, vưng chỉ đi thỉnh kinh nơi Tây Phương. Ðến đây trời tối lỡ đàng, xin ông làm ơn cho chúng tôi tá túc.

Ông già ấy nói rằng:

– Thầy đi sao thấu Tây Phương! Ðây là Tiểu tây thiên đi đến Ðại tây thiên còn xa lắm! Vả lại đường đi nguy hiểm vô cùng, còn lo đi không khỏi đất này nữa!

Tam Tạng hỏi:

– Vì cớ nào đi qua đất này không đặng?

Ông già ấy chỉ mà nói rằng:

– Cách nhà tôi ba mươi dặm, phía tây có hòn núi Thất tuyệt, vì núi ấy nhiều hồng, nên đặt tên như vậy.

Tam Tạng hỏi:

– Thất tuyệt là nghĩa chi?

Ông già ấy nói:

– Thất tuyệt là bảy điều quý là vì hồng có bảy điều quý như vầy:

1. Ăn nó bổ ngũ tạng đặng sống lâu.

2. Cây nó nhiều bóng.

3. Chim không dám làm ổ trên cây hồng.

4. Không có sâu bọ.

5. Lá hứng sương xem tốt lắm.

6. Trái coi xinh.

7. Lá rụng tốt tươi.

Bởi đường truông núi Thất tuyệt hai bên mọc rặc ròng những hồng tám trăm dặm mới dứt! Vả lại, xứ này ít người ở không có bao nhiêu bộ hành, nên đường truông ấy thường năm hồng rụng trái làng khang, đến nổi nhớt đường dơ lắm bởi lớp lâu lớp mới, nên hơi quá nhà tiên, song lúc này còn tiết mùa xuân, nhờ gió chướng nên không nghe hơi độc. Thầy tính làm sao mà lội qua khỏi tám trăm dặm nhơ uế này, thì đến Ðại tây thiên mới đặng.

Tam Tạng nghe nói rất buồn.

Khi ấy Tôn Hành Giả ở sau lưng trờ tới nói rằng:

– Ông già này bất thông quá! Chúng tôi xin ngủ nhờ mnột đêm, lại kiếm chuyện nói văn này thế khác, báo hại tôi đứng đã mõi chưn! Nếu không cho tá túc thì thôi, thầy trò tôi ngủ nơi gốc cây cũng đặng. Phải nói làm chi nhiều chuyện cho rầy ai?

Ông già ấy thấy người dị tướng, liền làm gan nạt rằng:

– Ngươi là con quỷ ho lao, ốm nhom ốm nhách, dám cả gan chót mỏ mắng ta?

Tôn Hành Giả cười rằng:

– Thiệt ông có con mắt mà thiếu con ngươi nên mắng tôi là con quỷ ốm! Trong sách tướng nói:

– Người dị tướng thì có kỳ tài, cũng như trong đá xấu mà có ngọc tốt. Nếu ông coi như vậy thì chẳng là lầm lắm! Tuy tôi xấu tướng mặc lòng, mà tài hay đánh cọp bắt rồng, sức biết trừ yêu trị quái.

Ông già ấy nghe nói, đổi giận làm vui, liền bái mà mời bốn thầy trò vào nhà. Ðem nhiều trái cây đãi trà nước, lại hối dọn cơm chay.

Khi ấy Bát Giới ăn uống rồi, kéo Hành Giả mà hỏi nhỏ rằng:

– Sư huynh, ông này ban đầu không muốn cho tá túc, sao bây giờ hậu đãi mười phần?

Tôn Hành Giả cười rằng:

– Cũng có cớ chi đó, để ta hỏi thử coi thể nào.

Giây phút Tôn Hành Giả hỏi rằng:

– Chẳng hay ông họ chi?

Ông ấy nói:

– Họ Lý.

Tôn Hành Giả nói:

– Như vậy thì xóm này có phải là Lý gia trang chăng?

Ông già nói:

– Không phải, đây là Ðà la trang, xóm này năm trăm nóc gia, có một mình tôi họ Lý.

Tôn Hành Giả hỏi rằng:

– Chẳng hay Lý thí chủ vì chuyện chi mà hậu đãi chúng tôi?

Lý lão đứng dậy bạch rằng:

– Ðây có yêu quái báo đời. Khi nãy nghe thầy nói có tài bắt yêu quái, nên tôi cần giúp việc ấy, sẽ sắm lễ trọng thể tạ ơn.

Tôn Hành Giả nói:

– Xin vưng.

Bát Giới cười rằng:

– Ông ngoại nghe người ta muốn bắt cháu, liền chịu tức thì, không lo họa phước!

Tôn Hành Giả cười rằng:

– Ta ừ một tiếng cũng như bỏ bạc cọc rồi, khỏi lo đi thỉnh người khác.

Nói rồi ngó Lý lão mà hỏi rằng:

– Xóm này thiên hạ ở đông đầy, sao lại có yêu quái?

Lý lão nói:

– Thiệt chúng tôi ở đây thuở nay bình an vô sự. Hồi tháng sáu năm kia, ai nấy đương đập lúa mì ngoài đồng, xảy đâu trận gió thổi tới, ngỡ là bảo tố, ai nấy kinh sợ. Chẳng ngờ con yêu hiện hình ăn hết trâu bò ngoài ruộng, nuốt sống gà vịt không them nhai, coi bộ chưa no, còn ăn tráng miệng ít người nữa! Năm ngoái cũng tới một lần phá hại như vậy nữa! Thầy ôi! Nếu thầy có tài trừ đặng yêu quái mà cứu xóm này, chúng tôi đều đậu lễ mà tạ ơn, bao nhiêu cũng chịu.

Tôn Hành Giả nói:

– Như vậy thì khó bắt lắm!.

Bát Giới nói:

– Thiệt là khó bắt. Vả lại chúng tôi là sãi đi đường, tá túc một đêm mà lo đi thỉnh kinh, rảnh đâu mà bát yêu quái?

Lý lão nổi giận nói rằng:

– Các thầy là sãi nói gạt kiếm cơm. Ban đầu khoe có tài trừ yêu, nay lại nói khó bắt.

Tôn Hành Giả nói:

– Khó bắt là tại xóm này không đồng lòng.

Lý lão hỏi:

– Sao thầy biết xóm này không đồng lòng?

Tôn Hành Giả nói:

– Yêu tinh phá xóm hai ba năm nay, hại không biết mấy mạng. Nếu một nhà chịu một lượng bạc, thì cũng được năm trăm, rước một thầy đại tài trừ yêu cũng đặng. Sao để vậy mà chịu, cho nó phá xóm, phá làng?

Lý lão đáp rằng:

– Luận chuyện cũ càng thêm mắc cở. Năm ngoái nội xóm tôi, nhà nào cũng xuất bạc năm bảy lượng, qua non nam rước một vị hòa thượng đại tài, đến bắt yêu cũng không đặng.

Tôn Hành Giả nói:

– Lý thí chủ hãy thuật chuyện lại cho rành!

Lý lão nói:

– Ban đầu hòa thượng đánh chuông gõ mõ tụng kinh, giây phút yêu tinh nổi gió bay tới, đánh quờn với hòa thượng một hồi rồi hòa thượng té xuống nằm ngay, yêu tinh bay mất, chúng tôi lại xem thử coi thể nào, rờ đầu hòa thượng mềm xèo như trái dưa hấu nẩu ruột!

Tôn Hành Giả cười rằng:

– Thật vậy thì các ông đã thất một trận rồi!

Lý lão nói:

– Thất một trận chẳng nói làm chi, chúng tôi lo chôn chất hòa thượng rồi lại chịu bạc tiền cho đệ tử thầy ấy, mà nó lại đi kiện tới quan, đến nay hãy còn nhủn nhẳn!

Tôn Hành Giả hỏi:

– Sau còn rước ai nữa hay chăng?

Lý lão nói:

– Sau có thỉnh một thầy đạo sĩ, tới đánh cồn thỉnh yêu tới, hỗn chiến tối ngày sáng đêm. Ðến rạng đông chúng tôi đi kiếm tới mé khe, vớt thầy đạo sĩ lên như con gà đã luộc!

Tôn Hành Giả cười rằng:

– Trận thứ nhì cũng thất nữa!

Lý lão nói:

– Tuy đạo sĩ chết, mà chúng tôi tốn của cũng nhiều!

Tôn Hành Giả nói:

– Không hề gì mà sợ, để chúng tôi bắt nó cho.

Lý lão nói:

– Nếu thầy có tài chắc ý như vậy, thì tôi mời các người ở xóm này đến làm tờ giao kèo chắc chắn, nếu bắt đặng thì đòi bạc thưởng bao nhiêu chúng tôi cũng giăng tay chịu đủ nếu rủi thất trận xin đừng thưa kiện chúng tôi?

Tôn Hành Giả cười rằng:

– Chúng tôi không bắt thường nhơn mạng như họ mà sợ, hãy thỉnh người thị chứng cho mau.

Khi ấy Lý lão sai gia tướng đi mời tám chín ông già lối xóm lại.

Mấy ông ấy đến hỏi rằng:

– Ðại sư nào chịu bắt yêu quái?

Tôn Hành Giả chắp tay nói rằng:

– Tôi đây.

Mấy ông ấy trề miệng nói rằng:

– Không xong đâu! Yêu tinh ấy thần thông quảng đại, có lớn dị thường. Hòa Thượng này chắc nhét không đủ kẽ răng nó!

Tôn Hành Giả cười rằng:

– Tuy tiểu tăng ốm o nhỏ thó mặc lòng, mà thuở nay bắt yêu tinh bất kể kỳ số.

Các ông ấy hỏi:

– Thầy bắt đặng yêu quái thì đòi ăn thưởng bao nhiêu?

Tôn Hành Giả nói:

– Chúng tôi là người tu hành, làm phước chớ không dùng tiền bạc.

Mấy ông ấy nói:

– Lẽ nào chúng tôi dám mượn không? Nếu thầy bắt đặng yêu, thì nội xóm tôi mỗi nhà cúng hai mẫu ruộng, cất chùa cho mấy thầy ở mà tu hành, còn hơn đi thỉnh kinh lao khổ.

Tôn Hành Giả cười rằng:

– Sự ruộng đất lại độc hơn tiền bạc nữa! Làm ruộng không khác gì chăn ngựa. Nuôi trâu cắt cỏ, cày cấy cực thân, lại còn lo đóng thuế rằng khác! Chúng tôi chẳng chịu đâu.

Mấy ông già ấy lấy làm lạ hỏi rằng:

– Không chịu bạc tiền chẳng tham ruộng đất, vậy chớ muốn vật gì?

Tôn Hành Giả nói:

– Chúng tôi là sãi đi đường, nội bữa ăn cũng đủ, chẳng hề chịu tạ ơn.

Các ông ấy mừng rỡ nói rằng:

– Như vậy thì dễ lắm, song chẳng biết làm sao mà trừ yêu.

Tôn Hành Giả nói:

– Nếu nó tới đây thì tôi bắt lập tức.

Mấy ông ấy nói:

– Con yêu ấy cao lớn lắm, miệng nuốt trộng người ta, giả võ đằng vân, thầy làm sao lại gần nó cho đặng.

Tôn Hành Giả cười rằng:

– Việc đằng vân giá võ tôi coi nó như con, còn cao lớn bao nhiêu tôi trị cũng đặng.

Nói vừa dứt tiếng, xảy nghe gió thổi vo vo, tám chín ông già ấy đều run lập cập mà nói rằng:

– Hòa Thượng này miệng ăn mắm ăn muối, nên nói đâu có đó, nói tới yêu tinh thì yêu tinh tới! Vậy thì Lý lão mở cửa buồng cho mau!

Lý lão mở cửa buồng dắt mấy ông già thân thích và Tam Tạng vào trong mà trốn, và đi và nói rằng:

– Chạy cho mau kẻo yêu tinh nuốt sống!

Sa Tăng, Bát Giới nghe nói kinh hãi, cũng muốn chạy theo.

Tôn Hành Giả một tay kéo Sa Tăng, một tay nắm Bát Giới mà nói rằng:

– Hai ngươi thiệt bắt thông lắm, mình là người tu niệm sao dám vô buồng gói của người, hãy đi theo ta, coi yêu quái thể nào cho biết?

Nói rồi kéo ra ngoài nhà cầu ngó lên coi thử, gió càng ngày càng lớn, Bát Giới hoảng hồn nằm sắp dưới đất, lấy mỏ ủi đất mà giấu mình chắc cứng như đinh đóng.

Còn Sa Tăng bị gió thổi bét con mắt, liền lấy áo đội đầu mà che mặt.

Tôn Hành Giả biết là gió yêu, đợi luồng gió thổi qua rồi, ngó lên trên mây, thất như cặp lồng đèn lần lần thòng xuống.

Hành Giả cuối mặt xuống kêu rằng:

– Trời đã lặng gió, hai em chờ dậy mà coi yêu.

Bát Giới trồi lên, hai tay phủi đất, ngước mặt ngó trời liền cười ngất mà nói rằng:

– Ngộ ngộ, nói vậy thì con yêu biết lễ nghi, mình cũng nên làm bạn với nó!

Sa Tăng nói:

– Ðêm tối như vầy sao mà biết nó phải quấy?

Bát Giới nói:

– Lời cổ ngữ rằng: Ði đêm phải có đèn đuốc, bằng không đèn đuốc thì chẳng nên đi. Nay nó đi đêm có lồng đèn, thì chắc là người tử tế.

Sa Tăng nói:

– Anh coi lầm rồi, không phải lồng đèn đâu, ấy là cặp mắt con yêu chiếu sáng.

Bát Giới hoảng kinh rút cổ xuống ba tấc mà nói rằng:

– Châu ôi, con mắt tới bây lớn, thì miệng rộng biết chừng nào!

Tôn Hành Giả nói:

– Hiền đệ đừng sợ, hai đứa bây hãy bảo hộ thầy để Lão Tôn lên hỏi thử, coi nó xưng là con tinh gì!

Tôn Hành Giả hú lên một tiếng nhảy lên trên mây, cầm thiết bãng hét lớn rằng:

– Ðừng đi tới nữa, có ta ở đây.

Con quái nghe nói đứng dừng lại, cầm cây giáo múa hoài, Tôn Hành Giả hỏi rằng:

– Ngươi là yêu quái phương nào?

Con yêu ấy chẳng trả lời, cứ múa giáo mãi.

Tôn Hành Giả hỏi nữa, nó cũng làm thinh, Tôn Hành Giả cười rằng:

– Nói vậy thì người có hai tật, đã điếc lại câm, đố chạy đâu cho khỏi, coi thiết bảng của ta đây.

Tôn Hành Giả nói rồi đập liền. Con quái ấy không sợ, cứ múa giáo đở hoài, cự chiến tại trên mây cho tới canh ba cũng còn đánh.

Khi ấy Bát Giái, Sa Tăng, đứng dưới nhà cầu coi rõ ràng thấy con yêu ấy đỡ hoài, chớ không đánh lại.

Còn Tôn Hành Giả đập đầu nó hoài mà không trúng, Bát Giới cười rằng:

– Sa Tăng, ngươi ở đây mà giữ gìn thầy, đặng lão Trư lên mây trợ chiến, đừng để một mình con khỉ ấy thắng trận, nó uống rượu trước mình.

Nói rồi liền nhảy lên mây, giá đinh ba đạp đại.

Con yêu ấy rút thêm một cây giáo nữa mà cự với Bát Giái, hai tay hai giáo đánh bay, hai người coi không kịp.

Bát Giới khen rằng:

– Chắc là cặp giáo cán mềm?

Tôn Hành Giả hỏi rằng:

– Sao ngươi biết cán mềm?

Bát Giới nói:

– Thấy hai ngọn giáo cự với mình mà chẳng thấy cán, không biết nó giấy cán giáo ở đâu, nếu không mềm, nó thâu sao được?

Tôn Hành Giả nói:

– Phải, có khi cặp giáo cán mềm, song nó chẳng biết nói, chắc là mới hóa hình người, khí âm còn thanh lắm, đánh tới sáng có khí dương chắc nó phải chạy, chúng ta rán sức đuổi theo chẳng nên cho sẩy.

Bát Giới nói:

– Phải.

Anh em đánh tới rạng đông, con quái ấy bại tẩu, hai anh em đuổi theo. Xảy nghe hơ thúi quá chừng. (Ấy là bay ngang đường truông núi Thất tuyệt)

Bát Giới nhăn mặt nói rằng:

– Ai quậy cầu tiêu bất nhơn quá, bay hơi thúi nhức đầu!

Tôn Hành Giả bụm mũi bảo rằng:

– Cứ việc đuổi theo cho kịp nó, hơi đâu hỏi chuyện bao đồng.

Con quái ấy bay qua khỏi núi, hiện nguyên hình là con rắn mãng xà vảy đỏ.

Bát Giới nói:

– Cha chỉ là lớn và dài, nếu con rắn này ăn năm trăm người cũng còn đói!

Tôn Hành Giả nói:

– Cặp nanh nó dài quá, chắc cặp nanh ấy là cặp giáo chẳng sai, mình rượt nó đã đuối rồi, hãy ví mà đập cho đặng.

Bát Giới nghe nói, vác đinh ba xốc lại đập đầu. Con rắn mãng xà chun xuống hang, còn ló đuôi tám thước, Bát Giới buông đinh ba, nắm đuôi rắn mà kéo, kéo hết sức cũng chẳng ra chút nào!

Tôn Hành Giả cười rằng:

– Ngươi đừng vuốt lươn đàng đuôi, hãy buông đặng nó thụt vô cho rảnh rồi sẽ làm thế khác mới xong.

Bát Giới y lời buông liền, con rắn thụt đuôi vào hang.

Bát Giới làm mặt quạu mà nói rằng:

– Phải chi đừng buông thì mình còn một khúc, nay nó thụt mất, biết chừng nào ló ra!

Tôn Hành Giả nói:

– Nó thì mập và to, miệng hang hẹp, chắc cựa mình không sao đặng, cũng chun ngõ khác, ngươi hãy kiếm miệng hang mà chận đầu, đặng ta thọc chỗ này nếu nó phóng ra thì ngươi đập chết.

Bát Giới y lời, bay qua phía bên kia, quả có miệng hang lớn lắm, Bát Giới đứng chận miệng hang.

Bên này Tôn Hành Giả lấy thiết bãng hóa ra rất dài, lòn theo miệng hang thọc con rắn, mãng xà phóng tới nhảy vọt ra, Bát Giới giựt mình nhảy trái, bị mãng xà quất đuôi đập nhằm Bát Giái, Bát Giới té sắp gần bể đầu; nằm nghiêng rên mãi.

Còn Tôn Hành Giả quơ hoài, biết trong hang trống lổng liền nhảy ngang qua núi mà hối rượt theo.

Bát Giới mắc cở đứng dậy bộ xẻn lẻn, cứ đập bậy cho có chừng!

Tôn Hành Giả chạy đến, xem thấy cười ngất nói rằng:

– Mãng xà chạy rồi ngươi còn đập giống gì đó?

Bát Giới nói túng rằng:

– Lão Trư ở đây đập bụi mà dọa rắn.

