Thiếu nữ toàn phong 1 – Ánh sáng ban mai

Trải qua trận đấu với võ quán Nhật Thăng, đối thủ của ngày thi đấucuối cùng trong nhóm là võ quán Lập Uy thực lực bình thường, suốt trận đấukhông có gì căng thẳng. Diệc Phong, Nhược Bạch, Bách Thảo đều giành chiến thắngtương đối dễ dàng.

Chín trận thắng liên tiếp!

Võ quán Tùng Bách được vào vòng trong với thành tích chín trậnthắng liên tiếp.

Các đệ tử Tùng Bách sôi sục khí thế, không có cách nào thể hiệnnổi xúc động và niêmmf vui cuồng nhiệt của họ, đây là thành tích chưa từng cócủa võ quán Tùng Bách mấy năm gần đây.

Mặc dù trước cuộc thi họ đã nghĩ chỉ cần năm nay Tùng Bách có thểlọt vào vòng trong đã tốt lắm rồi, mặc dù sư tỷ Sơ Vy thực lực mạnh nhât trongcác nữ đệ tử của võ quán không tham chiến khiến thực lực của Tùng Bách bị giảmsút rất lớn. Vậy mà, Bách Thảo giữa đường thay thế Tú Cầm xuất chiến lại liêntiếp thắng lưoij như một kỳ tích, thậm chí đánh bại cả Phong Bình của võ quánNhật Thăng, lập tức khiến hy vọng của các đệ tử Tùng Bách không ngừng phình tonhư quả bóng được bơm hơi!

Chưa biết chừng…

Tùng Bách có thể lọt vào danh sách tám đội mạnh nhất!

Cũng có thể lọt vào bốn dội mạnh nhất!

Nếu ông Trời ban cho may mắn, chưa biết chừng có thể vào vòngchung kết!

Sau vòng đấu loại, các đội được nghỉ một ngày, sau đó mới bắt đầuthi đấu giai đoạn sau. Ngày hôm đó, ngoài Diệc Phong và Bách Thảo vẫn còn phảitiếp tục tập luyện, các đệ tử ai nấy đứng ngồi không yên, chờ đợi kết quả bốcthăm do Nhược Bạch mang về.

“Thượng đế phù hộ!”

Luôn miệng nói như vậy, Hiểu Huỳnh cũng như các đệ tử khác tậptrung ở ngoài cổng lớn, thấp thỏm chờ đợi. Thượng đế! Xin Người phù hộ cho võquán Tùng Bách! Xin hãy để cho Tùng Bách chỉ đấu với những đội yếu nhát, xinhãy đem tất cả những đội mạnh ra xa khỏi Tùng Bách, cầu xin Người!

Tuy nhiên, khi Nhược Bạch trở về.

Kết quả bốc thăm anh đưa về giống như một búa tạ phát ra những tiasáng lạnh lẽo, đập vỡ tan tành niềm hy vọng vừa nhen lên trong lòng các đệtử.

Trố mắt.

Ngây người như khúc gỗ.

Buồn bã.

Bực tức.

Tuyệt vọng.

Trận đầu tiên Tùng Bách phải ứng chiến là một trong bốn đội mạnhnhất năm ngoái, võ quán Kiên Thạch. Trong trận đấu năm trước, võ quán KiênThạch dừng lại ở bốn đội mạnh nhất, là bởi vì vòng bán kết họ gặp phải võ quánHiền Võ, nếu không họ rất có khả năng lọt vào chung kết.

Tiếp theo, đội chiến thắng trong trận võ quán Tùng Bách và võ quánKiên Thạch sẽ phải gặp đội chiến thẳng giữa võ quán Hiền Võ và võ quán KhôngNhân.

Võ quán Hiền Võ sao có thể thua võ quán Không Nhân!

Vậy thì, có thể nói, dẫu Tùng Bách may mắn chiến thắng Kiên Thạchthì trong trận thứ hai gặp Hiền Võ cũng hoàn toàn không một tia hy vọng.

Không từ nào có thể hình dung được tâm trạng của các đệ từ TùngBách sau khi biết kết quả bốc thăm. Giống như một người vốn không hề có thamvọng, đột nhiên có một giấc mơ đẹp, đang tràn trề hy vọng theo đuổi giấc mơ đẹpđó, lại đột nhiên phát hiện, thực ra đó là một sự hoang tưởng tuyệt đối.

Nêu đã vậy, cần gì phải trải qua cảm giác hẫng hụt khó chấp nhận,từ thiên đường rơi xuống địa ngục.

Một không khí im lặng nặng nề bao trùm lên võ quán.

Các đệ từ lén thờ dài.

Nhưng đứng trên bãi cỏ trước đình viện, nhìn bóng Nhược Bạch, DiệcPhong thấp thoáng trong phòng tập, họ lại không dám nói ra một câu bi quan nào.

Thời gian trôi quá nhanh, thoắt cái đã đến tối.

Bách Thảo giặt sạch bộ võ phục đẫm mồ hôi, vắt kiệt nước, phơitrên dây bên ngoài. Thấy cô trước sau vẫn thở ra hít vào đều đều, Hiểu Huỳnhkhông nén được, bật hỏi.

“Cậu không thấy căng thẳng sao?”

“Hả?”

Thấy Hiểu Huỳnh đã nằm yên, Bách Thảo tắt đèn, cũng lên giường củamình, đắp tấm chăn mỏng. Buổi chiều, Sơ Nguyên đưa cô đến căn nhà gỗ, xoa thuốccho cô, mấy ngày nay thi đấu liên tiếp, các chấn thương ở cánh tay và đùi rấtnhiều. Cô muốn hỏi anh các trận đấu vừa rồi anh đều không đi xem, vậy giai đoạnsau anh có đi không? Nhưng đắn đo hồi lâu, lại không dám mở miệng.

“Trận ngày mai có lẽ rất khó khăn!” Không kìm nén được,Hiểu Huỳnh lại than thở: “Sư huynh Diệc Phong và sư huynh Nhược Bạch cùngcố gắng, biết đâu còn có chút hy vọng… Còn cậu, đối thủ của cậu sẽ là LâmPhong… Bách Thảo, cậu đã nghe nói về chị ấy chưa?”.

“Ừ, mình có nghe.”

Trước khi Đình Nghi xuất hiện, Lâm Phong của võ quán Kiên Thạchvẫn giữ vững ngôi vị đệ nhất nữ tuyển thủ Taekwondo ở đất Ngạn Dương. Nghe nóichị ta có phong cách khi thi đấu đặc biệt lạnh lùng, khiến đối phương thườngchưa thi đấu đã thua ba điểm về khí thế, cho nên bị đệ tử các võ quán khác gọilà “Sát thủ mặt lạnh”.

“Thôi đi. sao cậu vẫn bình tĩnh thế! Đó là Lâm Phong! NgoàiĐình Nghi, chị ấy chưa từng thua ai!” Hiểu Huỳnh không kìm chế được nỗi lotrong lòng, mặc dù không muốn khiến Bách Thảo quá căng thẳng, nhưng cô còn losợ hơn nếu Bách Thảo chủ quan coi thường đối phương.

“… Mình…”, Bách Thảo nhìn trần nhà tối om, ngây người,”… mình không bình tĩnh lắm, thực ra mình rất căng thẳng…”. Chỉ làNhược Bạch nói với cô, dẫu căng thẳng cũng không nên để lộ ra, trước mặt đốithủ nhất định phải tỏ ra tựu tin.

“Thôi vậy, cậu không nên căng thẳng thì tốt hơn.” Càngcăng thẳng, trận đấu ngày mai sẽ càng khó khăn, Hiểu Huỳnh gục đầu trên gối suynghĩ, lại thấy nản: “Dù chúng ta may mắn chiến thắng võ quán Kiên Thạch,trận sau sẽ phải gặp võ quán Hiền Võ, sao lại như thế, thật quá bất công!”.

“…”

Bách Thảo lại ngơ ngẩn.

Nếu có thể chiến thắng võ quán Kiên Thạch, mình sẽ được gặp ĐìnhNghi…

Nhắm mắt, hít thở thật sâu, cô nỗ lực làm dịu căng thẳng để toànthân thoải mái. Không nên suy nghĩ quá nhiều, cứ đánh xong trận ngày mai hẵnghay.

***

Không khí trong nhà thi đấu thành phố đặc biệt náo nhiệt.

Mấy chục ngọn đèn trên đỉnh lầu chiếu sáng chiang khu vực thi đấu.Hôm nay là trận đấu đầu tiên của vòng trong, bắt đầu từ hai rưỡi, tổng cộng támtrận, đồng thời diễn ra ở bốn sàn đấu.

Khán giả ngồi kín.

Sau khi vào vòng trong, theo quy định, các đệ tử không tham chiếncủa các võ quán không thể tùy tiện đi lại trong khu vực thi đấu như ở vòngloại. Đội cổ động của các đội tham chiến cũng chỉ có thể ngồi ở vị trí dành chođội của mình trên khán đài cùng với đồng đội. Họ nhất loạt ngồi ở phía trêncùng, chọn vị trí gần võ đài nhất, chuẩn bị các loại “vũ khí” cổ vũ.

Trận đấu chưa bắt đầu.

Mười sáu đội cổ động đã bắt đầu hò hét, dường như chỉ cần họ dùnghết sức lực cổ vũ là các đồng đội thay mặt họ xuất chiến có thể thêm một phầnsức mạnh.

“Không Nhân cố lên! Không Nhân cố lên!”

“Minh Hạo tất thắng! Minh Hạo tất thắng!”

“Kiên Thạch vững như bàn thạch! Kiên Thạch vững như bànthạch!”

“Hiền Võ số một! Hiền Võ số một!”

“…”

“Tùng Bách vô địch!! Tùng Bách vô địch!”

Trong tiếng cổ vũ trùng điệp như sóng biển, tiếng hô của Tùng Báchvượt hẳn lên, đặc biệt vang dội. Các đội cổ động khác ngạc nhiên tới tấp liếcnhìn, số lượng đệ tử của Tùng Bách có thể coi là tương đối ít trong các võ quánở Ngạn Dương, đội cổ động đương nhiên cũng ít, sao tiếng cổ vũ có thể vang tolấn lướt các đội khác như vậy. Là do họ chuẩn bị chu đáo, khiến các đội cổ dộngkhác trố mắt nhìn.

Hiểu Huỳnh đang tự làm một cái loa tự làm bằng bìa cứng đưa lênmiệng, chỉ cần vẫy tay một cái, các cô gái xung quanh cũng dùng những chiếc loagiấy như thế nhất loạt hô theo.

“Tùng Bách vô địch!! Thiên hạ đệ nhất!!!”

Bởi vì khi thi đấu không cho phép măng loa vào sân nên Hiểu Huỳnh,A Nhân và mấy đồng đội tối hôm trước đã vắt óc suy nghĩ, linh hoạt tùy cơ ứngbiến, quyết tâm bắt tay làm loa giấy, như vậy mới có thể làm cho tiếng hô tohơn.

Đắc ý thấy ánh mắt ghen tỵ của các cổ động viên khác đổ dồn vàođội mình, Hiểu Huỳnh vừa giơ tay ra hiệu, A Nhân đã giơ lên một tấm bìa lớn,mọi người nhìn rõ tám chữ đỏ chói, to như cái đấu trên tấm biển…

“Tôn trọng sáng tạo, xin đừng bắt chước.”

Ồ!

Cổ động viên các đội tức muốn ói máu, mặt sa sầm, hạ quyết tâm đấuđến cùng với cổ động viên võ quán Tùng Bách.

Nhưng trận gặp võ quán Kiên Thạch không thuận lợi. Ngay từ hiệpmột, Diệc Phong đã rơi vào thế bất lợi, anh vốn định tỏ ra lờ đờ uể oải khiếnđối phương mất cảnh giác, nhưng đối với đệ tử võ quán Kiên Thạch, chiêu nàyhoàn toàn vô hiệu. Trước các loạt tấn công quyết liệt của đệ tử Kiên Thạch,Diệc Phong hầu như không triển khai được, tỷ số từng bước cách biệt.

Hiệp một kết thúc.

Bảng điểm dừng lại con số 5 : 2

Nhìn thấy Diệc Phong mình đẫm mồ hôi đi đến, Bách Thảo lập tứcđứng dậy, đưa khăn và nước cho anh. Nhược Bạch nói với Diệc Phong, phải thayđổi chiến thuật, Diệc Phong vừa lau mồ hôi vừa gật đầu, ngửa cổ tu nước ừng ực.

“Diệc Phong cố lên! Diệc Phong cố lên!”

Trên khán đài, Hiểu Huỳnh và đội cổ động hô to, khích lệ anh.

Hiệp hai bắt đầu, Diệc Phong chuyển lối đánh từ phòng thủ sang tấncông, nhanh chóng rút ngắn tỷ số còn 6 : 4. Nhưng đệ tử của Kiên Thạch cũng lậptức điều chỉnh chiến thuật, phòng thủ phản công, đánh chắc đá chắc, khi hiệphai kết thúc, tỷ số lại nâng lên 8 : 4.

Thể lực Diệc Phong dường như không cầm cự được nữa.

Nhìn Diệc Phong chỉ lau qua mồ hôi, quẳng khăn mặt sang bên, bàntay cầm chai nước khoáng chốc chốc lại run run, Bách Thảo không kìm nổi, đi đếnsau lưng anh, nói: “Sư huynh Diệc Phong, để em xoa bóp vai cho”. Khithi đấu vòng loại, công việc này do các đệ tử của Tùng Bách đảm trách, nhưngbây giờ họ đều ngồi xem trên khán đài.

Nhược Bạch ngẩng đầu nhìn cô.

“Được!” Để cô nhẹ nhàng xoa bóp hai vai, Diệc Phong thởmột hơi dài, đến khi trọng tài ra hiệu hiệp ba bắt đầu, anh mới từ từ đứng dậynói: “Cảm ơn, tốt nhiều rồi!”.

Hiệp ba.

“Sư huynh Diệc Phong! Chuyển bại thành thắng!”