Tôn Hành Giả hối bốc theo. Anh em nhảy qua khe, thấy mãng xà nằm khoanh, cất cổ muốn phóng tới.

Bát Giới kinh hãi thối lui, Tôn Hành Giả nhảy tới đập một hèo bị mãng xà nuốt sống, Bát Giới dậm đất, đấm ngực khóc và kể anh.

Tôn Hành Giả ở trong bụng con rắn chống thiết bãng nói rằng:

– Bát Giái, ta chưa chết đâu mà kể, để ta bắt nó làm cái cầu cho ngươi coi!

Nói vừa dứt lời, mãng xà bị chống thiết bãng đau quá nên cong xương sống, coi giống cây cầu lắm, ngặt không ai dám đi!

Tôn Hành Giả nói:

– Ðể ta bắt nó hóa ra chiếc ghe cho ngươi coi.

Nói rồi dộng thiết bảng xuống bụng con rắn, mãng xà đau bụng cong đuôi ển xương sống cất cỗ coi như chiêc thuyền. Bát Giới nói:

– Tuy giống thuyền ngặt không có cột bườm, chạy sao cho đặng!

Tôn Hành Giả nói:

– Ngươi đứng tránh ra, để ta khiến chiêc thuyền này chạy bườm cho mà coi.

Nói rồi lấy thiết bảng thọc lủng lưng rắn, ló lên cao nghêu như cột bườm.

Mảng xà đau quá nhảy vọt tới như chạy bườm, hơn hai mươi dặm mới chịu chết!

Bát Giới rượt theo vác đinh ba đạp đầu mảng xà tan nát, mà còn đập hoài!

Tôn Hành Giả nhảy ra cười rằng:

– Rắn đã chết rồi, còn đập làm chi nữa!

Bát Giới nói:

– Anh ôi, tôi thuở nay có nghề đập rắn chết mà thôi, vả lại lời tục có nói rằng: Giết rắn giết cho hết nọc! Tôi sợ nó sống lại báo thù!

Và nói và cười, đồng nắm đuôi rắn kéo lôi về, mà đi chưa tới.

Nói về Lý lão và mấy ông già nói với Tam Tạng rằng:

– Hai vị lịnh đồ đi một đêm mà không về, e chẳng toàn tánh mạng!

Tam Tạng nói:

– Nhằm chẳng hề chi, để ra coi chừng thử!

Cùng nhau đồng ra ngỏ mong, thấy Hành Giã và Bát Giới nắm đuôi mãng xà vương lôi về, và đi và hè hụi! Ai nấy mừng rỏ, cả xóm đồng kéo ra lạy mà nói rằng:

– Nhờ ơn gia gia trừ yêu, cứu mạng cả xóm.

Lạy rồi cầm thầy trò ở nán năm bảy ngày, song thầy trò đã quyết ý từ giả.

Nội xóm thấy thầy trò không dùng tiền bạc ruộng đất, chẳng biết lấy chi tạ ơn, túng phải dùng cơm khô và trái cây, gánh theo đưa đón.

Ði cách ba mươi dặm tới núi Thất tuyệt, đường truông bày hơi thúi gắt gao! Tam Tạng nhức đầu chịu không nổi! Vả lại thấy đường truông ấy hồng rụng lớp lâu lớp mới, cao đã bằng đầu, không biết làm sao mà đi qua cho đặng!

Bèn hỏi Tôn Hành Giả:

– Tính làm sao?

Tôn Hành Giả thưa rằng:

– Khó tính lắm!

Tam Tạng thấy Hành Giả bụm mủi nói như vậy, biết thế khó rồi, động lòng rơi lụy, Lý Lão bạch rằng:

– Xin lão gia đừng lo, chúng tôi đã tính rồi, mới đưa lão gia đến đây, quyết dọn đường khác cho bốn thầy đi, mà đền ơn cứu mạng

Tôn Hành Giả cười rằng:

– Lý đàn việt nói còn sai lắm! Hồi nào ông nói đường truông này tới tám trăm dặm, các ông không phải là bộ hạ vua Ðại Võ mà phá núi dọn đường bảy tám trăm dặm? Bề nào cũng anh em ta ra sức mới xong; cũng muốn dọn đường truông này, ngặt không cơm nên làm chẳng nổi việc!

Các người ấy đồng nói rằng:

– Lương phạn bao nhiêu chúng tôi chịu cả.

Tôn Hành Giả nói:

– Nếu vậy thì dùng ít giạ gạo trắng, nấu cơm phơi khô hoặc làm bánh bao cũng đặng. Ta sẽ bảo hòa thượng mỏ dài ăn no, rồi hóa làm con heo lớn, ủi đường này cho sạch mà đi.

Bát Giới nói:

– Ðại ca tệ thời thôi, các cha muốn sạch sẽ cho sướng thân, sai tôi làm việc dơ dáy?

Tam Tạng nói:

– Ngộ Năng, nếu ngươi có tài phép thì dọn cái đường này, ta đi tới Tây Phương, tính công ngươi thứ nhứt.

Bát Giới cười rằng:

– Lão Trư biến ba mưới sáu cách, hóa làm lợn lớn lại khó gì? Song biến hình lớn chừng nào, thì bao tử lớn theo chừng nấy, phải ăn no mới đủ sức dọn đường; nếu đói chắc làm không nổi.

Các người ấy đồng nói rằng:

– Chúng tôi quyết đem cơm khô và bánh in, bánh bao, vật thực theo ăn mà dọn đường, mỗi người mỗi gánh. Vậy thì chúng tôi đem ra hết cho thầy dùng; rồi sai người về nấu cơm gánh theo, phòng khi bổ khuyết.

Bát Giới nghe nói mừng rỡ, cởi y phục và nói rằng:

– Xin ai nấy đừng cười, coi Lão Trư lập cái công thúi hoắc!

Nói rồi dùn mình biến ra con heo lớn quá, mình dài một trăm trượng, ai nấy đều kinh!

Tôn Hành Giả bảo đem cơm khô và đồ vật thực đổ đống, mời Bát Giới đỡ lòng.

Bát Giới xốc một hồi mới hết, rồi ra sức ủi đường.

Tam Tạng cởi ngựa theo sau, Tôn Hành Giả theo phò tả hữu, Sa Tăng gánh đồ hành lý theo sau.

Tôn Hành Giả day lại nói rằng:

– Thôi các ông trở về mà nghỉ, như tưởng tình thì sai người đem thêm cơm đặng sư đệ dùng thêm cho mạnh sức.

Mấy người cỡi ngựa chạy về trước hối nấu cơm, rồi bắt lừa chở theo mà không kịp, theo riết tới bữa sau mới thấy dạng, liền cả kêu rằng:

– Các lão gia chậm chậm vậy, đợi chúng tôi dưng cơm.

Tam Tạng mừng rỡ tạ ơn, bảo Bát Giới nghỉ mà ăn cho thêm sức.

Bát Giới ủi hai ngày đã đói, thời may gặp cơm nhiều, ăn một bữa no nê rồi ủi nữa. Thiệt là nhờ Bát Giới ủi tám trăm dặm đường Thất Tuyệt trống trơn, quá khỏi truông mới hườn hình như cũ.

Chương 68: Châu Tử vương treo bảng cầu thầy Tôn Hành Giả trỗ tài làm thuốc

Nói về bốn thầy trò đi khỏi đường ô uế, đà đến chỗ đất bằng.

Không bao lâu đã hết tháng ba, bước qua mùa hạ.

Xảy thất thành trì ngăn trước mặt!

Tam Tạng dừng ngựa hỏi rằng:

– Ðồ đệ ôi! Chẳng biết thành nước chi đó vậy?

Tôn Hành Giả thưa rằng:

– Như vậy thầy không biết chữ hay sao?

Tam Tạng nói:

– Ta tu hành từ bé đến nay, chữ nào lại không biết.

Tôn Hành Giả thưa rằng:

– Trong cờ vàng trên thành, có đề ba chữ: Châu Tử Quốc. Thầy không thấy hay sao?

Tam Tạng nói:

– Ở đây xa quá, ngó thành còn chưa rõ ràng, coi chữ trong cờ sao thấy? Như vậy thì đến nước ấy mà ghi điệp thông quan

Nói rồi giục ngựa đến chợ, thấy thiên hạ rất đông, phong cảnh xinh tốt.

Song mấy người tại chợ, đua nhau mà coi bốn thầy trò.

Tam Tạng dặn các trò cúi mặt mà đi, chẳng nên gây họa.

Bát Giới giấy mỏ, Sa Tăng cúi đầu mà đi.

Tôn Hành Giả ngó tứ tung, làm tề không đặng!

Thiên hạ xem thấy liền cười.

Tôn Hành Giả chen hèn lâu đi mới khỏi chợ.

Ði một hồi đến dinh kia, trên có biểng đề ba chữ rằng: Hội đồng quán. Bốn thầy trò tính vào nhà nghỉ ngơi; đợi phê điệp sẽ đi môn thể.

Bát Giới nghe nói, liền xách đinh ba dọa mấy người coi, hơn hai mươi người ngã lăn, còn bao nhiêu đêu đí hết, bốn thầy trò vào Hội đồng quán nghỉ ngơi.

Trong quán ấy có một ông chánh và một ông phó, đều ở tại đó mà tra xét người lạ mặt. Xảy thấy bốn thầy trò Tam Tạng tới, quan chánh quan phó đồng hỏi rằng:

– Các ông ở đâu, đến có việc chi. Xin cắt nghĩa cho rõ?

Tam Tạng chắp tay thưa rằng:

– Bần tăng ở Ðông độ, vưng chỉ Ðại Ðường hoàng đế đi thỉnh kinh Tây Phương, nay đến đây ghi điệp.

Hai người ấy mừng rỡ hậu đãi mười phần.

Tam Tạng hỏi thăm:

– Bây giờ Bệ Hạ có lâm triều, vào ghi điệp đặng chăng?

Hai người đáp rằng:

– Bệ Hạ tôi vắng lâm triều đã lâu, nay nhằm ngày huỳnh đạo, nên Bệ Hạ lâm triều, vào mà ghi điệp cho kịp, nếu để trễ thì không biết chừng nào mới lâm triều, chắc đợi lâu lắm! Vì bữa nay có nghị đăng bãng mới lâm triều.

Tam Tạng nghe nói, kêu Ngộ Không mà dặn rằng:

– Ngươi hãy coi cơm nước cho sẳn sàng, ta vào ghi điệp, trở ra cơm nước rồi lên đường!

Dặn rồi thay đổi y phục, đến trước ngọ môn; cậy Hoàng môn quan vào tâu lại.

Hoàng môn quan vào tấu.

Vua Châu Tử mừng rỡ phán rằng:

– Trẩm bịnh đã lâu lắm, nên vắng lâm trào, nay đương đăng bảng chiêu y, may có sãi phương xa ra mắt.

Tức thì truyền chỉ cho vào.

Tam Tạng làm lễ rồi Vua Châu Tử đòi lên dựa bên ngai, cho ngồi đàm đạo; lại truyền quan dọn tiệc chay đãi đằng.

Tam Tạng tạ ơn và dưng điệp.

Vua Châu Tử xem rồi mừng rở phán rằng:

– Tại nước Ðại Ðường xưa nay mấy vị thánh đế, mấy bực hiền thần, đến vua Ðại Ðường đau bịnh chi mà thác đi sống lại, đến đổi sai đi thỉnh kinh về làm chay, bởi trong điệp thông quan nói tắt, pháp sư hãy cắt nghĩa cho rành?

Tam Tạng chắp tay tâu rằng:

– Từ xưa Tam hoàng Ngủ đế, là vua thánh sau nối qua Tam đại đại là nhà Hạ, nhà Thương, nhà Châu. Ðến đời Liệt quốc, Tần thĩ Hoàng thâu về một mối. Sau bị nhà Hớn chiếm cứ, sau nửa chia làm ba, gọi là Tam quốc. Sau về nhà Tây Tấn, rồi qua Ðông Tấn, Tống, Tề, Lương, Trần, năm đời trị không bao lâu, nhà Tùy thâu về một mối; bởi nhà Tùy vô đạo, Tùy hoàng đế là con, mà thí cha là Tùy văn đế, nên thiên hạ không phục, dấy loạn bốn phương. Ðường Cao tổ cất binh dẹp loạn ấy, mới đặt hiệu nước là Ðại Ðường. Nay Ðường Cao tổ đã băng, Ðường thế Dân là chúa của tôi, lên ngôi thế vị cho vua cha, lấy đức trị dân, bốn biển bình an cả. Bởi Lảo Long tráo giờ bớt nước, trời sai Ngụy Trưng chém Lão Long mà trị tội, Lảo Long sợ, nên cho Ðường thiên tử thấy chiêm bao, xin vua cứu mạng, chúa tôi lòng nhơn hiền chịu cản Ngụy Trưng, đến thức dậy giựt mình vì hứa lở việc lớn. Rạng ngày chúa tôi lâm triều, truyền dọn yến đãi quần hầu, cố ý cầm Ngụy Trưng cho quá giờ ngọ, nên bây giờ cờ đánh với Ngụy Trưng. Tới giờ Ngọ, Ngụy Trưng làm như hình ngũ gụt, chiêm bao xuất hồn chém Lão Long quăng đầu trước sân chầu.

Vua Châu Tử nghe nói tới đó, liền phán hỏi rằng:

– Chẳng hay ông Ngụy Trưng là người ở nước nào đến đó?

Tam Tạng tâu rằng:

– Ngụy Trưng là thừa tướng Ðại Ðường, trên biết thiên văn, dưới thông địa lý, một vị tôi hiền Ðại Ðường. Bởi Ngụy Trưng xuất hồn chém Lão Long sông Kinh, nên hồn Lão Long kiện tới Âm phủ rằng: Chúa tôi hứa cứu khỏi, mà để cho Thừa tướng giết mình. Bởi cớ ấy nên chúa tôi bịnh ngặt, Thừa Tướng Ngụy Trưng thấy vậy viết thơ giao cho chúa tôi, dặn chừng nào hồn xuống Âm phủ, sẽ đưa thơ ấy cho Phán quan là Thôi Giác là người bằng hữu của Ngụy Trưng sẽ hết lòng bảo hộ Thiệt quả như vậy, chúa tôi băng ba rồi ngày sống lại, nay tính làm chay, mới sai tôi qua Tây Phương thỉnh kinh về làm siêu độ.

Vua Châu Tử than rằng:

– Thiệt là đại quốc, vua thánh, tôi hiền. Còn quả nhơn bịnh hoạn đã lâu, chẳng thấy quần thần cứu giúp!

Tam Tạng nghe nói liếc xem, thấy vua Châu Tử ốm o vàng vỏ, suy yếu quá chừng!

Tam Tạng muốn tâu, xẩy thấy quan đến mời ngồi cổ.

Vua Châu Tử truyền dọn đồ ăn chung một mâm với Tam Tạng.

Tam Tạng tạ ơn, rồi dự tiệc chay với Châu Tử.

Nói về Tôn Hành Giả ở trong quán Hội đồng hối Sa Tăng dọn cơm nước.

Sa Tăng nói:

– Cơm nước thì dễ nấu, ngặt thiếu đồ nêm rau cải, vì dầu, muối, tương, giấm đều không có.

Tôn Hành Giả nói:

– Ta còn ít đồng tiền đây sai Bát Giới đi chợ mua đồ ăn cũng đặng.

Bát Giới làm biếng kiếm miếng nói rằng:

– Tôi không dám đi chợ đâu, vì tướng mạo thô tục quá chừng, sợ ra đường gây họa.

Tôn Hành Giả nói:

– Chuyên mua bán thì lấy lể công bình, làm sao đến nỗi mắc họa?

Bát Giới nói:

– Vậy chớ anh không thấy tôi vác mỏ lên một cái mà mười mấy người té ngửa hay sao? Nếu ra giữa chợ đông, chắc nhiều người ngã lăn chi cho khỏi bị chúng bắt?

Tôn Hành Giả hỏi:

– Ngươi biết chợ đông đảo mà có thấy bán vật gì chăng?

Bát Giới nói:

– Thầy dặn tôi cúi đầu xuống mà đi, đừng có vác mặt lên mà gây họa. Bởi cớ ấy nên tôi không thấy bán vật gì.

Tôn Hành Giả nói:

– Ở nbgoài chợi thì bán hàng xén, quán cơm, quán rượu chẳng nói làm chi, những quán nước, đồ ăn điểm tâm, bánh in, bánh bao, các thứ trái cây, các món thanh bông, rau, cải, cà, mướp, đường, mật, đậu, mè, bất kể kỳ số, để ta mua về đải người một bửa.

Bát Giới nghe nói nhiểu nước miếng, đứng dậy nói rằng:

– Chuyến này anh đải tôi, khi sau tôi đải lại?

Tôn Hành Giả cười thầm, nói rằng:

– Sa Tăng, ngươi hãy nấu cơm canh, để ta đi mua đồ nêm với Bát Giái.

Bát Giới nghe nói, bưng tô chén đi theo.

Tôn Hành Giả hỏi thăm quân lýnh, tiệm bán đồ gia vị ở đâu?

Lính nói:

– Ði theo đường này qua gần chợ, quẹo lại tiệm lầu họ Trịnh, tiệm ấy bán hàng xén đủ thứ: Dầu, tương, muối, giấm, gừng, tiêu, trà, quả, thiếu gì.

Tôn Hành Giả đi ngang mấy quán nhỏ, không chịu ghé, quyết dắt Bát Giới đi tới tiệm lớn đặng cho thiên hạ coi chơi.

Khi đi gần tới tiệm lầu họ Trịnh, thấy thiên hạ đứng vủ rất đông!

Bát Giới nói:

– Anh ôi! Tôi không dám đi nữa, không biết họ tụ hội mà làm chi đông quá, có khi đi bắt thầy chùa!

Tôn Hành Giả cười rằng:

– Ðừng có nói xàm! Mình có tội gì mà sợ chúng bắt? Hãy đến tiệm họ Trịnh mà mua đồ.

Bát Giới nói:

– Thôi thôi, đám ấy rất đông, nếu họ thấy mặt tôi chắc là họ ngả lăn chết giấc ít người, chi cho khỏi bắt thường nhơn mạng!

Tôn Hành Giả nói:

– Vậy thì ngươi đứng dựa vách tường mà đợ, ta mua đồ gia vị, và sỉ một mớ bánh in về đải ngươi một bửa.

Bát Giới gặc đầu, đưa tô chén cho Hành Giả.

Tôn Hành Giả chen vào đám đông ấy, thấy thiên hạ đương chen nhau mà coi tấm bãng; trên tấm bãng viết như vầy:

Vua Châu Tử treo lời hiểu dụ rằng: Từ năm cai trị, thiên hạ bình an. Bởi có điềm chẳng lành, trẩm phát bịnh dử. Thái y viện trị đến nay chẳng giảm. Vậy trẩm xuất bảng chiêu y; bất kỳ thầy thuốc nước nào trị bịnh trẩm đặng, thì trẩm chia hai xả tắc mà đền ơn.