Trong tiếng hô khích lệ của các cổ động viên, Diệc Phong lấy lạitinh thần, những phút đầu lại rút ngắn được tỷ số. Nhưng ngay sau đó thể lựclại sa sút, bị đối thủ liên tục tấn công, cuối cùng thua với tỷ số chênh lệch13:6.

Trên khán đài, cỗ động viên của Tùng Bách im như tờ, Hiểu Huỳnhcắn chặt mỗi, các cô bạn bên cạnh, ai nấy ngồi ngây như những con gà gỗ.

Mặc dù kết quả bốc thăm vừa ra, họ đã biết vòng đấu này sẽ khókhăn, đã chuẩn bị sẵn tâm lý nếu bị thua. Mặc dù nhìn thấy Diệc Phong bất lợi,nhưng trong trận đấu vòng loại sư huynh Diệc Phong cũng từng thua hai trận,nhưng sao tỷ số có thể chênh lệch như vậy, hình như họ hoàn toàn không phải làđối thủ của võ quán Kiên Thạch.

Rõ ràng năm nay sư huynh Diệc Phong tiến bộ không nhỏ, lẽ ra phảimạnh gấp đôi chứ… lẽ nào Tùng Bách phải dừng lại ở vòng này sao?

“Kiên Thạch vô địch! Kiên Thạch vô địch!”

Ngồi cách nhau vài đội trên khản đài, cổ động viên của Kiên Thạchhưng phấn hô to. Mặc dù, sớm biết đánh bại võ quán Tùng Bách hạng hai không cógì khó khăn, nhưng chiến thắng với tỷ số chênh lệch lớn như vậy vẫn khiến họhân hoan gấp bội!

“Phấn chán lên, chúng ta vẫn chưa thua, chúng ta vẫn còn BáchThảo!” Hiểu Huỳnh trợn mắt, nói to: “Nào, chúng ta cổ vũ cho BáchThảo, Bách Thảo sẽ không thua!”.

“Đúng!”

A Nhân và các bạn đồng thanh hưởng ứng, mặc dù so với sư huynh DiệcPhong, thực ra họ càng không mấy kỳ vọng, nhưng… nhưng từ lúc Bách Thảo thamgia đến giờ chưa hề thua, có lẽ Bách Thảo có số may.

Hiểu Huỳnh giương loa, dùng hết sức hô tô:

“Bách Thảo cố lẽn! Bách Thảo cố lên!”

Các cô gái đồng thanh hô theo:

“Bách Thảo cố lên! Bách Thảo cố lên!”

Nghe tiếng hô cỗ vũ cho mình, Bách Thảo hít một hơi thật sâu, đivề phía sàn đấu. cô biết, mình không thể thua, sư huynh Diệc Phong đã thua rồi,nếu cô cũng thua thì võ quán Tùng Bách đành phải dừng lại ở vòng này.

“… Xin lỗi!”

Tiếng Diệc Phong buồn buồn phát ra từ chiếc khăn lớn trùm đầu, anhngồi lủi thủi một chỗ, nước cũng không muốn uống, Bách Thảo ngẩn người, đỏ mặt,không biết nói thế nào, cuối cùng, nói nhỏ nhưng cương quyết:

“Em sẽ cố!”

“Đi đi!” Nhược Bạch hạ giọng dặn: “Cẩn thận với LâmPhong, đừng để bị ép sân”.

“Vâng!”

Không hiểu chút nào hàm ý câu nói của Nhược Bạch, Bách Thảo bướclên sàn đấu, từ vị trí của khán giả, những tiếng cổ vũ vang dội vọng đến.

Cô và Lâm Phong đứng đối mặt nhau.

Trước đây chỉ mới nghe tên Lâm Phong, khi thi đấu vòng loại cũngkhông được xem các trận đấu của võ quán Kiên Thạch nên đây là lần đầu tiên cônhìn thấy Lâm Phong.

Người cao chừng mét bảy mươi lăm, mười chín tuổi, Lâm Phong đứngtrước mặt Bách Thảo gây cảm giác trấn áp của người trên nhìn xuống dưới, cảmgiác trấn áp này không chỉ đến từ thân hình cao lớn, cũng không chỉ đến từthành tích chinh chiến trăm trận, mà là một thứ khiến người đối diện bát giáckinh ngạc…

Khí chất lạnh băng!

Khí chất đó lạnh đến mức khiến người ta không rét mà run, phảthẳng vào người đối diện.

Bách Thảo bất giác rùng mình.

Đôi mắt lạnh như ánh thép, Lâm Phong âm thầm đánh giá đối thủ, bậtra tiếng cười lạnh khô khốc, sự khinh thường, nhạo báng trong tiếng cười đókhiến Bách Thảo cứng người. Chính trong lúc đó, trọng tài lớn tiếng tuyên bố:

“Trận đấu bắt đầu!”

“Lâm Phong tất thắng! Lâm Phong tất thắng!”

Cổ động viên của Kiên Thạch hò reo cổ vũ.

“Bách Thảo cố lên! Bách Thảo cố lên!”

Cổ động viên của Bách Thảo cũng không chịu kém, ra sức hét to cổvũ cho Bách Thảo, vậy mà trên sàn đấu, thoát cái Bách Thảo và Lâm Phong đã quamấy pha giao chiến.

Chuyện gì thế này.

Tay giữ chặt chiếc loa giấy, Hiểu Huỳnh trố mắt, tim muốn nhảykhỏi lồng ngực. Tại soa Bách Thảo hôm nay dường như không phải là Bách Thảo củamấy ngày thi đấu vừa qua? Mấy trận thắng liên tiếp trong vòng loại, Bách Thảođã dần có được sự tự tin của một cao thủ, nhưng lúc này, đối diện với LâmPhong…

Chân tay Bách Thảo giống như bị trói chặt.

“Hừ!”

Lại một tiếng cười khẩy lạnh lùng, đúng lúc Bách Thảo định ra đòn,tiếng cười khẩy khinh thị đó giống như băng tuyết lập tức khiến cơ thể côđông cứng. Trong nháy mắt, Lâm Phong đã lập tức chớp thời cơ, thực hiện loạttấn công. “Phập!”, một chân đá trúng nửa mặt phải Bách Thảo.

Bảng ghi điểm lại lật.

0:3

Mặt bỏng rát, đầu choáng váng, tại sao thế? Bách Thảo ngẩn người.Trong tiếng cười lạnh giá của Lâm Phong, chiến thuật quan sát khởi thế của đốiphương, rồi ra đòn phản kích, đã tương đối thành thục trong mấy trận đấu trước,lúc này hình như đã mất không gian triển khai, mỗi lần tiếng cười khẩy lạnhlùng của đối phương lại vang lên đúng vào lúc định ra đòn khiến cô bỗng dưngmất phương hướng.

Bình tĩnh.

Hít thật sâu một hơi, Bách Thảo không dám mạo hiểm tấn công, trântrân nhìn Lâm Phong, ánh mắt tập trung vào phần vai, tập trung tinh lực quansát mỗi thay đổi trên cơ thể của cơ ta. Nhưng Lâm Phong chốc chốc lại mỉm cườikhiến ánh mắt cô bất giác rời khỏi vai cô ta, rơi vào tiếng cười lạnh lẽo âm uđó.

Lâm Phong cũng không nôn nóng tấn công, chỉ cười khẩy, thong thảđảo chân, ép Bách Thảo về phía đường biên, với một tiết tấu kỳ dị, Bách Thảolùi từng bước, cô ta từng bước ép sát.

“Hừ!”

Cùng với tiếng cười lạnh giá của Lâm Phong, Bách Thảo bỗng nhận ramình đã bị đối phương ép đến sắp rớt khỏi đường biên, bỗng dưng luốngcuống.

“Phập! Phập!”

Lâm Phong lại cười khẩy, xoài người tung cú song phi, hai chânhoàn toàn rơi vào khu vực ghi điểm trên cơ thể Bách Thảo, cú ra chân với sứcmạnh kinh khủng đó trực tiếp đá văng Bách Thảo ra ngoài biên.

Hiệp một kết thúc.

Bách Thảo đứng sững mấy giây, mới sực tĩnh đi về chỗ nghỉ giảilao.

1 : 5, tỷ số này thậm chí còn vượt tỷ số mà Diệc Phong vừa thua.Bất luận cô thử tấn công hay phòng thủ, những tiếng cười lạnh, rợn sống lưng đóđều vang lên đúng lúc. Hình như Lâm Phong đã nắm được mỗi ý đồ của cô, còn mỗiý đồ của cô trước mặt Lâm Phong đều trở nên ngốc nghếnh, nực cười.

“Bách Thảo, hiệp sau…”

Nhược Bạch đứng dậy nói nhỏ với cô, sắc mặt bình thản, cô ngâyngười đứng nghe, như không nhìn thấy khăn bông và chai nước khoáng Diệc Phongđưa.

“Xem ra sư tỷ Lâm Phong tiến bộ không nhỏ.”

Ở chỗ ngồi chờ đến lượt thi đấu cạnh võ đài, Đình Nghi nói vớiĐình Hạo. Trong các nữ tuyển thủ ở Ngạn Dương hiện nay, người duy nhất khả dĩcó gì đó có thể sánh với cô, chính là Lâm Phong võ quán của Kiên Thạch. Cô cònnhớ, thời kỳ đầu bản thân mình cũng từng mấy lần thất bại dưới tay Lâm Phong,hồi đó đang độc chiếm danh hiệu Ngạn Dương đệ nhất nữ đệ tử, tình cảnh cũngtương tự như Bách Thảo hôm nay.

“Sư tỷ Lâm Phong vẫn luôn cố gắng tiến bộ.”

Hoàn toàn không để ý Đình Nghi đang nói với Đình Hạo, Thân Ba đẩychiếc kính đen trên sống mũi, vừa cúi đầu ghi chép vào cuốn sổ tay, vừa nói.

Anh ghi lại chi tiết trận đấu đầu tiên giữa Kiên Thạch và TùngBách, sau trận đấu này sẽ là trận so găng giữa Hiền Võ và Không Nhân. Hôm nay,cuối cùng Thân Ba cũng giành được tư cách đại diện cho Hiền Võ tham gia cuộcthi quan trọng này, do võ quán Hiền Võ không phải thi đấu vòng loại, trực tiếpvào vòng sau, chính là vòng đấu loại trực tiếp, vì vậy lát nữa sẽ là trận xuấtchiến đầu tiên của anh trong cuộc thi này.

“Đúng thế, sư tỷ Lâm Phong là tuyển thủ rất có nghị lực, cũnglà người chịu khổ luyện, có lẽ ngày mai sẽ là một trận không dễ dàng.” Nóixong, Đình Nghi phát hiện anh trai mình đột nhiên im bặt, bất giác quay sangnhìn, thấy ánh mắt Đình Hạo hướng vào Bách Thảo đứng ở phía trước, đang lắngnghe Nhược Bạch nói.

Bách Thảo…

Trong đầu Đình Nghi đột nhiên nảy ra những suy nghĩ mông lung.

Không ngờ Bách Thảo lại có thể thay thế Tú Cầm thi đấu, hơn nữa lạicó thể thắng liền mấy trận giúp võ quán Tùng Bách lọt vào vòng trong với thànhtích đáng nể, đứng đầu nhóm trong vòng loại. Có điều, cô đã xem danh sách cáctuyển thủ trong nhóm thi đấu của Tùng Bách, ngoài Phong Bình của võ quán NhậtThăng tương đối có thực lực, những đối thủ khác đều không phải người của nhữngđội mạnh, có lẽ Bách Thảo đã gặp may.

“Anh, anh có cảm thấy em có thể K.O sư tỷ Lâm Phong trướchiệp ba như năm ngoái không?” Hoàn toàn không tính đến khả năng Bách Thảocó thể chiến thắng, Đình Nghi mỉm cười, hỏi nhỏ Đình Hạo.

Thấy Bách Thảo gật đầu lia lịa với Nhược Bạch, sau đó đi về phíasàn đấu, Đình Hạo không nhìn nữa quay sang hỏi Đình Nghi bên cạnh:

“Em cho rằng võ quán Kiên Thạch nhất định chiến thắng?”

“Chẳng lẽ Bách Thảo có thể chiến thắng sư tỷ LâmPhong?”, Đình Nghi hỏi vẻ ngạc nhiên.

“Anh còn nhớ lúc em mới tập Taekwondo, cũng không ai tin emcó thể đánh bại Lâm Phong.”

Trọng tài tuyên bố hiệp hai bắt đầu. Ánh mắt Đình Hạo lại hướngvảo Bách Thảo lúc này đã ra giữa sàn đấu: “Cô ấy tiến bộ rất nhanh. ĐìnhNghi, em đừng khinh suất”.

“Sư tỷ Lâm Phong, vô địch thiên hạ!”

Các cỗ động viên của Kiên Thạch xúc động hô vang cổ vũ cho hiệphai.

Do thất bại của Diệc Phong và tỷ số chênh lệch quá lớn của BáchThảo ở hiệp một, tinh thần các cổ động viên Tùng Bách có phần giảm sút, HiểuHuỳnh buồn rầu nhìn đồng đội, nghiến răng cố lấy lại tinh thần gào to:

“Bách Thảo, Bách Thảo, quyết không đầu hàng!”

A Nhân và mấy cô gái lặp tức như phản xạ có điều kiện, đồng thanhhét vang.

“Bách Thảo, Bách Thảo quyết không lùi bước!”

Cho dù Bách Thảo thua trận này, họ cũng vẫn cỗ vũ cho cô, thi đấucó thể bại, nhưng khí thế không thể thua!

Trên sàn đấu, Bách Thảo hét một tiếng, triển khai tư thế, bắt đầuđảo chân theo thói quen của mình, cố gắng không để ý đến tiết tấu bước chân củaLâm Phong. Tập trung quan sát đối phương như Nhược Bạch đã nói với cô, quên hẳntỷ số hiệp một, coi như trận đấu giờ mới bắt đầu.