Tôn Hành Giả xem bảng rồi mừng rở nói thầm rằng:

– Người xưa nói: Có đi ra khỏi nhà, mới kiếm đặng tiền bạc. Nếu làm biếng, ngồi trơ trơ trong quán; thì có lợi gì? Thôi bây giờ chẳng mua đồ nêm đồ nấu làm chi, cũng chịu trễ việc thỉnh kinh một bửa đặng ra nghề làm thuốc lấy danh.

Nghĩ rồi, cúi lưng xuống hốt một bụm cát, hả miệng hợp một hơi bên hướng Ðông Nam thổi vào bụm cát hóa ra gió con trốt thổi qua; mấy người coi bảng đều nhắm mắt chạy tản.

Tôn Hành Giả tàng hình, gỡ tấm giấy trong bảng, đi lại chổ Bát Giái, thấy Bát Giới dựa mỏ vào vách tường ngủ gục.

Tôn Hành Giả không thèm kêu dậy, liền xấp tư tấm giấy hoàng bảng, sẻ lén giắt vào túi áo Bát Giái, rồ tuốt về quán Hội đồng.

Còn mười hai quan hoạn, và mười hai tên Hiệu húy đồng đứng giữ hoàng bảng, xảy bị trận con trốt, ai nấy đều nhắm mắt che đầu, vì sợ cát bay vô con mắt.

Ðến khi lặn gió, hai mươi bốn người ấy phải giụi và mở mắt ra, không thấy hoàng bảng, hải kinh đi kiếm với nhau.

Xảy thấy Bát Giới ngó giáo giác, rồi muốn đi, hai mươi bốn người ấy đồng bước lại hỏi rằng:

– Nhà ngươi gở bảng phải chăng?

Bát Giới nghe nói vác mặt nghinh mỏ lên, mấy người nhác hết hồn, té xuống đùn cục.

Còn mấy người Hiệu húy dạn, ngó thấy trong túi áo Bát Giới ló lên một góc giấy hoàng bảng, mấy người ấy níu mà nói rằng:

– Ngươi gở hoàng bảng, sao không vào trị bịnh cho Bệ Hạ, còn muốn đi đâu?

Bát Giới sớn sát nói rằng:

– Khéo nói bá láp không, ai gở bảng ấy là con cháu các ngươi.

Hiệu húy hỏi:

– Vậy chớ giống gì trong túi áo ngươi đó?

Bát Giới cúi đầu xuống ngó thấy tờ giấy xếp giắt trong túi mình, liền dở ra coi ró. Rồi nghiến răng mắng rằng:

– Con khỉ đột nó quyết hại tôi!

Nói rồi muốn xé bảng, các Hiệu húy nắm tay nói rằng:

– Ngươi muốn chết hay sao? Dám cả gan muốn xé bảng hoàng đế, ngươi có tài năng mới gở bảng giắt vào túi mình, thì đi theo chúng ta, vào đền làm thuốc cho Bệ hạ.

Bát Giới kêu lớn rằng:

– Các ngươi không biết cội rể, phải tôi gở bảng này đâu, thiệt sư huynh tôi là Tôn Ngộ Không gở bảng ấy, lén giắt vào túi áo tôi, rồi bỏ đi mất, nếu muốn rõ việc ấy, thì đi theo tôi cho giáp mặt Ngộ Không.

Các Hiệu húy đáp rằng:

– Nói cái gì lạ vậy, sẳn chuông tại đây không đánh, đi kiếm chuông đương đúc làm chi, người gở haòng bảng còn bảo chúng ta đi kiếm ai, chẳng nói với người làm chi, để kéo vào ra mắt Hoàng đế.

Nói rồi áp lại kéo, Bát Giới đứng sững như trời trồng, mười mấy người kéo không nổi.

Bát Giới nói:

– Các ngươi không biết phải quấy, nếu kéo một hồi nữa, chọc tôi nổi xung thì đừng có trách đa!

Khi ấy hai bên phố ngó thấy vậy, đều rủ ra coi.

Hai ông Thái giám lớn tuổi thấy vậy hỏi rằng:

– Người ở đâu đến đây, tiếng nói không phải người nước này, mà dị hình như vậy?

Bát Giới nói:

– Chúng ta ở Ðông Ðộ đi qua Tây Phương thỉnh kinh, thầy ta là Ngự đệ nước Ðại Ðường đã vào đền ghi điệp. Còn ta với sư huynh đi mua đồ gia vị, ta đứng đây mà đợi, chẳng ngờ sư huynh gở bảng lén giắt vào túi rồi bỏ đi mất.

Hai ông thái giám già nói rằng:

– Phải đó, hồi ban mai tôi thấy một ông Hòa Thượng trắng trẻo, phì mĩ tốt người, đi vào ngọ môn, có khi thầy ngươi đó.

Bát Giới nói:

– Phải đó, phải đó.

Hai thái giám già hỏi:

– Sư huynh ngươi đi đâu rồi?

Bát Giới nói:

– Bốn thầy trò tôi đều nghỉ tại quán Hội đồng. Sư huynh khuấy tôi, chắc cũng trở về quán ấy.

Hai thái giám già nói:

– Thôi Hiệu húy đừng níu kéo làm chi, hãy theo vào quán Hội đồng thì ra mối.

Bát Giới khen rằng:

– Thiệt hai bà nói thông lắm!

Các Hiệu húy nói:

– Hòa Thượng này bất thông quá, sao kêu hai ông bằng hai bà!

Bát Giới cười rằng:

– Các ông nói ngược ngạo quá, tại hai vị bán nam bán nữ, kêu bằng bà lại lỗi gì, già không có một sợi râu, kêu băng ông sao phải!

Nói rồi đồng đi tới cửa quán. Bát Giới đứng dừng lại nói rằng:

– Các ông khoan đi đã, để tôi nói trước cho mà nghe. Sư huynh chẳng phải vui vẻ như tôi mà diểu cợt đặng, bở tanh người hay làm thái, và nóng nảy khác thường, nếu các ông thấy mặt thì phải làm lễ, mà kêu bằng Tôn lão gia mới đặng, nếu không như vậy, thi sư huynh trở mặt hơi bứt, không them chữa bịnh đâu.

Các Thái giám và các Hiệu húy đồng nói rằng:

– Nếu sư huynh ngươi đại tài trị đặng bịnh chúa ta, thì vua chia hai giang san cho, chúng ta cũng đáng lạy.

Lúc ấy thiên hạ rủ nhau coi đông lắm.

Bát Giới dắt các Thái giám, Hiệu húy vào quán.

Nghe Tôn Hành Giả đượng thuật chuyện lảnh bảng cho Sa Tăng nghe. Vừa nói vừa cười ngất!

Bát Giới chạy vô trước níu Hành Giả mà nói rằng:

– Anh thiệt không ra cái gì hết! Nói gạt rằng đi mua bánh cho tôi ăn, té ra ăn trợt; lại gở hoàng bảng lén đút vào túi tôi, báo hại chúng dằn quay hòng chết, anh em gì vậy nà?

Tôn Hành Giả cười rằng:

– Chắc là ngươi đi lạc đường đó nên ta mua đồ ăn, trở lại kiếm ngươi không đặng mới về trước nảy giờ, nào ai biết hoàng bảng đâu mà nói vu vạ!

Bát Giới nói:

– Có chứng các quan giữ bảng kia cà!

Nói vừa dứt tiếng, các Thái giám, Hiệu húy đồng bước vào làm lễ thưa rằng:

– Kính mừng Tôn lão gia, bở chua tôi có phước, trời khiến lão gia xuống đây, xin trổ tại trị bịnh chua tôi, mà chia hai xã tắc.

Tôn Hành Giả nghe nói, liền lấy bảng văn cầm trong tay, làm cách nghiêm nghị đáp rằng:

– Các ngươi là quan giữ bảng phải không?

Các thái giám thưa rằng:

– Chúng tôi là Thái giám nội thần, còn các người kia là Cẩm y Hiệu húy, vưng chỉ giữ hoàng bảng mà đợi lương y.

Tôn Hành Giả nói:

– Thiệt ta gở bảng chiêu y, nêu để cho sư đệ dẫn đường vào quán. Song lời tục có nói: “Thuốc hay chẳng nài ai mà bán, thầy hay há nghe bịnh mà tìm”, bịnh phải rước thầy, thầy không kiếm bịnh, các ngươi về tâu lại, nếu vua muốn lành bịnh thì phải đến rước ta.

Thái giám nghe nói thất kinh, Hiệu húy nói nhỏ rằng:

– Quả thiệt thầy đại tài, mới dám nói lớn lối! Như vậy thì chúng ta ở đây phân nữa mà năn nỉ với thầy, còn bao nhiêu trở về tâu lại.

Khi ấy Thái giám, hiệu húy chia nhau về đền tâu rằng:

– Chúa công phước lớn bằng trời, nên gặp sự may lắm!

Vua Châu Tử đương ngồi đạm đạo với Tam Tạng, nghe tấu liền phán hỏi rằng:

– Chuyện chi mà may như vậy?

Các Thái giám tâu rằng:

– Hồi sớm mai chúng tôi đem hoàng bảng dán tại tiệm lầu. Có thánh tăng Tôn trưởng lão ở Ðông Ðộ đi đến gở bảng, bây giờ còn ở tại quán Hội đồng, bảo Bệ Hạ phải đến rước, thì trị bịnh mạnh như thường, nên chúng tôi trở về tâu lại.

Vua Châu Tử mừng rở phán hỏi Tam Tạng rằng:

– Pháp sư có mấy vị đệ tử?

Tam Tạng chấp tay tâu rằng:

– Bần tăng có ba đứa học trò.

Vua Châu Tử phán hỏi rằng:

– Ba vị lịnh đồ, ông nào biết làm thuốc?

Tam Tạng tâu rằng:

– Chẳng dám giấy bệ hạ, ba đứa học trò tôi là kẻ vỏ phu, có tài lặn suối trèo non, đánh yêu bắt quỷ ma thôi; chảng hề biết thang danh tánh được.

Vua Châu Tử phán rằng:

– Xin pháp sư đừng nói khiêm, Trẩm có đoan có phước mới gặp pháp sư, nếu lịnh đồ không biết đạo y, lẽ nào dám lãnh bãng; lại bão quã nhơn đi rước thì trị bịnh mới lành!

Nói rồi phán rằng:

– Trẩm bịnh lâu yếu đuối lắm, ngồi xe không đặng mà rước thầy. Vậy thì bá quan văn võ thay mặt trẩm, đến quán Hội đồng làm lễ, rước thần tăng Tôn trưởng lão về đây coi mạch dần thang cho trẩm!

Bá quan vưng chỉ đồng đến quán Hội đồng quy lai đủ lễ. Bát Giái, Sa Tăng kinh hãi đồng trốn sau nhà trú. Còn Hành Giã ngồi chim bỉm.

Khi ấy bá quan làm lễ rồi thưa rằng:

– Chúng tôi vưng chỉ hoàng đế rước thần tăng Tôn trưởng lão vào đền.

Tôn Hành Giả đứng dậy bước ra hỏi rằng:

– Sao chúa ngươi không đi rước?

Bá quan tâu rằng:

– Chúa tôi bịnh đã lâu, ngồi xe không đặng, nên sai chúng tôi thay mặt mà rước thần tăng.

Tôn Hành Giả nói:

– Vậy thì các ngươi về trước, ta sẽ theo sau.

Các quan vưng lời về tâu lại.

Vua Châu Tử truyền cuốn rèm châu, ngó ra phán hỏi rằng:

– Thần tăng Tông trưởng lão là ông nào

Tôn Hành Giả bước tới hét lớn rằng:

– Lão Tôn đây.

Vua Châu Tử thấy tướng tợ Thiên Lôi, nghe tiếng như sấm sét, kinh hãi té ngửa trên giường rồng, kêu lớn rằng:

– Nội thị đem trẩm vào cung cho mau, kẻo giựt mình mà chết gấp.

Bá quan trách rằng:

– Hòa thường này lỗ mảng quá, sao lảnh bảng làm chi?

Tôn Hành Giả cười rằng:

– Các ông nói lầm đó, nếu mấy thầy chậm lụt, thì bịnh Bệ Hạ một ngàn năm cũng không lành.

Bá quan hỏi rằng:

– Người đời mấy trăm tuổi mà bịnh tới một ngàn năm không lành, thầy nói khó nghe quá!

Tôn Hành Giả nói:

– Bệ Hạ bây giờ là ông vua bịnh, đến chết thành con ma bịnh, đầu thai kiếp khác cũng là người bịnh, luôn luôn như vậy, sao không tới một ngàn năm?

Bá quan nổi giận nói rằng:

– Hòa Thượng này ăn nói vô lễ lắm, hèn chi mới vô dọa hoàng đế hải kinh!

Tôn Hành Giả cười rằng:

– Các ông không biết làm thuốc nên nói ngang, chớ phép đạo y phải hỏi bịnh, mà nghe tiếng người bịnh nói hơi hám ra thể nào, thì trị mới đặng, nếu không nghe đặng thiệt tiếng, thì biết làm sao mà dám đầu thang!

Các quan thái y khen rằng:

– Ông sãi này thiệt là Thần y, nói phải điệu lắm.

Các quan vào tâu lại rằng:

– Thần y nói phải vọng văn vấn thiết đủ bốn cách theo phép, thì trị bịnh mới đặng.

Vua Châu Tử truyền chỉ rằng:

– Thôi đưa hòa thượng ấy đi về, trẫm không dám thấy mặt người lạ đâu, coi mạch không đặng.

Bá quan thuật chuyện lại.

Tôn Hành Giả nói:

– Nếu không chịu thấy mặt ta, thì ta cột dây tơ chẫn mạch.

Các thái y viên khen rằng:

– Thuở nay nghe tiếng cột tơ chẩn mạch song chưa thấy thầy nào coi đặng như vậy, để xem thử cách thế ra thể nào.

Liền bão nội thị vào tâu lại rằng:

– Tôn trưởng lảo nói có tài cột chỉ chẩn mạch, không ngồi gần thấy mặt mà giựt mình.

Vua Châu Tử nghỉ rằng:

– Bịnh đã ba năm không gặp thầy nào đại tài như vậy; để thử coi thể nào.

Liền cho đòi Tôn trưởng lão vào cung, đặng cột chỉ chẩn mạch.

Tôn Hành Giả mới đi ngang qua đền gặp Tam Tạng.

Tam Tạng đón lại mắng rằng:

– Con khỉ này nó quyết hại tôi!

Tôn Hành Giả cười rằng:

– Thầy nói lạ lùng quá! Tôi làm cho thầy thêm danh tiếng sao gọi là hại thầy?

Tam Tạng nạt rằng:

– Người theo ta mấy năm nay, chẳng thấy trị bịnh cho ai hết thảy, không biết thang danh tánh dược, sao cả gan trị bịnh Hoàng đế mà hại ta?

Tôn Hành Giả cười rằng:

– Bởi thầy không rõ, tôi có nhiều phương thuốc như thần, trị bịnh gì mà không hết. Ví dầu có chết, thì tôi bị tội sát nhơn, không ai bắt thầy mà sợ. Ðể coi tôi trị bịnh lấy danh.

Tam Tạng nói:

– Ngươi có học sách thuốc của tiên hay sao, cả gan dám cột chỉ mà chẩn mạch?

Tôn Hành Giả lén nhổ ba sợi lông hóa ra ba sợi kim tuyết dài hơn hai mươi bốn thước, đưa ra mà nói rằng:

– Ba sợi kim tuyến nghề của tôi đây, thầy coi cho rõ.

Nói rồi đi với quan cận thị vào cung.

Khi ấy Tôn Hành Giả đến ngoài cửa cung, lấy ba sợi kim tuyến đưa cho quan hoạn, dặn đem vào buộc cườm tay tả của vua, bắt ngoài buộc vô; một sợi ngay bộ thốn, một sợi ngay bộ quan, một sợi trong ngay bộ xích, rồi trao ba mối chỉ ra ngoài.

Tôn Hành Giả để ba mối kim tuyến trên ba ngón tay tả, lấy ba ngón tay hữu đè lên ba mối kim tuyến mà coi mạch.

Giây phút bão nội thị mở kim tuyến buộc qua tay hữu rồi cũng coi như vậy. Ðoạn chẩn mạch rồi dùn mình thâu lông, ba sợi kim tuyến biến mất.

Rồi nói lớn rằng:

– Sáu bộ mạch Bệ Hạ đi khác nhau, tôi đoan chắc Bệ Hạ bịnh đau bụng và hay giựt mình hồi hộp, lại đổ mồ hôi, và tê mình; đi tiểu như nước trà, lại chứng trường phong hạ huyết, nguyên bởi ăn đồ không tiêu, lại thêm ưu phiền hãi kinh mà sanh bịnh, ấy gọi là chứng song điểu thất quần.

Vua Châu Tử nghe nói nhằm chứng, mừng rở phán khen rằng:

– Thiệt phải thần y, đoán chứng ấy không sai một mảy, xin đầu thang dụng thuốc cho mau.

Tôn Hành Giả đi ra ngoài.

Tam Tạng hỏi rằng:

– Coi mạch thể nào?

Tôn Hành Giả thưa rằng:

– Coi mạch nhận chứng rồi, vua đều chịu cả, bây giờ đi chế thuốc đặng đem vào.

Chương 69: Tôn Hành Giã ban đêm hiệp thuốc Châu Tử vương trong tiệc luận yêu

Bá quan đồng hỏi rằng:

– Khi nãy thần tăng coi mạch nói Bệ Hạ đau chứng song điểu thất quần, nghĩa làm sao vậy?

Tôn Hành Giả cười rằng:

– Chứng ấy như con chim trống và con chim mái ở chung một chổ, rủi bị bão tố, hai con lạc hai nơi, trông không thấy mái thì buồn hiu, mái không thấy trống cũng cú rủ, ấy là bịnh phiền não, như con chim lạc bầy.

Bá quan đồng khen rằng:

– Thiệt hay lắm! Chẳng những là thầy thần, thiệt đáng kêu bằng sãi thánh!

Khi ấy có quan Thái y hỏi rằng:

– Thần tăng đoán bịnh nhận chứng nhằm rồi, bây giờ hốt tháng chi mà điều trị?

Tôn Hành Giả nói:

– Không biết thang chi, thấy vị nào muốn hốt thì hốt.

Thái y nói:

– Thuốc có tám trăm tám vị, người có bốn trăm bốn chứng. Người đau một bịnh cùng hai, lẽ đâu thấy vị nào thì dùng vị nấy?

Tôn Hành Giả nói:

– Thuốc chẳng luận thang bài, coi vị nào đáng dùng thì hốt. Vậy thì Thái y đem đủ mặt thuốc cho ta lựa vị mà gia giãm.

Thái y không dám cãi, liền sai quân khiêng tám trăm vị thuốc và đồ chế thuốc ra quán Hội đồng.

Tôn Hành Giả mời thầy ra quan chế thuốc.

Tam Tạng mới đứng dậy, xãy thấy quan nội thị vào truyền chỉ rằng:

– Xin thần tăng để pháp sư ngủ trong đền này một đêm, đợi Bệ Hạ uống thuốc mạnh rồi sẽ tạ ơn, và ghi điệp cho pháp sư, sắm se loan hộ tống.