Thấy Bách Thảo không bị dẫn dắt theo tiết tấu tấn công của mình,Lâm Phong nheo mắt, “hừ” một tiếng, khinh miệt lấn ép sát Bách Thảo,giống tinh huống kết thúc hiệp một, chính lúc ép Bách Thảo đến gần đườngbiên…

Ánh mắt lạnh lùng như thép, khóe miệng Lâm Phong lại lộ ra nụ cườikhẩy.

Ánh mắt…

Khinh miệt đó…

Có thể dập tan…

Mọi nổ lực tự tin của đối phương…

“Nụ cười khẩy lạnh lùng là vũ khí của cô ta”. Nhược Bạchnói giọng trâm trầm.

“… Nếu muốn thắng cô ta, trước tiên phải…”

“Hừ!”

Một tiếng cười gằn khinh khi bật ra từ khóe miệng Bách Thảo! Nhưcó muôn ngàn ánh quang phát ra từ cơ thể. như cô là nữ thần hắc ám miệt thịnhân gian, bất cứ ai đứng trước mặt cũng đều trở nên nhỏ bé như loài kiến!

“Phập!”

Trong khoảnh khắc Lâm Phong ngạc nhiên, Bách Thảo xoáy thân đáhậu, nhanh như một ánh chớp, dũng mãnh như rồng cuốn gió, một cước mạnh như búatạ đá trúng đầu Lâm Phong.

Bật ra ngoài biên.

“Phầng phầng phầng!”

Loạng choạng mấy bước, cuối cùng Lâm Phong vẫn không giữ đượcthăng bằng, mặt tái xanh, ngã ngồi xuồng sàn!

Khán giả sững sờ.

Tất thảy đều kinh ngạc, há miệng, ánh mắt không ai bảo ai đều dồnvào phía bên kia. Lâm Phong của võ quán Kiên Thạch, một Lâm Phong chỉ thất bạidưới tay Đình Nghi, lại bị một tuyển thủ vô danh, mới tham chiến đá bật khỏisàn một cách thê thảm như vậy.

“A! Bách Thảo!”

Hiểu Huỳnh và toàn đội cổ động vui đến phát cuồng hét lên, quên cảhô khẩu hiệu, Bình Bình xúc động mắt đỏ hoe. Ôi, Bách Thảo có thề một cú đá gụcLâm Phong của Kiên Thạch như thế, nếu thua trận này cũng không đến nỗi mấtmặt…

… Trước tiên phải chiếnthắng nụ cười uy hiếp của cô ta.

2:5

Nhìn Lâm Phong từ đệm nặng nề đứng dậy, quay trở lại sàn đấu BáchThảo trầm ngâm nghĩ.

Chẳng phải cũng chỉ là nụ cười khẩy thôi sao?

Hồi sống ở võ quán Toàn Thắng, cô đã biết các kiểu cười khẩy, cườimiệt thị, nhạo báng xuyên thấu xương tủy, kiểu cười mà hồi nhỏ cô từng chuitrong chăn khóc suốt đêm, mỗi kiểu cười của họ đều đáng sợ hơn kiểu cười uyhiếp của Lâm Phong hôm nay.

“Trời ơi…”

Đình Nghi bàng hoàng. Trước đây, cô cũng từng điêu đứng vì nụ cườikhẩy lạnh lùng, uy hiếp của Lâm Phong. Nụ cười đó quả có sức sát thương, mãi vềsau khi đã rèn luyện hoàn toàn không để ý đến nó, cô mới đối phó được LâmPhong, bắt đầu chiến thắng, trận nào cũng thắng. Còn Bách Thảo… lại có thểlập tức đối phó, cũng cười khẩy trả đũa… lại có thể ra đòn đánh trả…

“Ha ha!”

Nhìn cảnh tượng đó, Đình Hạo bật cười thành tiếng, vô cùng hàohứng chăm chú theo dõi trận đấu.

Lúc này, Lâm Phong phát hiện mình đã không thể tiếp tục cười uyhiếp được nữa, chỉ cần cô cười là Bách Thảo nhất định sẽ cười trả đũa, nụ cườicủa cô chỉ có một kiểu, nhưng nụ cười của Bách Thảo lại luôn biến hóa, không hềtrùng lặp!

Lại ngạo mạn tới mức như bố thí cho kẻ ăn xin.

“Oạch!”

Một cú đá ngang trúng eo Lâm Phong!

Kinh tởm đến mức nhìn thấy là buồn nôn.

“Phập!”

Một cú xoáy người đá hậu trúng ngực Lâm Phong!

Đáng ghét đến mức như con ruồi, xua mãi không đi.

“Phập!”

Một cú xuống tấn từ trên cao đạp trúng đình đầu Lâm Phong!

“Sao mình không phát hiện con bé còn có khả năng này…”

Diệc Phong trợn mắt, há mồm đến sái quai hàm. Thì ra, Bách Thảocười khẩy còn lợi hại hơn cả Lâm Phong, đến nỗi chỉ Bách Thảo bật cười, LâmPhong bị chấn động đến mức không còn sức đánh trả.

Nhược Bạch lặng thinh không nói một câu.

Sau khi nhận ra, cười khẩy chì là thủ đoạn tác chiến, phá được nụcười uy hiếp của Lâm Phong, Bách Thảo hoàn toàn có thể tự tin trở lại. Dùng nụcười khẩy lạnh lùng, khắc nghiệt hơn để khắc chế nụ cười uy hiếp của Lâm Phong,tác động vào lòng tự tin của Lâm Phong, Bách Thảo quả thật đã dùng đúng phươngpháp.

Chỉ có điều… nụ cười khẩy của Lâm Phong được hình thành dần dầntrong quá trình vô số lần giao đấu, Bách Thảo sao có thể trong nháy mắt đã cóthể phát ra nụ cười đáng sợ đến thế? Thực sự chỉ là thủ đoạn thôi sao?

Lông mày anh thoáng nhíu lại.

Khi Lâm Phong từ bỏ chiến thuật cười khẩy, tỷ số đã bị Bách Thảosan bằng 5 : 5. Hiệp hai kết thúc.

Bách Thảo trầm ngâm trở về chỗ nghỉ giải lao, đón khăn mặt và chainước Diệc Phong đưa, ngồi ngơ ngẩn. Khi vận dụng hết những kiểu cười mà vỗ quánToàn Thắng đã sử dụng với mình, đột nhiên trí nhớ cô lại trở về những ngày đó.

Sư phụ luôn hy vọng cô có thể chính thức đứng trên võ đài, thi đấumột cách đường hoàng dũng mãnh. Trong cuộc đấu vòng loại, khi được thay Tú Cầmxuất chiến và giành chiến thắng, cô đã vui sướng chạy đi báo với sư phụ, cuốicùng cô đã có thể chính thức đứng trên võ đài. Nhưng sư phụ lại không thể đếnxem cô thi đấu, võ quán Toàn Thắng không cho phép ông xuất hiện trước mọingười, họ bảo như thế sẽ khiến người ta nhớ lại nỗi nhục lớn nhất trong lịch sửvõ quán Toàn Thắng.

“Bách Thảo, hay là từ nay cô cũng dùng chiến thuật cười khẩynày của Lâm Phong đi”, Diệc Phong nói đùa, “Tôi thấy nụ cười khẩy củaLâm Phong hoàn toàn không phải…”.

“Uống nước đi, hiệp ba sắp bắt đầu rồi.”

Nhược Bạch ngắt lời Diệc Phong, Bách Thảo mở nút chai nước khoáng,ngửa cổ uống một hơi.

“Tùng Bách cố lên!! Tùng Bách cố lên!!!”

Các cô gái cổ động viên xúc động trào nước mắt, hô vang. Hiệp haiđã san bằng tỷ số, hy vọng lại xuất hiện! Họ tin tưởng Bách Thảo! Bách Thảonhất định tạo nên kỳ tích!

Hiểu Huỳnh dùng hết sức hò hét, các cô gái khác cũng gàotheo.

“Bách Thảo tất thắng! Tùng Bách tất thắng!!!”

Hiệp ba bắt đầu.

Nhìn hai người trên sàn đấu, Đình Nghi không khỏi kinh ngạc.

Lâm Phong hoàn toàn từ bỏ chiến thuật cười khẩy. Nhưng điều kỳ lạlà, rõ ràng trong hiệp hai nụ cười khẩy của Bách Thảo đã có công hiệu thần kỳ,nhưng khi Lâm Phong không cười khẩy nữa thì nụ cười trả đũa cũng đồng thời biếnmất trên mặt Bách Thảo.

Một cô gái kiên cường.

Có lẽ Bách Thảo không muốn dùng cách đó để giành chiến thắng, ĐìnhNghi thầm nghĩ, nhưng thâm tâm không tán thành. Chỉ cần đánh bại đối thủ màkhông vi phạm quy định thi đấu, thủ đoạn nào, phương thức nào cũng có thể vậndụng. Nếu từ bỏ mẹo vặt đó, thực chiến với Lâm Phong, Bách Thảo thực ra vẫn cókhoảng cách.

Tuy nhiên, mấy pha giao chiến vừa rồi, xem ra…

Đình Nghi lại ngẩn người!

Không biết bắt đầu từ lúc nào…

Ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào khu vực thi đấu của võ quán KiênThạch. Cô gái đang giao chiến với Lâm Phong kia là ai? Đối diện với Lâm Phongcủa võ quán Kiên Thạch thực lực chỉ sau Đình Nghi, vậy mả cô ta tuyệt nhiên tỏra không hề thua kém. Từng bước, từng bước chiếm ưu thế và thế chủ động, lại cóthể dẫn trước Lâm Phong!

“Phập!”

Né loạt tấn công của Lâm Phong, trong khoảnh khắc Lâm Phong phithân đá ngang, cô gái đó như đã có chuẩn bị trước, xoáy người vọt lên, một cúđá hậu phản kích!

Sức mạnh của cú ra chân đó…

Kinh khủng đến mức khán giả trên sân cơ hồ có thể nghe thấy âmthanh phát ra từ tiếng đạp của bàn chân vào đầu Lâm Phong.

“Phập!!!”

Đầu lắc lư, Lâm Phong ngả sấp xuống đệm. Trọng tài đềm thời gian,cô gái đó đứng bên, bộ võ phục cũ đẫm mồ hôi, những giọt mồ hôi lớn từ trên mặtrơi xuống, dưới ánh đèn sáng trắng, như phát ra những tia sáng lóa mắt…

Nhưng điều khó tin là, thắt lưng cô ấy vẫn là đai trắng, tượngtrưng trình độ sơ cấp nhất!

Khán giả bắt đầu ồn ào, đệ tử các võ quán tới ghé tai nhau bàntán…

“Nhân vật nào thế? Thực lực rất đáng gườm, sao trước giờkhông thấy?”

“… Không biết.”

“Hình như người của võ quán Tùng Bách!”

“Tôi thăm dò được rồi! Đó là đệ tử mới của võ quán Tùng Bách,hình như tên là Thích… Thích Bách Thảo!”

“Thích Bách Thảo?”

“Có đúng là cô ấy lần đầu thi đấu không?”

“Rất bản lĩnh…”

“Sao tôi cứ cảm thấy hình như sư tỷ Lâm Phong không phải làđối thủ của cô ấy?”

“Sao có thể! Thực lực của sư tỷ Lâm Phong ai chẳng biết, còncô ấy là lính mới toanh, cái tên cũng còn lạ hoắc…”

“Nhưng… nhìn kìa…”

Trong thời gian quy định, Lâm Phong đã đứng dậy, trận đấu lại tiếptục. Nhưng, sau đó tình hình dường như hoàn toàn đảo ngược.

Khi Lâm Phong chủ động tấn công, cô gái của Tùng Bách đầu tiênluôn né tránh đòn, sau đó khi đối thủ đã dùng hết sức, trong khoảnh khắc khi rađòn của đối phương trở nên máy móc không thể biển hóa thì cô ta chớp thời cơphản công một cách quyết liệt, không thể tưởng tượng.

“Phập!”

Một cú đạp mau lẹ như sét đánh trúng ngực phải Lâm Phong!

Cùng với tỷ số từng điểm, từng điểm kéo dần khoảng cách, sự tự tincủa Lâm Phong hình như cũng dần mất đi, trái lại cô gái của Tùng Bách càngtriển khai sức mạnh và tốc độ đáng kinh ngạc, đến mức Lâm Phong chì có thể cầmcự không còn sức phản công!

“Ồ, sao có thể…”

Đình Nghi sững người nhìn Bách Thảo khí thể áp đảo trẽn sàn đấu.Chỉ có hai tuần lễ, sao cô ta có thể tiến bộ nhanh như vậy, cái người chỉ biếttấn công thục mạng trong những trân đấu lựa chọn đại diện của võ quán Tùng Báchlần trước và Bách Thảo bây giờ, cơ hồ hoàn toàn là hai con người khác nhau. Hơnnữa, từ lúc nào cô ta có khả năng phán đoán mau lẹ lợi hại như vậy, mỗi ý đồcủa Lâm Phong hầu như đều nằm trong dự tính của cô ta.

“… Tiến bộ của cô ây thực sự đáng kinh ngạc.”

Nén tiếng thờ dài, Đình Nghi không thể không thừa nhận lời nói vừarồi của anh trai mình. Từ sâu trong lòng, cô thấy thích một người như vậy, cóđiều, nghỉ đến cảnh Sơ Nguyên và Bách Thảo ở bên nhau…

“Có điều, cô ấy vẫn kém xa, hoàn toàn không phải là đối thủcủa em!” Những ý nghĩ phức tạp một lần nữa lại lóe lên trong đầu, ĐìnhNghi buột miệng nói ra.

Thân Ba vừa đẩy chiến kính đen trên sống mũi, vừa ngẩng đầu nhìnĐình Nghi vẻ nghi hoặc.

Không hiểu sao Đình nghi đột nhiên lại so sánh cô gái kia với bảnthân mình. Mặc dù thực lực cô gái tên Thích Bách Thảo xem ra không tồi, nhưngnếu so với Đình Nghi khác nào một người đứng trên đỉnh núi, một người ở giữalưng đèo.