Tam Tạng kinh hãi nói rằng:

– Ðồ đệ ôi, chắc là ta ở cầm chưn đó, như mạnh thì tử tế, xe kiệu đua đi, nếu không khá thì ta chẳng còn tánh mạng. Ngươi phải xem xét cho kỹ càng.

Tôn Hành Giả cười rằng:

– Sư phụ đừng lo làm chi, hãy ngủ cho khỏe, để làm lấy tiếng cho mà coi!

Nói rồi từ giã Tam Tạng đi về quán Hội đồng.

Bát Giới nghinh tiếp cười mà nói rằng:

– Sư huynh, tôi biết anh rồi; không dốc lòng đi thỉnh kinh, quyết buôn bán mà không vốn? Nay thấy chốn này đông đảo, coi bộ dể mần ăn nên kiếm cớ mà khiu tiệm thuốc.

Tôn Hành Giả nói:

– Trị bịnh vua mạnh, thì lo đi thỉnh kinh; ai tính khui tiệm bán thuốc?

Bát Giới nói:

– Tám trăm tám vị, anh hốt hết bao nhiêu? Còn thuốc vặt cũng bằng hai tiệm.

Tôn Hành Giả nói:

– Ai hốt cho hết bấy nhiêu thuốc, bất quá dùng ít vị mà thôi. Song gạt thái y đem đủ mặt thuốc đặng chúng nó không biết mình dùng vị nào, là cố ý giấu bài thuốc kẻo chúng biết.

Xảy thấy quan mời ăn cơm, ba anh em ăn uống xong rồi thì trời đã tối.

Tôn Hành Giả sai quân đem ít cây đèn sáp.

Ðến nửa đêm thiên hạ ngủ hết, Bát Giới nói:

– Ðại ca chế thuốc chi thì làm phức đi cho rồi, tôi buồn nghủ lắm!

Tôn Hành Giả nói:

– Ngươi lấy một lượng đại hoàng đem đâm cho thiệt nhỏ.

Sa Tăng nói:

– Vị đại hoàng là thuốc hàn lương, uống vào thì tả; e bịnh đau lâu yếu lắm, chẳng khá nên dùng?

Tôn Hành Giả cười rằng:

– Vị ấy phá đàm xổ độc, không hề gì đâu.

Nói rồi bảo Sa Tăng lấy một lượng bả đậu lột vỏ rồi lấy khăn gói lại, dầm cho rút hết dầu, rồi cũng đâm ra rây cho nhỏ.

Bát Giới nói:

– Bả đậu tánh nóng có dầu, xổ mạnh bằng mười đại hoàng; chắc không nên dùng.

Tôn Hành Giả nói:

– Hiền đệ chưa rõ, chớ vị ấy lấy dầu hết thì bớt độc, phải dùng nó mà xổ mới hạ ra vật tích lâu năm, hãy chế cho mau ta còn dùng tá sứ nữa.

Giây phút Sa Tăng, Bát Giới đem hai vị lại hỏi rằng:

– Sư huynh còn chế chừng mấy vị nữa?

Tôn Hành Giả nói:

– Ðủ rồi, đủ rồi.

Bát Giới nói:

– Làm thầy thuốc như anh mang tội bằng mười ăn cướp, vì tám trăm tám vị, mỗi vị ba cân, mà anh dùng cho chủ uống có hai lượng thuốc ỉa!

Tôn Hành Giả nói:

– Hiền đệ lấy chén này, cạo nửa chén lọ nghẹ chảo.

Bát Giới hỏi:

– Lấy lọ nghẹ làm chi?

Tôn Hành Giả nói:

– Ấy là bá thảo sương trị bịnh huyết hay lắm!

Bát Giới y lời cạo lọ nghẹ đem lại tán nhỏ rồi rây, Tôn Hành Giả đưa chén, bảo Bát Giới rằng:

– Ngươi đem chén này tại chỗ tàu ngựa mình, hứng nửa chén mã niếu.

Bát Giới hỏi:

– Hứng vật ấy làm chi?

Tôn Hành Giả nói:

– Dùng nó mà hồ thuốc.

Sa Tăng cười rằng:

– Anh ôi, tôi thuở nay chưa từng thấy ai hồ thuốc bằng nước đái ngựa, giống nó tanh hôi lắm, người yếu lì vị nghe hơi thì buồn mữa, lại uống bả đậu đại hoàng thì trên ẩu dưới tả, không phải dễ đâu!

Tôn Hành Giả nói:

– Ngươi không biết hay sao, con ngựa này không phải ngựa thường, vốn thiệt là rồng bạch, nếu uống nước đái nó chắc mạnh khỏe tức thời.

Bát Giới nghe nói, xách chén hứng cả buổi không đặng chút nào. Liền chạy lại nói với Hành Giả rằng:

– Anh ôi, khoan lo trị bịnh quốc vương, để cho thuốc con ngựa đã, vì nó bí đái rồi!

Tôn Hành Giả cười rằng:

– Ðể ta xem thử.

Nói rồi lại hứng đặng nửa chén, coi tợ như nước vàng mới chảy ra.

Bát Giới khen rằng:

– Chà! Thứ vậy mà cũng quý.

Khi ấy Tôn Hành Giả hiệp thuốc, vô đặng ba hườn, đựng trong cái hộp nhỏ, rồi anh em đi ngủ với nhau.

Rạng ngày vua Châu Tử rán lâm triều, mời Tam Tạng ra mắt, rồi sai quan đến Hội đồng lấy thuốc.

Tôn Hành Giả bảo Bát Giới đưa cái hộp cho các quan.

Các quan hỏi:

– Thuốc ấy tên chi?

Tôn Hành Giả nói:

– Thuốc ấy là ô kim đơn.

Các quan hỏi rằng:

– Sắc nước chi mà uống với nó?

Tôn Hành Giả nói:

– Thuốc này có hai cách dùng, uống thứ nào cũng được. Thứ nhứt sau vật này sắc lấy nước mà uống với nó.

Bá quan hỏi:

– Chẳng hay sáu vật chi?

Tôn Hành Giả nói:

1. Cức con quạ đương bay.

2. Nước đái cá chài.

3. Phấn dồi mặt của bà Tây vương mẫu.

4. Tro trong lò Bát quái ông Lão quân.

5. Khăn củ của Ngọc hoàng xé ba miếng.

6. Dùng năm sợi râu rồng.

Sáu vật ấy sắc lấy nước mà uống với thuốc này thì mạnh.

Các quan lắc đầu than rằng:

– Sáu món ấy nhơn gian không có, biết đâu mà tìm! Xin ông nói cách nào cho dể kiếm.

Tôn Hành Giả nói:

– Uống với vô căn thủy.

Các quan cười rằng:

-Cái đó dễ kiếm.

Tôn Hành Giả hỏi rằng:

– Làm sao mà dễ dử vậy?

các quan nói:

– Tục lệ thuở nay cầm chén xuống giếng hoặc xuống sông, múc nước đừng cho nhỏ xuống đất rồi xếp mặt trở về, chẳng nên ngó lại, đem nước cho người bịnh uống, gọi là nước vô căn.

Tôn Hành Giả nói:

– Nước dưới sông trong tiếng, đều có căn gốc luôn luôn, trừ ra hứng nước mưa nửa chừng mới thiệt là vô căn thủy.

Các quan nói:

– Như vậy cũng dễ, đợi trời mưa sẽ hứng nước uống thuốc.

Nói rồi từ giả đem thuốc về dưng.

Vua Châu Tử xem thuốc, mừng rở phán hỏi rằng:

– Thuốc này hiệu là chi?

Các quan tâu rằng:

– Thần tăng gọi là ô kim đơn, dùng nước vô căn mà uống.

Vua Châu Tử truyền cung nhơn múc nước.

Bá quan tâu rằng:

– Thần tăng nói vô căn thủy không phải nước giếng nước sông. Ðợi trời mưa hứng nước thinh không mà uống mới đặng.

Vua Châu Tử truyền đạo sĩ đảo vỏ, các quan vưng chỉ vội vã lui ra.

Khi ấy Tôn Hành Giả ở trong quán, nói với Bát Giới rằng:

– Trời lúc này không mưa, lấy chi cho vua uống thuốc? Thấy Vua ở đại hiền đức thiệt cũng khá thương. Vậy thì ta với ngươi giùm một đám mưa cho có nước!

Bát Giới hỏi:

– Bây giờ mới giúp làm sao?

Tôn Hành Giả bảo Bát Giái, Sa Tăng đứng hai bên, làm hai vị sao Tã phụ, Hửu bậc.

Tôn Hành Giả làm phép niệm chú, giây phút phía Ðông nỗi một vừng mây đen bay tới, nghe tiếng kêu thinh không rằng:

– Ðại Thánh, có Ðông hãi long vương Ngao Quãng ra mắt.

Tôn Hành Giả nói:

– Nếu vô sự chẳng dám thỉnh người, nay xin mưa một đám lấy nước vô căn cho vua uống thuốc.

Long vương nói:

– Ðại Thánh không nói trước cho tôi hay, tiểu long đi mình không, biết mưa làm sao cho đặng?

Tôn Hành Giả nói:

– Chẳng cần mưa lớn làm chi, miễn có nước đủ uống ba hườn thuốc.

Long vương nói:

– Như vậy thì để cho tôi phun vài búng nước miếng cho người uống thuốc mà thôi.

Tôn Hành Giả mừng rở nói rằng:

– Ðặng như vậy càng hay lắm! Hãy giúp sức cho mau?

Long vương bay đến thành vua phun nước miếng hóa đám mưa nhỏ.

Bá quan mừng rở khen rằng:

– Bệ Hạ có phước lắm, nên gặp trời mưa.

Vua Châu Tử mừng quá, truyền chỉ đồng hứng nước cho đông, hiệp lại cho đủ uống.

Bá quan và các con mái, mối người bưng hai cái chén, đưa lên trời đồng hứng nước mưa.

Long vương cứ mưa ngay hoàng cung, gần một giờ mới tạnh, rồi lui về biển Ðông.

Khi ấy bá quan và các cung nhân hứng đặng mỗi người một ít, trút chung lại hơn ba chén nước mưa; đem dưng cho vua uống thuốc.

Vua Châu Tử uống một hườn thuốc hết một chén nước, uống ba hườn hết ba chén, không bao lâu thắm thuốc, sôi bụng rầm rầm!

Xổ hơn năm lần mới hết.

Cung nhơn đem cháo cho vua ăn, rót nước trà thơm cho vua uống; rồi để nằm dựa giường rộng.

Cung nhơn xách thùng phẩn ra xem, thấy đàm nhớt nhiều lắm, hôi hám khác thường, lại đồ nếp đặc và lợn cợn.

Cung nga vào tâu lại như vậy.

Vua Châu Tử nghe tâu mừng rở, rán rút ăn cơm.

Giây phút mình mẩy nhẹ nhàng, tình thần mạnh mẻ, đội mão mặc áo đi đến điện Văn huê, liền quỳ lạy Tam Tạng.

Tam Tạng kinh hãi đáp lễ, vua Châu Tử viết thiệp thỉnh thần tăng, Sa Tăng và Bát Giái, Tức thì truyền dọn tiệc chay, vua Châu Tử mời bốn thầy trò ngồi tiệc.

Lại rót rượu đưa cho Tam Tạng. Tam Tạng chắp chay tau rằng:

– Tôi giữ theo ngủ giái cấm nên cử rượu, xin cho tệ đồ uống thế cho tôi.

Vua Châu Tử đưa rượu cho Hành Giã. Tôn Hành Giả uống cạn chén.

Vua Châu Tử rót một chén nửa.

Tôn Hành Giả cũng làm luôn, vua Châu Tử rót nữa và phán rằng:

– Xin làm luôn một chén tam bão.

Tôn Hành Giả uống rốc.

Vua Châu Tử rót một chén nửa, cười và phán rằng:

– Xin làm luôn chén tử quý.

Khi ấy Bát Giới thấy vua đãi một mình Hành Giả, nóng họng nói lớn rằng:

– Bệ Hạ uống thuốc ấy, công tôi quyết rất nhiều, vả lại có mã…

Tôn Hành Giả nghe Bát Giới nói tới chữ mã, sợ nói lậu chữ mã niếu, liền bưng chén rượu thứ tư đưa cho Bát Giái.

Bát Giới uống rượu rồi làm thinh.

Vua Châu Tử phán hỏi rằng:

– Thần tăng nói trong lễ thuốc có mã gì? Sao nữa nín đi, không nói luôn thể?

Tôn Hành Giả lẹ miệng nói hớt lên rằng:

– Trong bài thuốc có vị mả đậu linh, sư đệ tôi không biết giấu phương hay, muốn nói lậu bài thuốc.

Vua phán hỏi rằng:

– Vị mả đậu linh trị chứng chi?

Quan Thái y tâu rằng:

– Vị mả đậu linh mát mà không độc, trị suyển tiêu đàm trừ ứ huyết, chánh mặt thuốc trị ho.

Vua Châu Tử cười và phán khen rằng:

– Dùng vị ấy hay lắm!

Vua Châu Tử đãi Bát Giới ba chén rượu rồi đãi Sa Tăng cũng y số, rồi ăn tiệc một hồi.

Vua Châu Tử lại rót một chén rượu lớn dưng cho Hành Giả.

Tôn Hành Giả tâu rằng:

– Xin Bệ Hạ hãy ngồi để tôi rót tôi uống cũng đặng.

Vua Châu Tử phán rằng:

– Thần tăng ơn nặng bằng non, quả nhơn đền chẳng hết, xin nhậm chén này rồi trẫm sẽ nói.

Tôn Hành Giả đáp rằng:

– Chuyện chi xin Bệ Hạ nói cho rành, bần tăng mới dám uống.

Tôn Hành Giả xưng bần tăng trúng cách lắm, vua Châu Tử phán rằng:

– Quả nhơn có bịnh lo sợ, hơn hai năm nay, nhờ thần tăng cho uống thuốc linh mà lành bịnh.

Tôn Hành Giả cười rằng:

– Khi tôi mới thấy Bệ hạ, cũng biết bịnh lo sợ, song chưa rõ lo sợ việc chi mà sanh bịnh?

Vua Châu Tử than rằng:

– Lời xưa nói: Việc xấu trong nhà, chẳng khá cho người ngoài biết! Song Thần tăng là người ơn của quả nhơn, nên không lẽ nói giấy.

Tôn Hành Giả nói:

– Có chuyện chi xin nói chớ khá ngại lòng?

Vua Châu Tử phán rằng:

– Thần tăng đi đến đây đà cách mấy nước?

Tôn Hành Giả nói:

– Trải qua năm sáu nước rồi.

Vua Châu Tử phán hỏi rằng:

– Vợ của vua các nước, kêu bằng chức chi?

Tôn Hành Giả nói:

– Bà lớn xưng là chánh cung, bà thứ xưng là tây cung, bà nhỏ xưng là tam cung, hoàng tử xưng là đông cung.

Vua Châu Tử phán rằng:

– Nước trẫm kêu khác hơn một chút, chánh cung gọi là Kim thánh cung, tây cung gọi là Ngọc thánh cung, tam cung kêu là Ngân thánh cung. Nay còn có Ngọc thánh cung và Ngân thánh cung mà thôi?

Tôn Hành Giả hỏi rằng:

– Vậy chớ Kim thánh cung đi đâu?

Vua Châu Tử khóc mà phán rằng:

– Cách mặt đã ba năm rồi!

Tôn Hành Giả hỏi rằng:

– Vì cớ nào mà cách mặt?

Vua Châu Tử phán rằng:

– Ba năm trước trong tiết đoan dương, trẫm và nội cung đồng ra vườn ngự ngồi trong Hải lưu đình mà coi ghe đua, trẫm đương ăn bánh mà uống rượu, xảy đâu trận gió thổi tới, một con yêu hiện xuống, xưng là Thại thái Tuế, ở núi Kỳ lân, động Giải trại, thiếu một vị phu nhơn, hỏi thăm ra Kim thanh cung khuynh thành quốc sắc, phải dưng ra cho mau, bằng không trước ăn thịt quả nhơn, sau ăn hết bá quan và giết hết bá tánh. Trong lúc ấy, trẫm vì nước thương dân, túng phải dưng Kim thánh cung cho nó; Thại thái Tuế liền bắt đi. Bởi cớ đó quả nhơn lo sợ mà phát bịnh, những bánh nếp không tiêu, và ngày đêm sầu thảm gần ba năm bịnh càng thêm mãi, nay nhờ uống thuốc của Thần tăng, tả bốn năm lần, ra hết đồ tích tụ, nên khỏe mạnh như xưa; thiệt là Thần tăng cứu mạng trẫm.

Tôn Hành Giả nghe nói vui mừng, uống cạn chén rượu, rồi cười và hỏi rằng:

– Như vậy thì Bệ Hạ bấy lâu vì lo sợ ấy mà sanh bịnh, nay gặp lão Tôn mới thuyên giảm, đã dứt bịnh rồi. Chẳng hay Bệ Hạ muốn đem Kim thánh cung về nước hay chăng?

Vua Châu Tử rơi lụy phán rằng:

– Trẫm không ngày nào đêm nào mà chẳng thương nhớ Kim thánh cung, ngặt không ai trừ đặng con yêu ấy; lẽ nào không muốn Kim thánh cung về nước

Tôn Hành Giả nói:

– Ðể Lão Tôn bắt con yêu ấy cho mà coi?

Vua Châu Tử liền quì xuống lạy mà nói rằng:

– Bằng thần tăng cứu đặng Kim thánh cung về nước, thì trầm bằng lòng dắt Tam cung và gia quyến ra ở ngoài thành làm dân, giao hết giang san nhường ngôi cho thần tăng làm hoàng đế.

Khi ấy Bát Giới đứng một bên, thấy như vậy nín không đặng, liều cười hả hả mà nói rằng:

– Bệ Hạ quên thể thống, vì một hoàng hậu, đành bỏ sự nghiệp mà quỳ lạy thầy chùa.

Tôn Hành Giả liền đỡ Vua Châu Tử dậy, mà hỏi rằng:

– Chẳng hay con yêu ấy từ khi đem Kim thánh cung về động, sau nó còn tới nửa hay không?

Vua Châu Tử phán rằng:

– Từ ngày Ðoan ngủ năm ấy, nó bắt Kim thánh cung rồi, qua tháng mười nó lại tới bão dưng hai nàng cung nga hầu hạ; trẫm phải dưng hai người cho nó. Ðến tháng ba năm ngoái, nó đến bão dưng hai nàng nứa, trẫm cũng y lời; qua tháng bãy nó cũng đòi hai nàng nửa! Tháng hai năm nay nó cũng mới đòi hai người, cũng nói đòi về hầu hạ Kim thánh cung! Trẫm dưng hết thảy tám nàng cung nga, không biết tháng nào đòi thêm nửa!

Tôn Hành Giả hỏi rằng:

– Nó tới thường thường như vậy, Bệ Hạ có sợ hay không?

Vua Châu Tử phán rằng:

– Trẫm thấy nó tới hoài nên sợ lắm, lại e nó hại mình, nên tháng tư năm ngoái, trẫm sai Công bộ cất cái lầu tị yêu, hể nghe gió thổi đùng đùng thì biết nó tới, trẫm dắt gia quyến vào lầu mà trốn.

Tôn Hành Giả nói:

– Vậy thì Bệ Hạ dắt Lão Tôn xem lầu tị yêu ra thể nào?

Vua Châu Tử gặc đầu, dắt Tôn Hành Giả ra khỏi tiệc; các quan cũng đứng dậy.

Bát Giới nổi giận nói lớn rằng:

– Ðại ca không biết phải quấy chẳng ngồi uống rượu với bá quan, bày đặt đi coi lầu làm chi cho lở dở tiệc rượu.

Vua Châu Tử biết Bát Giới còn mê ăn, truyền dọn hai tiệc ngoài lầu tị yêu, Bát Giới mới hết cằn nhằn nửa.

Vua Châu Tử đi trước, bốn thầy trò và bá quan theo sau, đến sau vườn hoa, chẳng thấy lầu đài chi hết.

Tôn Hành Giả hỏi rằng:

– Lầu tị yêu ở đâu?

Nói chưa dứt lời, xãy thấy hai ông Thái giám lấy hai cây đòn gánh sơn đỏ, lại chổ đất trống xeo tấm đa vuông lên coi, hình như giở nắp.

Vua Châu Tử chỉ miệng hang và phán rằng:

– Lầu tại chỗ đó, bề sâu ba mươi thước, cất chín căn đền, trong lầu có đựng bốn lu dầu phộng làm bốn ngọn đèn chong, tối ngày sáng đêm không dám tắt. Hể trẫm nghe gió lớn thì xuống lầu tị yêu, có người ở trên khiêng nắp đá đậy lại.

Tôn Hành Giả cười rằng:

– Thiệt con yêu ấy không quyết lòng hại Bệ hạ, nếu nó quyết hại thì trốn như vậy có khỏi nó đâu!

Nói chưa dứt lời, xãy nghe ngọn gió ở phía Nam thổi qua vo vo, cát bay bụi dậy, bá quan kinh hãi đồng trách rằng:

– Hòa Thượng này miệng ăn mắm ăn muối nên nói rất linh, nhắc tới yêu tinh thì yêu tinh tới.

Vua Châu Tử hoảng hồn, bỏ Hảnh Giả chun đại xuống hang.

Tam Tạng cũng chun theo nữa, bá quan cũng trốn sạch trơn.

Bát Giái, Sa Tăng cũng muốn chạy theo nửa.

Tôn Hành Giả tay mặt nắm Bát Giái, tay trái kéo Sa Tăng, mà nói rằng:

– Hai em đừng sợ, chúng ta hãy đón nó mà coi thử con yêu gì.

Bát Giới gở tay không đặng, nên phải đứng lại.

Giây lâu thấy trên mây hiện ra một con yêu.

Tôn Hành Giả ngó thấy rồi hỏi rằng:

– Hai đưa bây biết mặt nó không?

Bát Giái, Sa Tăng đều nói:

– Không biết.

Tôn Hành Giả nói:

– Nó giống con quỷ Tiêu diện kim tinh, là mọi giữ cửa của ông Ðông Nhạc.

Bát Giới nói:

– Không phải đâu, quỷ thuộc khí âm, tới đỏ đèn nó mới dám hiện, bây giờ gần đứng bóng, lẻ nào quỷ dám hiện hình, dầu cho thiệt yêu quỷ cũng không biết đằng vân, cho nó biết làm gió đi nửa, bất quá là gió con trốt mà thôi, lẻ nào làm gió lớn hung như vậy, hoặc khi nó là Thại Thái Tuế đó chăng?

Tôn Hành Giả cười rằng:

– Nếu vậy thì hai đưa bây đứng đây mà đợi, đặng ta đi hỏi nó thử coi.

Nói rồi nhảy lên mây mà đón.

Thiệt là:

Giúp nước cứu vua đà trước mạnh,

Ra tài trừ quỷ đặng sau an.

Chương 70: Yêu ma hóa phép gió cát vang – Ngộ Không ăn cắp lục lạc lửa

Khi ấy Tôn Hành Giả cầm thiết bảng nhảy lên mây hét lớn rằng:

– Người là tà ma ở chốn nào, nay đi đâu mà làm oai dữ vậy?

Con quái ấy hét lớn rằng:

– Ta là Tiên phuông của Thại Thái Tuế, ở núi Kỳ lân, động Giải trại. Nay vưng lệnh đại vương đến bắt hai nàng cung nữ về hầu hạ Kim thánh nương nương, ngươi là người gì dám đón ta mà hỏi?

Tôn Hành Giả nói:

– Ta là Tề Thiên đại thánh Tôn ngộ Không, bỏa hộ Ðường Tăng sư phụ đi thỉnh kinh, đến đây thấy việc bất bình, vì lũ bay khi vua hiếp chúa, nên hỏi thăm đường đi kiếm chúng bây; thời may ngươi đến đây nạp mạng.

Con quái ấy nghe nói nổi nóng, không biết hay dở, liền đư giáo đâm đùa.

Tôn Hành Giả đưa thiết bảng ra đỡ.

Ðoạn hai người hổn chiến trên mây ước đặng vài hiệp, Tôn Hành Giả đập một bãng gãy hai cây giáo, con quái ấy hãi kinh bại tẩu, Tôn Hành Giả không đuổi theo, liền nhảy xuống miệng hang kêu lớn rằng:

– Sư phụ thỉnh Bệ Hạ đi ra, yêu quái đã chạy mất rồi.

Nói rồi liền dở nắp đá.

Tam Tạng mới đỡ Vua Châu Tử ra khỏi miệng hang, thấy trời đất tỏ rạng đã kết khí yêu.

Vua Châu Tử lại tiệc rượu rót một chén đưa cho Tôn Hành Giả mà nói rằng

– Trẫm xin tạ thần tăng một chén.

Tôn Hành Giả mới bưng chén rượu chưa kịp trã lời.

Xãy thấy quan vào báo rằng:

– Lửa cháy thành Tây!

Tôn Hành Giả bưng chén hắc qua phia Tây, sút tay rớt chén xuống đất, Vua Châu Tử thất sắc, liền bái mà nói rằng:

– Hay là thần tăng chấp trẫm chăng? Quã nhơn xin chịu lỗi. Kính mời lên điện, trẩm tạ lỗi thần tăng!

Tôn Hành Giả cười rằng:

– Không chuyên chi lỗi, Bệ Hạ chớ nghi nan.

Giây phút quan vào báo rằng:

– Lửa cháy thành Tây xãy đâu trời mưa như xối, hơi rượu bay nực nồng, không biết điềm gì lạ vậy!

Tôn Hành Giả cười rằng:

– Con yêu bại tẩu, tôi chẳng hề đuổi theo, song nó hoãng kinh, phóng hỏa đốt thành Tây mà chạy; nên sẳn chén rượu ấy, tôi mượn hóa làm mưa mà chửa lửa, thiệt không có ý gì, xin Bệ Hạ đừng ngại!

Vua Châu Tử nghe rõ rất mừng càng thêm kính phục, mời bốn thầy trò lên đền báu, có ý tính nhường ngôi, Tôn Hành Giả cười rằng:

– Con yêu hồi nãy là tiếp phuông của Thại Thái Tuế, đến đòi hai nàng cung nữ, nay tôi đánh nó bại tẩu, chắc là về báo với chúa động, chi cho khỏi chúa động đến đánh với tôi; sợ Bệ Hạ hãi kinh, bá tánh đồ khổ. Tôi muốn tính lên nửa lừng đón đánh bắt nó, mà đem Kim thánh cung về. Song chẳng biết động nó ở đâu, đường đi mấy ngàn dặm?

Vua Châu Tử phán rằng:

– Trẩm sai quân tuần ban đêm đi thám thính; bọn nó đi hơn một tháng hai ngày mới tới động nó ở Chanh Nam, cách thành ba ngàn dặm.

Tôn Hành Giả nghe, nói rằng:

– Vậy thì Sa Tăng, Bát Giới ở đây bảo hộ thầy, đặng Lão Tôn phá ổ nó.

Vua Châu Tử kéo lại phán rằng:

– Xin thần tăng nán lại một ngày, đặng phơi cơm khô, và cụ bị vật thực; với lựa một con ngựa hay cởi đi đánh mới đặng?

Tôn Hành Giả nói:

– Bệ Hạ luận theo việc lặn suối trèo non, nên mới tính như vậy! Tôi nói thiệt cho Bệ Hạ nghe: Giá ba ngàn dặm đường, Bệ Hạ rót một chén rượu hâm, tôi đi tới động trở về, chén rượu chưa nguội.

Vua Châu Tử cười và phán rằng:

– Xin thần tăng miển chấp, vì lời trẩm nói thiệt tình: Trẩm coi tường thần tăng như vượn già, lẽ nào pháp lực như vậy?

Tôn Hành Giả nói:

– Lão Tôn nguyên trước là Thạch hầu vương, học thất thạp nhị huyền công, biến hóa vật chi lại không đặng! Chẳng màng đằng vân giá vỏ làm chi. Lão Tôn có học phép cân đẩu vân, nhảy một cái tới mười muôn tám ngàn dặm, giá ba ngàn dặm có bao xa?

Vua Châu Tử nghe nói, nửa mừng nửa sợ, cười chúm chiếm, rót chén rượu dưng lên và phán rằng:

– Xin thần tăng uống một chén ngự tửu cho thêm oai?

Tôn Hành Giả nói:

– Xin Bệ Hạ để đó cho tôi, đợi đi về sẽ uống.

Nói rồi hú một tiếng, nhảy vọt lên mây, ai nấy ngó theo không kịp!

Chúa tôi đều hãi kinh, trong lòng kính phục.

Còn Tôn Hành Giả mới nhảy lên, gặp núi cản lại, liền đứng trên chót núi, coi cửa động chổ nào; xãy thấy trong sườn núi lửa chiếu sáng lòa, hơi dử bay lên độc hơn lửa!

Tôn Hành Giả không hiểu cớ gì, liền hóa ra con quạ lửa, bay vào trong lửa xuống tới đất, ngó lên lửa đã dịu, xãy nghe tiếng đồng la inh õi!

Tôn Hành Giả nghĩ rằng:

– Chắc mình đi sái, không phải động yêu ở đây, tiếng đồng la rất gần, chắc là quân tuần đi theo đường lộ.

Nói rồi hiện nguyên hình tìm tới chổ gióng mã la, xa xa ngó thấy một con yêu nhỏ vác cờ vàng, và mang đãy thơ và gióng mã la mà chạy.

Tôn Hành Giả cười thầm rằng:

– Nói vậy không phải quân tuần ấy là con yêu đi thơ, song không rõ thơ chi đó. Ðể mình xem thử cho rành.

Nghỉ rồi hóa ra mãnh trung là con bồ cào nhỏ, bay đậu trên đãy thơ.

Giây phút nghe con yêu ấy đi và nói lầm thầm rằng:

– Ðại vương mình thiệt độc quá! Năm kia bắt vợ Vua Châu Tử, vô phước không rờ đặng tới mình! Túng bắt cung nga về xài đỡ, sức cao lớn bằng mười, hại hai nàng chết hết, sau bắt hai nàng khác về chịu đặng ít tháng rồi cũng xong đời, hai lần sau hại chết bốn nàng nữa! Năm nay cũng còn sai tiên phuông đi bắt nữa, rủi bị Hành Giả đánh chạy thì thôi! Nghĩ nào đại vương lại giận người ta, sai hạ chiến thơ mà đánh Vua Châu Tử! Chắc là Vua Châu Tử đánh không lại, e bị thiêu cả nước, không sót một người; đại vương mình làm vua thì mình đặng làm quan cũng vinh hiển, song hiếp người lắm, sợ trời đất không dung.

Tôn Hành Giả khen thầm rằng:

– Tuy là tiểu yêu, cũng biết nhơn nghĩa, song không rõ vì cớ nào chúa động không gần đặng Kim thánh cung? Ðể hỏi thăm cho rõ.

Nghĩ rồi, bay tới trước ít dặm, hóa ra đạo đồng chừa hai vá, mặc áo phá nạp và gõ mõ và ca. đợi tiểu yêu đi trờ tới, liền bái và hỏi thăm rằng:

– Chẳng hay thượng quan đem công văn đi đâu đó?

Con yêu ấy thôi đánh đồng la liền đáp lễ, cười và trả lời rằng:

– Ta vưng lịnh đại vương, đi hạ chiến thơ cho Vua Châu Tử.

Tôn Hành Giả hỏi:

– Chẳng hay đại vương đem Kim thánh cung về động, mà có thuận hay chưa?

Tiểu yêu nói:

– Từ đại vương đem Kim thánh cung về động, có ông tiên lén cho Kim thánh cung một cái áo ngũ sắc mặc vào cả mình đều mọc kim chơm chởm, bởi có ấy nên đại vương không dám động tới mình, nếu rờ tới thì kim mọc ra chích tay chảy máu, nên thấy thời ngó chớ không dám động tới mình. Hồi ban mai sai tiên phuông bắt hai nàng cung nữ, bị Tôn Hành Giả nào không biết, đánh đuổi tiên phuông. Ðại vương hay tin ấy nổi giận, sai ta đi hạ chiến thơ, định ngày mai sẽ đối địch.

Tôn Hành Giả nói:

– Như vậy đại vương dương tức mình lắm?

Tiểu yêu nói:

– Phải, người hãy vào động ca cho đại vương giải buồn, chắc là đặng trọng thưởng.

Tôn Hành Giả nói:

– Phải.

Liền bái một bái rồi đi.

Tiểu yêu gióng mã la cứ việc đi tới.

Tôn Hành Giả quay lại lấy thiết bảng đập đầu, tiểu yêu chết tốt.

Tôn Hành Giả ăn năn than rằng:

– Phải chi hỏi tên họ con yêu này, rồi sẽ đập chết!

Vừa nói vừa mở đãy lấy chiến thơ bỏ vào tay áo rồi lấy cờ vàng và đồng la giấu vò bụi nắm giò con yêu chết, ướm vụt xuống khe, xảy nghe tiếng len ken coi lại là đính bài đeo trong lưng, lòng thòng khua với dây đay nhận ngọc.

Tôn Hành Giả mở đinh bài coi, có khắc chữ như vầy:

– Tâm phúc tiểu hiệu, tên là Hữu lai hữu khứ, còn nhỏ chưa râu, hắn đeo đính bài này, nếu không có đính bài thì là quân giả mạo.

Khi ấy Tôn Hành Giả xem rồi cười rằng:

– Té ra thằng này tên là Hữu lai hữu khứ, nay bị Lão Tôn đập một bãng, thiệt là Hữu khứ vô lai.

Nói rồi đeo đính bài vào lưng muốn quăng thây xuống suối rối nghĩ rằng:

– Lửa khói mịt mù, nhắm bể khó tìm động nó, chi bằng đem thây tiểu yêu về dưng công.

Nghĩ rồi lấy thiết bảng bêu thây Hữu lai hữu khứ, cần đẩu vân về tới đền, vụt thây tiểu yêu giữa sân chầu, kêu Bát Giới bảo rằng:

– Thỉnh sư phụ lại đây xem thử.

Nói rồi đút chiến vào tay áo Tam Tạng và dặn nhỏ rằng:

– Thầy cất thơ này, đừng cho vua ngó thấy.

Dặn rồi, kế Vua Châu Tử đi tới phán hỏi rằng:

– Chẳng hay thần tăng đánh yêu ra thể nào?

Tôn Hành Giả chỉ thây yêu mà nói rằng:

– Lão Tôn đạp chết yêu tinh, đem thây về đó.

Vua Châu Tử phán rằng:

– Thiệt là thây yêu, song chẳng phải thây Thại thái Tuế; bởi trẩm thấy Thại Thái Tuế đã hai lần, mình cao phỏng mười tám thước, tiếng vang như sấm sét, mặt chiếu sáng như hào quang; có đâu nhỏ thó như vậy?

Tôn Hành Giả cười rằng:

– Bệ Hạ nhìn không lầm, thiệt chẳng phải Thại Thái Tuế, ấy là con yêu đi báo tin, bị Lão Tôn đạp chết, đem thây về nạp mà báo đầu công.

Vua Châu Tử phán khen rằng:

– Thần tăng thiệt có tài lắm! Trẫm sai quân thám thính nhiều phen mà chưa ra mối. Nay thần tăng mới đi một chút, giết đặng một con quái đem về, thiệt thần thông quảng đại! Nội thị hâm rượu cho mau, đặng trẫm kính mừng trận thứ nhứt.

Tôn Hành Giả nói:

– Việc uống rượu là tiểu sự, chẳng vội gì. Ðể tôi hỏi thăm Bệ Hạ một chuyện. Khi Kim thánh cung bị yêu tinh bắt, có để vật chi lại làm tin hay chăng? Xin đưa cho tôi một món.

Vua Châu Tử nghe nói, động lòng và khóc và nói rằng:

– Trong lúc ấy đương sảng sốt, rảnh lòng đâu mà để của tin!

Tôn Hành Giả nói:

– Kim thánh cung còn vật chi là của yêu dùng, sin đưa cho tôi một món mới đặng?

Vua Châu Tử phán hỏi rằng:

– Thần tăng dùng vật ấy làm chi?

Tôn Hành Giả nói:

– Con yêu ấy thiệt thần thông có tài đổ lửa, nên tôi không chắc rằng bắt đặng nó. Ví dầu bắt đặng nó, lại e Kim thánh cung thấy tôi lạ mặt, cũng không chịu đi theo; nên phải có vật quen làm tin.

Vua Châu Tử phán rằng:

– Còn một xâu chuổi vàng ngọc báu, là vật của Kim thánh cung đeo thường bởi năm trước coi đua ghe trong tiết đoan dương, nên cởi ra mà đeo đồ ngủ sắc; nay trẩm còn để trong hộp, không dám dở ra, vì thấy vật ấy thì đau lòng lắm!

Tôn Hành Giả nói:

– Ðừng nhắc làm chi chuyện củ, hãy đem xâu chuổi ấy cho tôi!

Vua Châu Tử truyền Ngọc thánh cung lấy chuổi ra, vua ôm bụng mà đưa chuổi cho Hành Giả.

Tôn Hành Giả lấy đeo vào bắp tay, cân đẩu vân bay riết.

Ðoạn Tôn Hành Giả đến núi Kỳ lân, đương đi kiếm động, ngó thấy quân yêu giữ cửa hơn năm trăm.

Tôn Hành Giả thối lui, về chổ đập tiểu yêu khi trước, biến ra hình Hữu lai hữu khứ, kiếm đồng la và cờ vàng, và đánh đồng la và đi vào động Giải trại.

Xảy nghe gia nhơn ra cửa động nói rằng:

– Hữu lai hữu khứ đã về tới!

Tôn Hành Giả gặc đầu.

Gia nhơn hối rằng:

– Ði cho mau, kẻo đại vương ngồi đợi tại Bác bì đình.

Tôn Hành Giả vào cửa trong, thấy chúa yêu ngồi tại nhà mát.

Tôn Hành Giả cố ý day mặt ra ngoài, cứ gión mả la inh ỏi!