“Thực lực hiện nay của cô ấy đúng là vẫn không phải là đốithủ của em.” Đột nhiên phát hiện huấn luyện viên Thẩm Ninh ngồi giữa khángiả, Đình Hạo đang nói dừng lại, lát sau mới nói tiếp: “Chỉ có điều, emnên biết câu chuyện Rùa chạy thi với Thỏ. Chủ quan khinh địch là sai lầm đángsợ nhất đối với mọi tuyển thủ Taekwondo”.

Thời gian kết thúc trận đấu chỉ còn tính bằng giây.

Các đệ tử của võ quán Kiên Thạch ngồi im như chết.

Có lẽ sư tỷ Lâm Phong đã thua trong chiến thuật cười khẩy này. Sựthất bại của chiến thuật cười khẩy lạnh lùng khiến tinh thần của sư tỷ LâmPhong bị tổn thương nặng nề, mà một khi tinh thần bị tổn thương, thi đấu chắcchắn khó khăn.

Nếu sư tỷ Lâm Phong không sử dụng chiến thuật cười khẩy…

Nếu Thích Bách Thảo kia không vận dụng chiến thuật cười khẩy trảđũa một cách giảo hoạt như vậy…

Họ không tin thực lực của sư tỷ Lâm Phong không bằng một nữ đệ tửmới toanh của võ quán Tùng Bách! Nhất định là… nhất định là chiến thuật đã sửdụng thất bại, nếu không sư tỷ Lâm Phong sẽ không bị động như vậy, tuyệt đốikhông thể bị Thích Bách Thảo kia đánh cho thảm hại như vậy!

Nếu trận đấu có thể quay trở lại…

“Bách Thảo! Bách Thảo!”

Cùng với tiếng hô dậy lên như sóng biển của các cổ động viện, mộtcú đá hậu kinh hoàng của Bách Thảo trúng giữa ngực khiến Lâm Phong mất thăngbằng, loạng choạng lùi về sau năm, sáu bước mới lấy lại thăng bằng.

Khi đã đứng thẳng lên được, sắc mặt đã trắng bệch như tờ giấy.

Hiệp ba kết thúc, tỷ số chốt lại ở con số 10 : 5. Trong hiệp này,Bách Thảo hầu như không cho đối phương một cơ hội nào!

Tiếng hô qua những chiếc loa giấy của các cổ động viên của TùngBách trên khán đài lại ào lên, phấn kích, hoan hỉ, cuồng nhiệt. Hiểu Huỳnh xúcđộng quên hết tất cả, sau mấy câu khẩu hiệu quen thuộc, bắt đầu gào to theotình cảm bát chợt trào dâng.

“Bách Thảo, Bách Thảo mình yêu cậu! Giống như chuột yêugạo!”

A Nhân và mấy cô bạn thấy câu nói của Hiểu Huỳnh đã nói trúng tìnhcảm của họ lúc này, vậy là ai nấy bắc loa giấy cố hết sức hô thật to, kinhthiên động địa.

“Bách Thảo, Bách Thảo chúng mình yêu cậu! Như chuột yêugạo!!!”

“Tuyệt lắm!”

Diệc Phong đấm lên vai Bách Thảo như huynh đệ.

Lần đầu tiên được Diệc Phong khen ngợi, Bách Thảo đỏ bừng mặtngượng nghịu, muốn nói mấy câu khiêm tốn, nhưng vẫn đang xúc động tim đập thìnhthình, một lúc sau chỉ biết cười bẽn lẽn, lắp bắp:

“… Em… em… đã để mọi người lo lắng…”

“Tốt rồi, đừng khiêm tốn nữa, thắng quá đẹp!” Diệc Phongcười ngất, vỗ vai cô, đoạn quay sang nhìn Nhược Bạch đã khởi động xong, thongthả nói: “Nhược Bạch, sau đây tất cả đều dựa vào cậu, đừng để chúng mìnhthất vọng!”.

“Cố lên!” Bách Thảo mắt sáng rực, nhìn Nhược Bạch.

Nhược Bạch sẽ không để họ thất vọng!

Càng không để các đệ tử của Tùng Bách thất vọng!

Mặc dù mỗi hiệp đều hết sức gay cấn, tỷ số thay nhau tăng lên,cuối cùng tuy rất khó khăn nhưng ở trong những giây cuối cùng với cú tung thânđá ngang dứt khoát đã nâng tỷ số lên 7 : 6.

“A!!!”

“Tùng Bách vô địch!!!”

“Tùng Bách vạn tuế!!!”

“Tùng Bách vạn tuế!!!”

Trên khán đài, cổ động viên và các đệ tử của võ quán Tùng Bách xúcđộng đến nghẹt thở, hò hét đến khản tiếng, âm thanh như sóng vang dội nhà thiđấu, họ quây chặt Nhược Bạch, Diệc Phong đang cúi chào các tuyển thủ KiênThạch!

Họ đã thắng!

Võ quán Tùng Bách đã thắng! Chiến thắng một cách khó tin võ quánKiên Thạch thực lực chỉ sau Hiền Võ. Tùng Bách được vào vòng trong!

“Võ quán Tùng Bách! Vô địch thiên hạ!!”

“Võ quán Tùng Bách! Vô địch thiên hạ!!”

Trong tiếng hô điên cuồng của các đệ tử Tùng Bách, trận đấu giữaHiền Võ và Không Nhân bắt đầu. Các đệ tử của Tùng Bách và Kiên Thạch vừa kếtthúc thi đấu, đi ra ngoài.

Diệc Phong phấn khởi ra sức vẫy tay về phía các đệ tử Tùng Báchđang ở khu vực dành cho khán giả.

Thấy đồng đội của mình xúc động phát khóc, Nhược Bạch vốn lạnhlùng, lúc này ánh mắt cũng lấp lánh nụ cười. Nhưng khi nhìn thấy các đệ tử củaHiền Võ đang đi tới, nhìn thấy khuôn mặt rạng ngời như tỏa hào quang của ĐìnhHạo đi ngay phía đầu hàng, bước chân anh chợt chững lại, niềm vui vừa lóe lêntrong đáy mắt bỗng dưng tắt ngấm,

“Bách Thảo! Chúng ta thắng rồi!”

Giọng nói lanh lảnh khiến Bách Thảo ngẩng đầu tìm kiếm, thấy HiểuHuỳnh đang chen giữa đám đông, tay cầm cái loa lớn bằng bìa cứng vừa tươi cườinhảy lên, ra sức vẫy tay, miệng nói to:

“Bách Thảo! Vui quá! Chúng ta thắng rồi!!”

Nhìn Hiểu Huỳnh từ xa, nỗi xúc động không thể kìm nén, lại cuộntrảo, mãnh liệt, vẫy tay với Hiểu Huỳnh, trong lòng Bách Thảo cũng vang lênnhững âm thanh tương tự:

Chúng ta thắng rồi!

Tùng Bách chiến thắng Kiên Thạch!

Mình đã chiến thắng Lâm Phong!