Thại thái Tuế hỏi:

– Hữu lai hữu cứ về đó sao?

Hỏi luôn hai ba lần, cũng không day lại.

Thại thái Tuế nhảy xuống, kéo và hỏi rằng:

– Vô tới rồi còn gióng mả la làm chi. Sao hỏi không them nói lại?

Tôn Hành Giả làm bộ ổng ảnh, ném mả la mà nói:

– Còn hỏi giống gì nửa? Tôi nói không dám đi một hai cũng ép mãi! Tôi đi đến đó thấy họ dàn binh, họ thấy mặt tôi đồng hô lớn lên rằng:

– Bắt yêu! Bắt yêu! Rồi áp lại dẩn óc tôi vào thành ra mắt Vua Châu Tử.

Vua Châu Tử truyền chém.

May nhờ có các quan văn can rằng:

– Tuy hai nước đua tranh, song chẳng phép chém sứ.

Vua Châu Tử lấy chiến thơ, rồi bắt đánh tôi ba chục trượng mới chịu tha về, không bao lâu chắc kéo binh đến phá động.

Thại thái Tuế dỗ rằng:

– Tội nghiệp thì thôi, bảo ngươi mang khổ quá chừng! Hèn gì hỏi không thèm nói lại cũng phải! Chẳng hay binh tướng nó bao nhiêu?

Tôn Hành Giả nói:

– Tôi bị đòn đã điếng hồn, rảnh đâu mà nhắm chừng binh tướng? Song ngó thấy đông như kiến, chẳng biết là muôn ngàn nào.

Thại thái Tuế cười rằng:

– Không hề gì đâu, dấu nó đông bực nào, ta đốt một mủi lửa cũng cháy sạch. Ngươi hãy vào báo cho Kim thánh cung hay, bảo đừng phiền muộn, bởi hồi sớm nghe ta hăm đánh Vua Châu Tử, Kim thánh cung phiền não khóc hoài! Nay người nói rằng:

– Binh tướng Vua Châu Tử mạnh hơn chắc là mình phải sút.

Nói gạt như vậy kẻo Kim thánh cung khóc hoài!

Tôn Hành Giả mừng thầm, liền đi ngay vào phía hậu; thấy nhiều con hồ ly cái, và hưu nai thành tinh, đều ăn mặc đồ mỹ nữ, đứng hầu hạ hai bên, Kim thánh cung ngồi giữa, dựa gò má trên bàn tay, đương lau nước mắt!

Khi ấy Tôn Hành Giả bước tới bái một cái có chừng rồi làm bộ mặt hí hởn!

Kim thánh cung nổi giận quở rằng:

– Con quái này vô lễ lắm! Nghĩ lại khi trước ta còn ở với Vua Châu Tử dầu Thái sư thấy mặt cũng phải quì. Sao ngươi dám vô lễ!

Các thế nữ thưa rằng:

– Xin Nương nương bớt giận, Hữu lai hữu khứ là đứa tâm phúc của Ðại vương, đi hạ chiến thơ mới về đó; xin bà đừng chấp làm chi!

Kim thánh cung nghe nói gượng gạo hỏi rằng:

– Ngươi đem chiến thơ có gặp Vua Châu Tử chăng?

Tôn Hành Giả nói:

– Tôi đem chiến thơ tới đền vàng, vua xem rồi phê ngày giao chiến, vua đã nói với tôi rồi, song còn nhắn một lời thăm nương nương, nên tôi phải đến đây mà thưa lại, ngặt tả hữu đông người, không lẽ thuật chuyện nhớ thương cho cặn kẽ.

Kim thánh cung nghe nói liền bảo tả hữu ra ngoài.

Tôn Hành Giả đóng cửa cung, rồi lấy tay vuốt mặt mình một cái hiện nguyên hình nói rằng:

– Xin Nương nương đừng sợ, tôi là sãi ở Ðại Ðường, vưng chỉ đi thỉnh kinh; thiệt tên họ tôi là Tôn Ngộ Không. Còn thầy tôi là Ðường Tam Tạng đem điệp vào Bệ Hạ xin ghi, đặng đi qua nước khác, vừa ra gặp hoàng bảng, kén lương y trị bịnh vua, tôi cho thuốc mạnh rồi, Bệ Hạ tạ ơn và đãi yến. Trong lúc ăn tiệc, vua than thở về sự yêu quái bắt Nương nương, tôi xưng có tài bắt yêu, nên vua cậy trừ loài tà cứu Nương nương về nước. Nên tôi đánh tiên phuông bại tẩu, rồi đón Hữu lai hữu khứ giết chết bỏ thây, mới hóa hình nó vào đây báo tin.

Kim thánh cung nghe nói ngồi ngẫm nghĩ làm thinh.

Tôn Hành Giả lấy xâu chuổi dưng lên nói rằng:

– Nếu Nương nương không tin, xem thử vật này thì rõ.

Kim thánh cung xem thấy vật cũ rồi rơi lụy, bước xuống lạy mà thưa rằng:

– Xin hòa thượng làm phước cứu tôi về trào, chẳng dám quên ơn cả.

Tôn Hành Giả hỏi:

– Chẳng hay nó có bửu bối chi, mà hóa lửa hóa khói và hóa cát?

Kim thánh cung nói:

– Chẳng phải bửu bối chi, ấy là ba cái lục lạc vàng, nếu nó lúc lắc cái thư nhứt thì đổ lửa cao ba trượng; lúc lắc cái thứ nhì thì khói bay ba trượng; lúc lắc cái thứ ba thì cát bay ba trăm trượng. Song lửa khói hãy còn vừa vừa, có một thứ cát vàng rất độc nếu bay vào lỗ mũi thì chết tức thì.

Tôn Hành Giả nói:

– Món ấy rất độc! Song không biết nó cất lục lạc ấy tại đâu!

Kim thánh cung nói:

– Nó chẳng hề nới ra, cứ cột trong lưng chặt cứng.

Tôn Hành Giả nói:

– Nếu Nương nương muốn về nước, thì phải giải việc ưu phiền, làm màu vui vẻ đàm đạo với nó cho hết lời, và bảo nó đưa lục lạc ra cho Nương nương cất, tuy nói vậy chớ để ngoài đó, đặng tôi thừa cơ ăn cắp lục lạc ấy thì bắt đặng yêu; cứu Nương nương về cung như cũ.

Kim thánh cung y lời.

Tôn Hành Giả hóa lại hình Hữu lai hữu khứ, mở cửa kêu các con đòi vào cung, Kim thánh cung bảo rằng:

– Hữu lai hữu khứ, người mau ra ngoài nhà mát, mời đại vương vào đây cho ta nói chuyện.

Khi ấy Tôn Hành Giả vưng lời, đến Bát bì đình thưa rằng:

– Kim thánh cung thỉnh đại vương vào trong đàm đạo.

Thại thái Tuế mừng rỡ nói rằng:

– Nương nương bình thời hay mắng ta lắm; sao bữa nay lại cho mời?

Tôn Hành Giả nói:

– Nương nương mới hỏi thăm tôi về việc nước Vua Châu Tử ra thể nào? Tôi trả lời rằng: Vua Châu Tử không màng nương nương nữa, đã lập hoàng hậu khác rồi. Nương nương nghe nói như vậy, nên hết lòng mơ ước nữa, mới sai tôi thỉnh đại vương.

Thại Thái Tuế mừng quá nói rằng:

– Người thiệt là đáng dùng lắm! Ðợi ta lấy nước Châu Tử rồi, sẽ phong ngươi làm tể tướng.

Tôn Hành Giả làm bộ mừng rỡ tạ ơn, rồi đi theo Thại thái Tuế vào sau động.

Kim thánh cung làm mặt vui mừng nghinh tiếp và nắm tay dắt vào.

Thại thái Tuế thối lui mà nói rằng:

– Không dám, không dám! Tuy nhờ Nương nương thương đến, song tôi sợ đau tay lắm, nên không dám đứng gần.

Kim thánh cung nói:

– Xin đại vương ngồi, đặng tôi nói chuyện.

Thại thái Tuế nói:

– Có chuyện chi thì nói mà nghe?

Kim thánh cung nói:

– Tôi nhờ ơn đại vương thương tới, nay đã ba năm, tuy chưa đặng nằm chung một gối mặc lòng, song cũng nhơn duyên hồi trước. Ðã gá tiếng vợ chồng, sao đại vương không mang tôi, chẳng đãi theo vợ chông! Nghĩ lại khi trước tôi làm hoàng hậu tại nước Châu Tử, các nước đem cống sứ nhiều vật châu báu vua xem rồi thì giao cho tôi cất. Còn như động này thì không vật chi báu, dầu có bửu bối cũng chẳng giao cho tôi. Ðến nổi ba cái lục lạc, đi đâu cũng mang theo, ngồi đâu cũng mang theo, chi bằng để tôi cất cho, khi có dùng sẽ lấy, như vậy mới phải đạo vợ chồng, vì có lòng tin cậy, nếu không phú thác, thì có khác nào người dưng?

Thại Thái Tuế cười và chịu lỗi rằng:

– Nương nương trách phải lắm! Bửu bối ở đây, muốn cất thì cất lấy.

Nói rồi mở lục lạc ra, lấy bông nhét miệng lục lạc lại, rồi để vào đãy da beo, đưa cho Kim thánh cung mà nói rằng:

– Của tuy nhỏ mọn, song phải hết lòng giữ gìn; chẳng nên lúc lắc nó.

Kim thánh cung cầm đãy ấy nói rằng:

– Tôi biết mà, để trên ghế phấn son của tôi, thì không ai động tới.

Nói rồi truyền dọn tiệc rượu, Kim thánh cung cứ ép Thại thái Tuế uống hoài.

Còn Tôn Hành Giả thừa lúc Thại Thái Tuế say, lén lấy đãy lục lạc ra nhà mát tức thì, ngó xung quanh không có ai, mới mở túi ra lấy lục lạc xem thử, thấy ba cái lục lạc lớn bằng bắp tay, liền gở bông mà coi cho thấy trong ruột, chẳng ngờ giựt bông ra động lục lạc khua một tiếng, khói lửa bay ra.

Tôn Hành Giả nhét lại không kịp, nhà mát bị lửa chay, tiểu yêu hải kinh về báo, vân vân.

Thại thái Tuế hoảng hồn chạy ra hối chửa lửa.

Khi ấy coi lại thấy Hữu lai hữu khứ còn cầm lục lạc trên tay.

Thại thái Tuế hét lớn rằng:

– Thằng mọi ăn cướp, sao mi dám lén lấy bửu bối của ta mà làm nhăn như vậy? Chúng bây bắt nó cho ta.

Bầy yêu vưng lịnh xông vào.

Tôn Hành Giả hoảng hồn liền quăng lục lạc, hiện nguyên hình lấy thiết bảng giải vây. Thại thái Tuế lấy bửu bối rồi truyền đóng cửa ngoài, quyết bắt cho đặng.

Tôn Hành Giả biết thể khó ra, liền biến làm con ruồi bay đậu tren cục đá.

Bầy yêu kiếm không đặng, liền báo rằng:

– Ðại vương ôi! Nó đã chạy mất rồi!

Thại thái Tuế hỏi:

– Nó chạy ra cửa động phải chăng?

Các tiểu yêu thưa rằng:

– Cửa động còn đóng không biết nó chạy ngỏ nào!

Thại thái Tuế đi kiếm khắp nơi không đặng, nổi giận nói rằng:

– Không biết thằng nào cả gan quá, dám hóa ra Hữu lai hữu khứ mà trả lời, lại theo ta vào nhà trong mà ăn cắp bửu bối, may mà không gió, phải đem ra ngoài có gió thì cháy động ra tro.

Hổ tướng thưa rằng:

– Tôi xét lại không phải người nào, chắc là Tôn Hành Giả nó đánh tiên phuông chạy rồi, sau đón đường giết chết Hữu lai hữu khứ, lấy đồng là và cờ vàng với đính bài, giã hình vào động gạt mà Ðại vương.

Thại thái Tuế nói:

– Phải rồi, vậy thì các người đừng mở cửa ngoài, rán kiếm bắt đừng cho nó thoát.

Ấy là:

Làm khéo trở nên vụng,

Tính thiệt hóa ra chơi.

Chương 71: Hành Giả mượn danh trừ yêu quái – Quan Âm xuống động bắt yêu vương

Nói về Thại thái Tuế truyền quân yêu đi giáp vòng kiếm Tôn Hành Giả mà không đặng, nó cũng cứ việc kiếm hoài.

Tôn Hành Giả đã hóa ra con ruồi đậu trên cửa động đá, thừa dịp chúng nó mắc rộn ràng, liền bay vào nhà thấy Kim thánh cung ngồi cúi đầu trên ghế mà khóc.

Tôn Hành Giả bay đậy trên đầu tóc; nghe Kim thánh cung than rằng:

– Chúa công ôi! Chẳng biết kiếp trước tôi làm tội chi, đời nay bị chích đôi lẽ bạn! Bởi lấy lục lạc không đặng, nên tương tư càng bội hơn xưa.

Tôn Hành Giả bò lần gần tai Kim thánh cung mà nói rằng:

– Nương nương đừng sợ, ta là Thần tăng Tôn trưởng lão còn sống đây, bởi ta tánh nóng nên ăn cắp lục lạc ra nhà mát gở bông mà xem; mới đỗ lửa tá họa. Ta quăng lục lạc, giao chiến với nó, thất thế phải hóa ra con ruồi đậu trên ngạch cửa. Bởi thấy nó không mở cửa, cứ việc kiếm hoài, nên ta ra không đặng. Vậy thời Nương nưong mời nó vào chuyện vãn, đặng tôi trốn ra kiếm thế khác mới đặng.

Kim thánh cung nghe nói hết hồn, và khóc và hỏi rằng:

– Thầy bây giờ là người sống hay là thành ma?

Tôn Hành Giả nói:

– Ta chẳng phải người cũng không phải quỷ, nay đã hóa ra con lằn xanh ở dây, Nương nương hãy sai thỉnh Thại thái Tuế cho mau.

Kim thánh cung nói nhỏ rằng:

– Thầy đừng nhát tôi tội nghiệp?

Tôn Hành Giả nói:

– Tôi lẻ nào dám nhát Nương nương, như không tin thì xè bàn tay ra tôi nhảy xuống cho mà coi thì rõ!

Kim thánh cung y lời, liền xè bàn tay tả. Thấy con ruồi nhảy xuống rõ ràng! Kim thánh cung tin thiệt, kêu thần tăng một tiếng.

Tôn Hành Giả đáp rằng:

– Ta là thần tăng biến ra đó.

Kim thánh cung tin thiệt, liền hỏi nhỏ rằng:

– Nếu tôi thỉnh nó vào đây, thần tăng dụng kế làm sao. Xin cho biết trước?

Tôn Hành Giả nói:

– Người xưa rằng: Làm hư muôn việc không qu rượu. Nương nương cứ đãi rượu thì hay hơn, hãy kêu con đòi hầu cận vào hầu rượu tôi xem thử hình dung nó mà giã cho in, mượn cớ hầu rượu đứng gần thì tính mới đặng.

Kim thánh cung liền kêu lớn rằng:

– Vậy chớ Xuân Kiều ở đâu?.

Con hồ ly mặt ngọc ở sau bình phong chạy ra quì xuống thưa rằng:

– Nương nương kêu tôi, bảo chuyện chi?

Kim thánh cung nói:

– Ngươi thắp đèn đi bảo lũ a hườn mời đại vương vào nghỉ.

Xuân Kiều vưng lịnh ra kêu bảy tám đứa a hườn, truyền các việc rồi trở lại.

Khi ấy Tôn Hành Giả làm phép, Xuân Kiều buồn ngủ quá cứ đứng gục hoài, kiếm chổ vắng nằm ngủ.

Tôn Hành Giả biến ra Xuân Kiều bảo Nương nương đi mời đại vương, Kim thánh cung y lời, đi gần tới Bát bì đình, Tiểu yêu bảo rằng:

– Có nương nương ra mắt.

Thại thái Tuế trước khi nghe a hườn thình mà chưa kịp đi, vì lo kiếm Tôn Hành Giả, nay nghe Nương nương đến, vội vả bước xuông tiếp nghinh Kim thánh cung và liếc và thưa rằng:

– Nay lửa đã hạ; đứa ăn trộm trốn rồi, thắp đèn nảy giờ đã lâu, xin thỉnh đại vương đi nghỉ!

Và nói và làm bộ hỗ ngươi, Thại thái Tuế mừng quá nói rừng:

– Thằng ăn trộm hồi nãy là Tôn Hành Giả, khi trước nó đuổi tiên phuông. Sau lại đón đường giết Hữu lai hữu khứ, giả hình vào động ăn cắp bửu bối mình! May thâu bửu bối rồi, song kiếm nó chưa đặng nên trong dạ chẳng an!

Kim thánh cung nói:

– Chắc nó trốn mất rồi, xin đại vương dừng lo sợ. Hãy đi ngủ mai sẽ hay!

Nói rồi đứng mải! Thại Thái Tuế thấy Nương nương có lòng tưởng tình mời thỉnh không lẽ từ chối.

Túng truyền tiểu yêu canh giữ cho nghiêm nhặt kẻo Hành Giả trốn ra.

Rồi theo nương nương vào phòng đàm đạo.

Khi ấy Kim thánh cung truyền a hườn dọn tiệc rượu cho đại vương giải lao, Thại thái Tuế cười và khen phải.

Dọn tiệc rồi Kim thánh cung dưng rượu.

Thại thái Tuế đáp lại, vợ chồng chén tạc chén thù.

Xuân Kiều giả rót hai chén rượu đứng lên thưa rằng:

– Ðại vương với Nương nương đêm nay mới vầy tiệc rượu, xin đại vương uống cạn chén này gọi là song hỉ.

Hai người uống rồi, Xuân Kiều giả lại dưng một chén cho Thại thái Tuế nửa, mà thưa rằng:

– Xin Ðại vương nhậm chén rượu này, đặng chúng tôi ca múa giúp vui trong việc hoa chúc.

Thại thái Tuế y lời, các a hườn ca múa một hồi, Kim thánh cung truyền rằng:

– Chúng bây nghỉ ca xang, ra ngoài thong thả, để một mình Xuân Kiều hầu rượu mà thôi.

Các a hườn vưng lịnh lui ra hết.

Trong lúc Nương nương làm màu mè thương xót, và nói chuyện vợ chồng, Thại thái Tuế khoái chí vô cùng, ngặt sợ kim châm nên không dám rớ tới, cứ ngồi uống rượu vả mà nghe!

Kim thánh cung hỏi rằng:

– Chẳng hay bửu bối có hư chăng?

Thại thái Tuế nói:

– Vật ấy của tiên phụ đúc và luyện năm xưa, làm sao mà hư cho đặng! Song bị bị Tôn Hành Giả cạy bông ra, nên lửa cháy đảy da beo mà thôi.

Kim thánh cung hỏi:

– Như vậy thì lấy vật chi mà đựng nó?

Thại thái Tuế:

– Không đảy da beo cũng đặng ta đã buộc vào lưng.

Xuân Kiều giả nghe nói liền nhỗ ba cái lông bỏ vào miệng nhai nhỏ, lén búng sau lưng Thại Thái Tuế, hóa ra những rận rệp và bò chét ba thứ, bò vào lưng cắn ngứa vô cùng, Thại thái Tuế thò tay vào gải, rận xảm vô móng tay, đưa ra đèn mà coi, rỏ ràng ba trự!

Kim thánh cung cười chuốm chiếm nói rằng:

– Chắc là cái áo lót của đại vương lâu giặt thì phải!

Thại thái Tuế sượng mặt nói đỡ xấu rằng:

– Ta thuở này chẳng hề có giống này, bây giờ nó làm ta mang xấu!

Kim thánh cung nói đỡ rằng:

– Có chuyện chi mà xấu. Lời tục ngữ nói: Hoàng đế thân thượng đã hữu tam cá ngự sắt. Rất đổi Hoàng đế trong mình còn có ba con rận thay! Ðại vương hãy cởi áo cho tôi bắt.

Thại thái Tuế nghe lời cởi áo ra, cởi luôn ba cái, cái nào cũng rận bắt không kịp.

Khi ở trần thì thấy rận rệp đeo cùng mình, lớp thì chung vào ba cái lục lạc bò lổm ngổm!

Khi ấy Xuân Kiều giả thưa rằng:

– Bửu bối gì nhiều rận dữ vậy! Xin đại vương đưa cho tôi bắt, chắc là rận của khỉ đột sang quá.

Thại thái Tuế đương lúc hổ ngươi và ngứa gải, không kịp nên nghe nói bắt rận thì đưa phứt cho rồi, cứ gầm đầu mà bắt gải!

Xuân kiều giả coi chừng, lén nhổ ba cái lông hóa ra ba lục lạc, tráo cái thiệt lận lưng: Rồi dùn mình thau hết rận rệp và bò chét, dưng bửu bối lại.

Thại thái Tuế lấy lục lạc đưa cho Kim thanh cung mà căn dặn rằng:

– Phen này Nương nương phải cất cho kỷ cang, đừng hơ hỏng như khi trước.

Kim thánh cung lấy lục lạc để vào rương rồi khóa lại chắc chắn. (Bị tráo gói mà không hay). Kim thánh cung dưng vài chén rượu nửa.

Rồi truyền dọn nệm gối cho đại vương nghỉ ngơi.

Thại thái Tuế nói:

– Ta vô phướng không dám nằm gần, xin kiến về phòng riêng mà ngủ.

Nói rồi từ giả qua tây cung.

Còn Tôn Hành Giả tráo gói rồi ra khỏi động, hiện nguyên hình đứng ngoài cửa kêu lớn rằng:

– Thại thái Tuế, trả Kim thánh nương nương cho mau.

Các tiểu yêu vào báo lại thì Thại thái Tuế đã ngủ ngon rồi.

Các con đòi nói:

– Ðại vương mới ngủ, đừng có la om.

Liền đuổi ra hết.

Một lát nữa cũng vào báo mà bị đuổi như trước, đã bồn năm lần.

Còn Tôn Hành Giả ó ré sáng đêm, nổi xung phá cửa động.

Thại thái Tuế thức dậy nghe tiếng rầy rạt liền hỏi rằng:

– Chuyện chi om sòm ngoài ngỏ?

A hoàn thưa rằng:

– Không biết ai kêu mắng ngoài cửa, từ canh ba cho tới bây giờ, nay lại làm dữ phá cửa động.

Thại thái Tuế nghe nói bước ra, thấy lủ yêu chạy vào báo rằng:

– Có người đứng ngoài cửa bảo phải trả Kim thánh cung, chúng tôi không dám mở cửa nên không thấy mặt người ấy ra làm sao, hồi hôm có bao nhiêu lần mà Ðại vương còn ngủ, nay nó phá cửa rầm rầm.

Thại thái Tuế nói:

– Ngươi ra đứng trong cửa mà hỏi tên họ nó là chi, hay là Tôn Hành Giả.

Khi ấy Tiểu yêu ra hỏi rằng:

– Ai phá cửa đó, tên họ là chi?

Tôn Hành Giả nói:

– Ta là Ngoại công vua Châu Tử sai đi rước Kim thánh cung về nước.

Tiểu yêu vào báo lại vân vân. Thại thái Tuế vào nhà sau, Kim thánh cung chờ dậy nghinh tiếp. Thại Thái Tuế hỏi rằng:

– Chẳng hay trong trào bao nhiêu tướng soái?

Kim thanh cung nói:

– Trong trào có bốn mươi tám tướng thị vệ, và tướng cạnh dư ngàn, còn ngoài ải thì có Nguyên soái và Tổng binh vô số.

Thại thái Tuế hỏi:

– Có tướng nào họ Ngoại chăng?.

Kim thánh cung nói:

– Tôi hay việc trong cung, đâu biết leo tới tên họ của các tướng.

Thại thái Tuế nói:

– Người ấy xưng là Ngoại công, song ta nghĩ xưa nay không có họ Ngoại, Nương nương hay coi sách vở, có gặp họ ấy hay chăng?

Kim thánh cung nói:

– Trong sách thiên tự văn có câu: Ngoại thọ phó huấn, hay là quan Thái phó xưng hiệu là Ngoại công chăng.

Thại thái tuế nói:

– Có khi đâu đó.

Nói rồi đứng dậy từ giả ra Bát bì đình, nai nịt xong xả xách Lúa đồng, dẫn binh yêu mở cửa động hỏi lớn rằng:

– Ngoại công là ai?

Tôn Hành Giả múa thiết bãng hỏi rằng:

– Cháu quên ông Ngoại hay sao?

Thại thái tuế coi lại là Hành Giả, liền nổi giận hét lớn rằng:

– Ngươi là con khỉ ốm, sao dám lớn mặt xưng là ông ngoại ta?

Hành Giả mắng rằng:

– Tưởng người là con quái mù thì phải, vì có mắt không tròng! Khi trước Lão Tôn đánh với thiên thần, đều xưng Lảo Tôn hết thảy. Ước sức ngươi kêu ta băng ông Ngoại là không xứng hay sao?

Thại thái Tuế đáp rằng:

– Nói vậy ngươi là Bật Mã Ôn phản thiên đình khi trước! Nay người đã thoát kiếp đi theo Tam Tạng thỉnh kinh, sao lại thày lay làm mọi cho vua Châu Tử. Muốn đến đây mà nạp mạng hay sao?

Tôn Hành Giả nạt rằng:

– Ngươi là yêu quái không biết điều, vua Châu Tử kính ta như cha mẹ, trong ta như thánh thần, sao ngươi dám nói làm mọi. Ðố chạy đâu cho khỏi, ông ngoại quyết đạp một cây.

Hai người hổ chiến năm mươi hiệp cầm đồng thấy Hành Giả mạnh quá tính bề cự không lại nên đưa búa đỡ thiết bãng mà nói rằng:

– Khoan đã, để ta vào ăn cơm, rồi sẽ giao chiến.

Tôn Hành Giả biết nó nói thế đặng vào lấy tử kim linh là lục lặc phép.

Liền thâu thiết bãng mà nói rằng:

– Cho hay không rượt thỏ què, tướng giỏi không đâm kẻ đói. Ta cũng làm phước cho ngươi ăn ba miếng cho no, sẽ ra đây mà chịu chết, ngươi hãy đi đi.

Còn Thại thái Tuế vào bảo Kim thánh cung rằng:

– Nương nương đưa bửu bối ra cho mau.

Kim thánh cung hỏi:

– Lấy bửu bối làm chi?

Thại thái Tuế nói:

– Tôn Hành Giả xưng là ngoại công, ta giận đánh với nó năm mươi hiệp cầm đồng, nên lấy bửu bối ra mà đốt nó.

Kim thánh cung nghe nói bần dùng không nở đưa lục lạc.

Thại thái Tuế hối mãi túng phải lấy chìa khóa mở rương đưa lục lạc cho nó.

Thại thái Tuế lấy đặng đi liền.

Còn kim thánh cung cúi mặt khóc thầm, sợ Tôn Hành Giả bị đốt mà chết.

Nói về Thại thái Tuế làm phách chạy ra nói lớn rằng:

– Tôn Hành Giả đừng trốn, coi ta rung lục lạc đây.

Tôn Hành Giả cười rằng:

– Ngươi có lục lạc ta lại không lục lạc? Ngươi biết rung ta lại chẳng biết rung hay sao?

Thại thái Tuế hỏi:

– Ngươi có lục gì đưa ra xem thử?

Tôn Hành Giả lấy ba cái lục lạc đưa lên hỏi rằng:

– Phải Tử kim linh hay chăng?

Thại thái Tuế xem thấy thất sắc nghỉ thầm rằng:

– Lạ này, sao lục lạc nó in lục lạc mình, không sai một mãy!

Nghỉ rồi hỏi rằng:

– Vậy chớ lục lạc ấy ra thể nào?

Tôn Hành Giả nói:

– Ngươi hãy cắt nghĩa cho rõ cội rể lục lạc ngươi rồi ta sẽ cắt nghĩa.

Thại thái Tuế nói:

– Lục lạc ta là của Thái Thương Lão quân đúc trong lò bát quái.

Tôn Hành Giả nói:

– Của ta cũng một gốc mà ra, song của ta là lục lạc cái, còn của ngươi là lục lạc dư.

Thại thái Tuế nói:

– Lục lạc này là bửu bối, không phải loài cầm thú chi, mà có cái có đực, nếu cái nào rung ra phép thì hơn.

Tôn Hành Giả nói:

– Bây giờ ta nói miệng không tin, hãy rung trước cho ta coi thử.

Thại thái Tuế đưa cái thứ nhứt rung ba lần không đổ lửa, rồi rung cái thứ nhì ba lần không thấy khói, lại rung cái thứ ba ba lần không thấy cát bay, Thại thái Tuế kinh hãi than rằng:

– Thiệt là kỳ quái quá chừng, tình đời đã biến, chắc là cái lục lạc này sợ vợ, nên gặp lục lạc cái rung mấy cái không linh!

Tôn Hành Giả nói:

– Cháu hãy coi ông rung lục lạc cái đây nè!

Nói rồi rung ba cái một lượt, lửa đỏ, khói xanh, cát vàng, đồng bay ra lập tức, cháy rần rần đỏ trời.

Tôn Hành Giả hớp một hơi bên hướng Tốn phun ra, hóa làm trận gió thổi nà nữa. Thại thái Tuế chắc bị chết thiêu, vì không biết ngõ nào mà chạy.

Xảy nghe tiếng kêu trên mây rằng:

– Tôn Ngộ Không, có ta đến đây.

Tôn Hành Giả ngó ngoái lại, thấy Quan Âm, tay tả cầm tịnh bình, tay hữu cầm nhành dương liễu, rưới nước cam lồ mà chữa lửa, Tôn Hành Giả thấy vậy, giắt ba lục lạc ấy vào lưng, liền cúi đầu làm lễ.

Còn Quan Âm rưới tắt lửa, hết khói và hạ cát. Tôn Hành Giả quỳ lạy hỏi rằng:

– Trễ việc tiếp nghinh, đệ tử cam thất lễ, song chẳng hay Bồ Tát đi đâu?

Quan Âm nói:

– Ta đi thâu con quái ấy.

Tôn Hành Giả bạch rằng:

– Chẳng hay căn cước con quái ấy làm sao, đến nổi Phật bà phải nhọc công thâu nó?

Quan Âm nói:

– Nó là con hẩu lông vàng của ta cỡi, bởi thằng chăn ngủ quên, nên nó cắn dây, trốn xuống làm cho vua Châu Tử tiêu tội.

Tôn Hành Giả bạch rằng:

– Bồ Tát nói lộn rồi, nó khi vua bắt hoàng hậu làm tai hại cho nước Châu Tử, sao Bồ Tát lại nói trái lại, là làm cho vua Châu Tử tiêu tội?

Quan Âm nói:

– Bởi ngươi không rõ, nguyên khi trước vua Châu Tử còn làm Thái Tử, tánh ưa săn bắn, khi Thái Tử đi săn đến núi Lạc phụng, thấy con công trông và con công mái đều còn nhỏ, đậu trên chót núi, bị Thái Tử bắn nhằm cả hai. Nguyên cặp công con ấy là con của Khổng tước minh vương, là con công chầu Phật Chuẩn Ðề. Cặp công con về cáo, Phật Chuẩn Ðề định phạt Thái Tử ấy phân vợ rẻ chông ba năm, mình lại mang bịnh phiền não. Khi ấy ta cỡi Kim mao hẩu đến chơi, có nghe sự ấy. Không dè con Kim mao hẩu cố ý xuống cướp hoàng hậu, cho vua tiêu tội. Nay ba năm tai nạn hết rồi, nên gặp ngươi cho thuốc, ta cũng xuống thâu nó về.

Tôn Hành Giả bạch rằng:

– Tuy Bồ Tát dạy như vậy, ngặt nó làm nhục hoàng hậu, và hại cung nga, tội đà đáng giết. Song vị tình Bồ tát, không giết nó thì thôi, phải cho tôi đánh hai chục hèo mà trị tội, rồi Bồ Tát sẽ dắt nó về.

Quan Âm nói:

– Ngươi đạp ba hèo cũng đủ chết, lựa là tới hai chục hèo. Ðã vị mặt ta, xin tha tội nó.

Tôn Hành Giả không dám cãi lời.

Quan Âm chỉ Thại thái Tuế mà hét lớn rằng:

– Loài yêu nghiệt, chưa hiện nguyên hình còn đợi chừng nào nữa?

Thại thái Tuế nhào xuông hiện nguyên hình là con hẩu lông vàng.

Khi ấy Quan Âm ngó dưới cổ nó không thấy lục lạc, liền bảo Hành Giả:

– Ngộ Không, trả ba cái lục lạc cho ta.

Tôn Hành Giả nói lước rằng:

– Tôi không thấy lục lạc, hay là nó làm rớt ở đâu chăng?

Quan Âm nói:

– Con khỉ này ăn cắp lục lạc hai phen, nay nói ngược không chịu trả! Ðể ta niệm chú cẩn cô.

Tôn Hành Giả hoảng kinh nói:

– Thôi thôi, để tôi trả.

Khi ấy Quan Âm lấy xâu lục lạc tròng vào cổ con hẩu, rồi nạt một tiếng bảo chạy cho mau. Tức thì bốn chưn con hẩu hiện bông sen, bay về Nam Hải.

Còn Tôn Hành Giả xách thiết bãng xông vào động Giải trại giết hết tiểu yêu, và thỉnh Kim thánh cung về nước.

Kim thánh cung lạy tạ ơn.

Tôn Hành Giả kiếm cỏ bện thành con rồng cho Nương nương cỡi, và dặn rằng:

– Nương nương ngồi cho vững và nhắm mắt lại cho kín, hễ nghe hết gió sẽ mở con mắt ra.

Kim thánh cung y lời, Tôn Hành Giả niệm chú nổi gió, rồng bay nữa giờ tới sân chầu sa xuống. Tôn Hành Giả bảo mở mắt ra, Kim thánh cung ngó thấy đền vua, lòng mừng khấp khởi! Liền bước xuống rồng cỏ, theo Hành Giả vào đền.

Khi ấy vua Châu Tử thấy mặt vợ thì mừng lắm, bước xuống ngai vội vã nắm tay, chưa kịp hỏi thăm điều chi, vua la đau tay đau tay, té nhào xuống đất!

Bát Giới cười ngất nói rằng:

– Vô phước quá chừng, mới thấy mặt thì đã gần chết!

Tôn Hành Giả nói:

– Bát Giái, ngươi có tài dám nắm thử tay chăng?

Bát Giới nói:

– Ước như cho phép nắm tay thì mới làm sao?

Tôn Hành Giả nói:

– Cả mình Nương nương đều hóa kim hết thảy, từ khi về núi Kỳ lân đến nay đã ba năm, mà Thại thái Tuế không dám lại gần, nếu nắm tay thì kim châm như vậy! Bởi cớ vậy nên không dám rớ tới mình!

Bá quan nghe nói hỏi rằng:

– Như vậy mới tính làm sao?

Tôn Hành Giả nói:

– Tôi cũng không biết giải làm sao? Có phép để mà ngó.

Ai nấy nghe nói đều hãi kinh.

Còn Ngọc thánh cung, Kim thánh cung, đều đỡ vua dậy.

Xảy nghe trên mây có tiếng nói lớn rằng:

– Ðại Thánh, ta đã đến đây?

Tôn Hành Giả ngó lên, thấy Trương tử Ðương chơn nhơn giáng hạ, Tôn Hành Giả nghinh tiếp hỏi rằng:

– Chẳng hay chơn nhơn đi đâu đó?

Trưởng tử Dương bước vào bái Hành Giả mà xưng tên tộc rằng:

– Tiêu tiên là Trương bá Ðoan ra mắt.

Tôn Hành Giả đáp lễ hỏi rằng:

– Vậy chớ chơn nhơn ở đâu đến đây?

Trương Tử Dương nói:

– Ba năm trước tiểu tiên đi phó hội bên Phật đảng vân ngang qua đây thấy Kim thánh cung bị yêu bắt, e nó phạm đến, ngày sau khó hòa hiệp với quốc vương. Nên tiểu tiên lấy cái áo lông nhục nhục, hóa ra áo ngũ sắc, đem dưng cho Thại thái Tuế gọi là đi lễ tân hôn. Thại thái Tuế ngỡ thiệt tình, liền bảo Nương nương mặc áo ấy, nên áo lông nó sanh ra kim độc đầy mình, nếu đụng vào thì nhức thối, nhờ áo ấy mà trọn tiết với vua. Nay biết Ðại Thánh thành công rồi, nên tiểu tiên đến thâu áo lại.

Nói rồi chỉ Kim thánh cung mà nói rằng:

– Áo lông chưa rời xuống còn đợi chừng nào?

Nói vừa dứt lời, áo lông rớt xuống. Kim thánh cung da thịt như xưa.

Trương Tử Dương lấy áo giũ rồi mặc vào mình liền kiếu Ngộ Không, hú một tiếng đằng vân bay mất.

Nội trào đồng lạy tạ ơn.

Khi ấy vua truyền dọn tiệc đãi bốn thầy trò.

Trong lúc ăn yến, Tôn Hành Giả bảo thầy đưa chiến thơ cho vua xem rồi thuật chuyện đánh yêu, vân vân và Quan Âm thâu con hẩu có cắt nghĩa vì cớ nào mà chia laon rẻ phụng.

Vua tôi đều tạ ơn và khen ngợi.

Tam Tạng nói:

– Một là phước của Bệ hạ, hai là công khó tệ đồ, nay hưởng tiệc này cũng đủ phải. Xin từ giả đi thỉnh kinh, kẻo trễ nải việc trọng.

Chúa tôi cầm hoài không đặng, phải phê điệp thông quan rồi dọn xe rồng cho bốn thầy trò ngồi, vua Châu Tử và Kim Thánh cung, với các vương nhi cùng bá quan đều theo xe đưa đón.

Chương 72: Ðộng Bảng Tư, Thất Tinh bắt sãi – Suối Trạt Cấu, Bát Giới khuấy yêu

Từ khi thầy trò đi khỏi nước Châu Tử thì bình an vô sự, Thu qua Ðông mãn, đã đến tiết Xuân, bốn thầy trò đương đi, xảy thấy xóm gần gần, nhà cửa tử tế.

Tam Tạng xuống ngựa nói rằng:

– Ðể ta vào nhà ấy hóa trai.

Tôn Hành Giả cười rằng:

– Thầy muốn ăn cơm thì chúng tôi đi hóa trai cũng đặng, lựa phải đi cho nhọc công.

Tam Tạng nói:

– Nói vậy sao phải, bởi mọi khi không thấy nhà ai, nên cậy các người ra sức, nay nhà ở dựa lộ, để ta đi thử một lần.

Bát Giới lấy bình bát đưa ra, Tam Tạng cầm đi ngay vào xóm, qua khỏi cầu đá, bước vào cửa ngõ, thấy bốn nàng lịch sự như tiên đương ngồi thêu đàng trước, ngó vào không thấy đờn ông.

Tam Tạng đứng dựa cội cây mà ẩn mặt, không nghe gà gáy chó sủa chi hết.

Tam Tạng ngẫm nghĩ rằng:

– Nếu xin cơm không đặng mà trở ra, chắc học trò biếm nhẻ, cũng tại mình thày lay mới sanh chuyện khổ lỡ bề phải tính cho xong!

Nghĩ rồi quyết ý đi lần tới nhà mát, thấy ba nàng khác đương ngồi đánh cầu.

Giây lâu Tam Tạng đợi không có đờn ông, túng phải kêu lớn rằng:

– Nữ đàng việt, xin cho bần tăng hóa trai.

Ba nàng ấy ngó thấy, thì vui mừng niềm nỡ.

Bốn nàng thêu cũng chạy ra chào hỏi rằng:

– Chị em tôi không hay mà tiếp nghinh, xin thầy miễn chấp, không dám dưng cơm trước cửa, xin thỉnh vào nhà.

Tam Tạng mầng rỡ khen thầm rằng:

– Ở gần cảnh Phật, nên đàn bà con gái còn trọng việc trai tăng huống chi đờn ông con trai mà không trọng Phật.

Nghĩ rồi bước vào nhà coi lại là động đá, ngồi trên ghế đá lạnh lùng.

Tam Tạng trong lòng lo sợ.

Các nàng ấy cười và hỏi rằng:

– Hòa Thượng núi nào, cần dùng chuyện chi mà phú quyến?

Tam Tạng nói:

– Bần tăng chẳng phải đi phú quyến, thiệt là ở Ðại Ðường, vưng lịnh thiên tử đi thỉnh kinh Tây Phương; nhằm cơn đói lòng, xin một bữa cơm chay, rồi lo đi nữa.

Bảy chị em mầng rỡ nói với nhau rằng:

– Vậy thì thầy là người chơn tu, nên không chịu phú quyến. Thôi, ba người ở đây hầu chuyện với thầy, còn bốn chị em đi nấu cơm lập tức.

Khi ấy bốn chị nọ ra vườn, lấy thịt khô xắt miếng coi như miếng cân, chiên với mỡ người cho sém. Lại lấy óc người ta làm đậu hủ mà dọn; hai món hai mâm! Bưng để trên ghế đá mà nói rằng:

– Bất cập quá nên không đủ đồ chay, xin dọn món ăn lót lòng lấy thảo.

Tam Tạng hưởi hơi tánh ói, liền chắp tay nói rằng:

– Thưa với các cô, tôi ăn chay từ thuở trong bụng mẹ.

Các nàng ấy cười rằng:

– Thầy ôi! Ðó là mì căng với tàu hủ, không phải chay sau!

Tam Tạng niệm Phật nói rằng:

– Nếu tôi ăn đồ chay này, thì hết trông đi tới Tây Phương, thỉnh kinh sao đặng! Lời xưa nói: Dưỡng sanh bất như phóng sanh. Nghĩa là nuôi dưỡng không bằng thả, xin cho kiếu ra ngoài.

Vừa xá vừa đứng dậy.

Các nàng ấy cản lại nói rằng:

– Chốn khoái lạc lại không chịu ở còn muốn chạy đi đâu?

Vừa nói vừa áp lại, bắt Tam Tạng trói lại, treo rút lên cao. Rồi chị nào cũng cởi áo ra hết!

Tam Tạng kinh hãi nghĩ rằng:

– Có khi chúng nó cởi áo cho gọn đặng đánh mình chăng? Hay làm cách gì đó.

Xảy thấy bảy nàng bày da bụng có một lỗ giữa lưng, móc trong lỗ ra những dây tờ tròm trèm trứng vịt bủa ra ngăn khắp cả xóm.

Nói về Tôn Hành Giả, Bát Giái, Sa Tăng ở ngoài đường chờ đợi.

Bát Giới cho ngựa ăn cỏ, Sa Tăng giữ gánh đồ.

Còn Tôn Hành Giả tánh liến bân, leo cây này, chuyền cây kia, kiếm bông kiếm trái.

Giây phút ngó thấy cả xóm chói ngời.

Tôn Hành Giả kinh hãi, nhảy xuống, nói lớn rằng:

– Không xong, không xong! Thầy bị sự rủi ro lắm. Hai em coi thử vật gì trắng lớp kia cà?

Sa Tăng nói:

– Hồi nảy thiệt là cửa xóm rõ ràng, sao bây giờ trắng phau như tuyết.

Bát Giới nói:

– Châu ôi, Thầy nạp mình cho yêu rồi, chúng ta mau mau tiếp cứu.

Tôn Hành Giả nói:

– Hiền đệ đừng nóng nảy, để Lão Tôn thám thính coi thể nào!

Nói rồi đi riết tới, thấy tơ trắng bằng sợi dây luột, vấn không biết mấy lớp mà kể, lấy tay mà nhận thì mềm, ướt tay rít như có nhựa!

Tôn Hành Giả ngẫm nghĩ, không biết là vật gì, giá Thiết bảng muốn đập rồi lại nghĩ rằng:

– Ðồ cứng đập mới gãy, đồ mềm đập thì giẹp, lại e động ổ nó ra thì khó lòng nửa, chi bằng hỏi thử căn do.

Nghĩ rồi niệm chú, thâu Thổ Ðịa đến hỏi rằng:

– Chốn này là xứ gì? Có yêu nào đó?

Thổ Ðịa tâu rằng:

– Núi này là Bàng tư lãnh, có động Bàng tư, trong động có bảy con tinh gái.

Tôn Hành Giả hỏi:

– Thần thông nó ra thể nào?

Thổ Ðịa thưa rằng:

– Tiểu thần bất tài, nên không biết chúng nó hay dở. Song từ đây qua hướng Nam cách ba dặm, có cái suối Trạt cấu, trời sanh suối ấy nước ấm luôn luôn; khi trước bảy nàng tiên thường tắm suối ấy. Kể từ bảy con tinh gái về đây, chiếm cứ suối ấy, bảy vị tiên cô phải nhường cho nó không dám tranh hành, tôi thấy bảy vị tiên cô còn nhịn thua, chắc chúng nó thần thông chẳng thấp.

Tôn Hành Giả hỏi:

– Chúng nó chiếm đoạt cái suối ấy làm chi?.

Thổ Ðịa thưa rằng:

– Chúng nó chiếm cứ suối Trạt cấu, mỗi ngày tắm tại đó ba lần. Bây giờ đúng giờ Ngọ, chúng nó sẽ đến tắm chẳng sai.

Tôn Hành Giả nghe nói, liền cho Thổ Ðịa lui về. Còn mình biến ra con ruồi, đậu trên ngọn cỏ mà đợi.

Giây lâu nghe tiếng ào ào như tằm ăn dâu, tợ biển nổi sóng, không bao lâu dây giăng ngoài cửa mất hết, thấy nhà ở như thường, bảy nàng ấy mở cửa, dắt tay nhau đi ra, coi dung nhan ngộ lắm! Và đi và cười nói, rất dổi có duyên.

Tôn Hành Giả xem thấy cười thầm rằng:

– Hèn chi thầy mình nằng nằng quyết một đi hóa trai cho đặng! Bảy nàng mỹ nữ ấy nếu ăn thịt thầy ta thì không đủ một bữa, bằng để mà dùng chuyện khác, vài ngày cũng chết tươi! Song chưa biết chúng nó tính lẽ nào, phải dò tin mới chắc.

Nghĩ rồi bay lên đậu trên đầu tóc con kia, nghe con nọ nói rằng:

– Các chị ôi! Ðể tắm rồi về làm thịt hòa thượng mập ăn chơi một bữa.

Vừa đi vừa nói chuyện vừa tới cái cửa ngõ có vách tường. Con đầu độc hút gió một tiếng, hai cánh cửa tự nhiên mở ra. Thấy có một cái ao, bề dài mười trượng, bề ngang năm trượng, chừng bốn thước bề sâu, nước trong và ấm. Dựa mé ao có một cái nhà mát, có một cái ghế đá tám chưn, lại có hai cái sào sơn đen để giắt quần áo.

Tôn Hành Giả bay lại đậu trên cái sào áo.

Còn bảy nàng ấy bước vào, ban đầu cởi áo giắt lên sào, cười nói với nhau, rồi tuột hết y phục giắt lên một chỗ, đoạn nhảy đùng xuống suối, tắm lội giởn trửng với nhau! Tôn Hành Giả nghĩ thầm rằng:

– Nếu mình đưa thiết bảng xuống ao mà quậy một hồi, thì bảy mạng không còn một. Song làm anh hùng mà giết lũ nữ nhi thì nhơ danh lắm! Vả lại lời tục nói: Con trai con gái chẳng nên đánh lộn với nhau. Mình là đứng anh hùng mà ăn hiếp con gái thì dở quá! Chi bằng làm một kế mà hại nó bỏ nhà.

Nghĩ rồi hóa ra con ó già, kêu một tiếng lớn, đáp xuống sào, xớt hết quần áo bay về gần tới, hiện hình xách quần áo, và đi và cười.

Bát Giới cười ngất nói rằng:

– Nói vậy thi thầy bị tiệm cầm đồ bắt rồi!

Sa Tăng hỏi:

– Vì cớ nào mà anh rõ như vậy?

Bát Giới nói:

– Vậy chớ người không thấy sư huynh giựt quần áo về đó hay sao?

Tôn Hành Giả nói:

– Ấy là mấy áo của mấy con tinh.

Bát Giới hỏi:

– Mấy con tinh mà nhiều y phục như vậy?

Tôn Hành Giả nói:

– Bởi bảy đứa nên nhiều.

Bát Giới hỏi:

– Anh làm thế làm sao mà lột quần áo chúng nó đặng?

Tôn Hành Giả nói:

– Ðừng có nói xàm! Bởi động Bàng tư có bảy con tinh gái, bắt sống thầy ta. Rồi chúng nó đi tắm tại ao Trạt cấu, hăm tắm rồi về làm thịt thầy. Ta muốn đạp nó cho rồi đời, song sợ hư danh tiếng. Sẳn thấy quần áo chúng nó giắt một chỗ, ta hóa ra con ó, xớt hết bay về đây, báo chúng nó mắc trầm mình dưới ao trở về không đặng, thừa dịp này ta vào động mà cứu thầy! Bát Giới nói:

– Anh làm việc lôi thôi cho sanh hậu hoạn. Gặp yêu lại không giết, còn để làm chi? Theo ý tôi, trước giết yêu sau cứu thầy, cũng như làm cỏ thì đào rễ.

Tôn Hành Giả nói:

– Ta không chịu đánh nữ nhơn, người muốn đánh thì đi đánh.

Bát Giới mừng rỡ, hỏi thăm đường đi riết một hơi, thấy bảy con ấy còn mọp dưới suối đương rủa:

– Con ó bất nhơn ác đức lắm, cũng có ngày bị mèo cắn cổ nhai đầu! Nó tha quần áo mà ăn nhậu gì, báo hại chị em ta đi về không đặng!.

Bát Giới nín cười không đặng, liền nói pha lửng rằng:

– Lúc này nóng nực lắm! Xin các cô lấy lòng rộng rãi để bần tăng tắm với cho vui!.

Lũ nữ quái nổi giận mắng rằng:

– Hòa Thượng gì vô lễ vậy nà! Sao đòi tắm với con gái?.

Bát Giới nói trây rằng:

– Nực nội quá chừng không biết lễ nghĩa gì hết!

Nói rồi tuốt quần áo, nhảy đại xuống ao.

Bảy nàng ấy mắc cỡ nổi xung, đồng đánh Bát Giái.

Bát Giới tánh chịu nước hay lắm, liền hóa ra con cá leo, bảy nàng ấy chụp hoài mà bắt không đặng. Ví Ðông thì lội Tây, ví Nam thì lội Bắc, con cá ác nghiệt, cứ thong vào chỗ nhược mà thôi!

Bảy nàng ấy thất kinh, cứ ngồi xếp chè he dưới nước mà thở dốc.

Khi ấy Bát Giới thấy chúng nó mệt quá, thở chẳng ra hơi, Bát Giới mới nhảy lên, hiện nguyên hình, mặc quần áo, vác đinh ba tới mé ao, thấy chúng nó đương cuối mặt ngó chừng và rủa con cá leo thành tinh độc miệng lắm.

Bát Giới hét lớn rằng:

– Sao chúng bay dám nói ta là cá leo thành tinh?

Bảy con ấy kinh khủng hỏi rằng:

– Vậy chớ ngươi là ai đó?

Bát Giới nói:

– Ta là Trư Bát Giái, đệ tử Ðường Tăng. Chúng bây cả gan dám bắt thầy ta mà hăm ăn thịt! Bây hãy ngửa cổ ra đây, đặng ta đập cho lủng sọ.

Bảy con quái nghe nói hãi kinh, đồng quỳ lạy thưa rằng:

– Chúng tôi có mắt không tròng, bắt lầm tôn sư còn treo trong động chớ chưa làm thịt đến ngài, xin thương tình dung mạng, chúng tôi chịu tiền phí lộ, cho sư phụ đi thỉnh kinh.

Bát Giới lắc đầu nói rằng:

– Lời tục ngữ nói rằng:

– Ðã mắc một lần người nói ngọt, dầu ai nói ngọt cũng không nghe.

Ðể ta đập cho rồi đời, đặng đi kẻo trễ.

Nói rồi đập đại, bảy nàng ấy hoảng kinh, hết kể sự hổ thẹn, che tay nhảy lên nhà mát, làm phép bắn tơ trong rún ra, bao Bát Giới kín mít!

Bát Giới ngõ tư bề tối đen không biết đi ngõ nào, bước ít bước bị tơ vưỡng chơn té dập mặt dập mũi! Ði chừng nào té chừng nấy, túng thế nằm vạ mà rên.

Còn bảy nàng ấy cong lưng chạy riết về động, đi ngang trước mặt Tam Tạng, cười hỉ hả với nhau, vào mặc quần áo như cũ. Thâu tơ phép, rồi kêu bảy đứa con nuôi mà bảo rằng:

– Các con ôi! Hồi sớm mai mẹ bắt lầm Ðường Tăng, bị đệ tử nó đón đường làm nhục lắm, thiếu chút nữa tánh mạng không còn! Vậy thì chúng bây ra đánh đuổi nó đi, nếu đuổi đặng nó thì mời cậu mày qua đây nói chuyện.

Bảy đứa con nuôi:

1 Mật phong tinh (con ong mật),

2 Mã mã tinh (con quýt tàu),

3 Lư phong tinh (con ong bầu),

4 Bang miêu tinh (con vịt lửa),

5 Ngưu mã tinh (bò cào vồ),

6 Mật túc tinh (con dệt cưởi),

7 Thanh đình tinh (con chuồn chuồn).

Nguyên trước bảy con tinh ấy đi kiếm ăn, bị mắc lưới bảy con quái. Bảy con quái hăm ăn thịt, bảy con tinh ấy lạy lục xin chịu làm con nuôi nên hàng ngày hái hoa hái trái cây mà nuôi bảy con nữ quái. Nay nghe sai đến thì vưng lịnh ra đi.

Nói về Bát Giới ngó thấy trời sáng, hết những đồ bịt bùng thì mừng rỡ chờ dậy chạy đại, về hỏi Tôn Hành Giả rằng:

– Ðại ca, đầu tôi có sưng, mặt tôi có bầm không anh?.

Tôn Hành Giả nói:

– Làm sao đó?.

Bát Giới nói:

– Tôi bị mấy con quái đó bủa lưới giăng dây, tôi vấp té không biết mấy cái, thiếu chút nữa dập đầu dập óc! Bây giờ chỉ tơ biến mất hết, tôi mới chạy riết về đây.

Sa Tăng nói:

– Thôi rồi, anh gây họa lớn lắm! Chắc là mấy con quái ấy về động hại thầy, phải tiếp cứu cho mau kẻo khốn!.

Tôn Hành Giả nghe nói chạy khan, Bát Giới dắt ngựa tới trước động, thấy bảy con yêu nhỏ, đón trước cầu đá nạt rằng:

– Ðừng tới nữa, có chúng ta ở đây!.

Tôn Hành Giả cười ngất nạt rằng:

– Chúng bây là giống gì, mình cao không đầy ba thước?.

Bảy con quái nhỏ đáp rằng:

– Chúng ta là con nuôi của bảy vị tiên cô, sao ngươi dám khi dể sỉ nhục mẹ ta, đố chạy đâu cho khỏi?.

Nói rồi đánh đấm đánh cú, nhảy cào cào châu chấu một hồi!

Bát Giới đổ quạu vác đinh ba đập đại, bảy con quái nhỏ hiện nguyên hình bay lên hú một tiếng, biến ra trăm ngàn bay tối trời đất, nhứt là ong dữ hơn hết, đánh Bát Giái, Bát Giới thất kinh la lớn rằng:

– Anh ôi, vậy chớ nói đi lấy kinh là dễ lắm! Ai dè con nít ở cõi này có cũng khi mình! Không thèm đánh đâu, nó cứ đầu đánh mãi! Còn thứ chuồn chuồn nó cũng đáp vào mặt mà cắn nữa!.

Tôn Hành Giả nói:

– Không hề gì đâu, ta có phép trị.

Nói rồi bức một nắm lông nhai nhỏ phun lên, hóa bảy thứ ó không biết mấy muôn con mổ một hồi sạch quét. Ba anh em vào động, thấy thầy bị treo đương khóc.

Bát Giới nói:

– Thầy muốn vô đây mà chơi cho vui, hại tôi bị té không biết mấy cái.

Tôn Hành Giả mở thầy xuống hỏi yêu tinh ở đâu?

Tam Tạng nói:

– Bảy đứa trần truồng hồi nãy, chạy sau động kêu con nó, chắc còn nín đàng sau.

Khi ấy ba anh em ra sau vườn kiếm không đặng. Trở ra đỡ thầy lên ngựa và dặn rằng:

– Từ này sắp sau thầy đừng hóa trai nữa.

Tam Tạng nói:

– Sau có đói thì chịu chết chẳng hề chịu đi hóa trai.

Bát Giới quơ chà bổi đốt động cháy sạch trơn, rồi thầy trò tìm đường thẳng tới.