Nỗi xúc động, niềm vui khôn xiết này thật khó hình dung, nỗi buồnsau khi tuyên bố danh sách người đại diện võ quán thi đấu, tiếp đó là nhữngngày quan sát, nghiên cứu biến đổi trong khởi thế của đối phương, rồi bất ngờthay thế Tú Cầm thi đấu! Đến hôm nay, lại thực sự có thể chiến thắng Lâm Phong!

Tất cả giống như một giấc mơ…

Một giấc mơ không có thật, nhưng xốn xang đến tận đáy lòng!

Hơn nữa, trải qua trận đẩu khó khăn chuyển bại thành thắng hômnay, đột nhiên lại thêm tự tin vảo bản thân! Có lẽ trận sau, có thể đánh đẹphơn trận này…

Như một thước phim quay chậm, khi đội quân thi đấu của Hiền Võ vàTùng Bách đi ngang qua nhau, có một người dừng lại trước mặt Bách Thảo.

Ðang vui vẻ vẫy tay cười với Hiểu Huỳnh, Bách Thảo ngây người,ngoái đầu nhìn.

Bắt gặp nụ cười nhu mì của Đình Nghi.

“Trận đấu ngày mai với em, tôi rất mong đợi.”

Nói xong, Đình Nghi mỉm cười, rảo bước theo đồng đội vào sân.

Đúng vậy, như anh trai mình đã nói, khinh địch đối với bất cứtuyển thủ Taekwondo nào đều là sai lầm đáng sợ nhất.

Thích Bách Thảo đã đánh bại Lâm Phong ngay trước mắt mình, vậy thìThích Bách Thảo tuyệt đối không phải là một đối thủ có thể xem thường!

Nụ cười thoáng lộ nơi khóe miệng Bách Thảo.

Đánh bại võ quán Kiên Thạch, trận sau sẽ gặp võ quán Hiền Võ… mànữ tuyển thủ đại diện cho Hiền Võ xuất chiến là… Đình Nghi.

Hình ảnh trận tỷ thí với Đình Nghi lần đó lập tức lướt qua trongđầu… Cô đã thất bại thê thảm… thậm chí không nhìn rõ Đình Nghi ra chân thếnào…

Đúng vậy, cô cũng rất mong đợi trận đấu ngày mai.

Hít một hơi thật sâu, không ngoái đầu nhìn theo Đình Nghi, BáchThảo lặng lẽ theo sau Nhược Bạch và Diệc Phong, đi về phía các đệ tử của võquán Tùng Bách trên khán đài, lúc này vẫn đang cuồng nhiệt hò reo mừng chiếnthắng.

*** Hết ***

Nụ hôn của quỷ – Chương 171: Kỳ tích

Một buổi sớm mai, khi ánh nắng dịu dàng chiếu khắp hòn đảo, Thuần Hy đang chuẩn bị bữa sáng trong bếp, còn tôi đang cầm cuốn “Nụ hôn của quỷ” đọc cho Tuấn Hạo nghe…

Đột nhiên, một mùi hương bay đến, ánh mắt tôi rơi xuống chiếc túi nhỏ màu xanh lục đặt cạnh gối Tuấn Hạo, he he, đó là “túi cầu nguyện xanh lục đặc biệt Margaret” mà tôi làm cho anh, hy vọng có ngày anh tỉnh dậy trong mùi hương hoa Margaret…

“Tuấn Hạo, lần nào ngửi mùi thơm trà hoa Margaret em đều thấy phấn chấn gấp trăm lần”. Tôi nắm một nhúm hoa khô lên đặt vào lòng bàn tay anh, “Tuấn Hạo, anh nhìn này, đó là trà hoa anh làm cho em, anh phải nhanh tỉnh lại mới được, trà hoa đã không còn nhiều nữa. Thuần Hy và em đều không biết cách làm, he he. Anh nhất định không tin là Kim Thuần Hy thiên tài cũng có thứ không biết làm nhỉ?”

Bỗng nhiên~!

Một cảnh tượng khiến tôi kinh ngạc và không dám tin đang xảy ra!!!

Ôi? Tôi có nhìn lầm không? Ngón tay Tuấn Hạo hình như đang nhúc nhích!

Anh… anh dần dần… dần nắm chặt đóa hoa khô ấy~! “Anh không biết làm gì?”

Á? Tôi ngạc nhiên quay lại, thấy Thuần Hy vẻ mặt tỏ rõ hai chữ “không phục” đang tiến lại gần.

“Thuần Hy, anh nhìn mau~! Ngón tay Tuấn Hạo hình như nhúc nhích~!”

“Đừng đánh trống lảng!”

“Thật mà. Em không lừa anh đâu”.

“… Lúc nãy… hình như em nhìn thấy tay Tuấn Hạo cử động…”

“Ngốc! Lúc nãy anh nghe rõ em nói anh không biết làm gì đấy?”

“A… ồ… em có nói à?” Tôi giả ngây, giả ngô… cho qua chuyện…

“Rõ ràng là có!”

Bỗng nhiên, khắp xung quanh tôi như được phép thuật của tiểu tiên nữ thắp sáng, trở nên trong trẻo rạng rỡ, căn phòng trong tích tắc tràn ngập mùi hương hoa Margaret, ngoài cửa sổ thoáng chốc cũng bắt đầu bay đầy những cánh hoa Margaret đáng yêu…

HẾT TRỌN BỘ

Yêu anh hơn cả tử thần – Chương 20

Hoàng hôn, một thanh niên cao lớn, đẹp trai ngồi trong phòng kính trồng hoa trên lầu ba, tay cầm một quyển Thủ ngữ chỉ nam chăm chú đọc.

– Con à, xuống ăn cơm đi, đừng xem nữa!

Bà Mạc bước đến, vỗ nhẹ lên vai Mạc Ngôn Hy:

– Mễ Bối sẽ không trở lại nữa đâu. Cô ấy không thuộc về nơi này.

– Không, con tin rằng Mễ Bối nhất định sẽ trở về bên con, cô ấy chỉ đang ở đâu đó quanh đây mà thôi.

Mạc Ngôn Hy khịt khịt mũi:

– Bởi vì, con ngửi thấy mùi hương của cô ấy.

– Con trai của mẹ?

Thấy con trai cố chấp như vậy, bà Mạc chỉ biết lắc đẩu thở dài.

Mạc Ngôn Hy lại tiếp tục chăm chú đọc sách. Mùa xuân, vườn nhà họ Mạc mọc thêm một gốc cây mới. Cây lớn rất nhanh, rất khoẻ mạnh.

Thấy con trai cố chấp như vậy, bà Mạc chỉ biết lắc đẩu thở dài. Mạc Ngôn Hy lại tiếp tục chăm chú đọc sách. Mùa xuân, vườn nhà họ Mạc mọc thêm một gốc cây mới. Cây lớn rất nhanh, rất khoẻ mạnh.

– Vú Lý, cây gì vậy?

Mạc Ngôn Hy tò mò hỏi. – Vú trồng đấy à?

– Không phải, cậu chủ ạ? Đây, hình như là cây đào!

Đào? Mạc Ngôn Hy đắm chìm trong suy nghĩ.

Nơi cây đào mọc lên, khônghiểu vì sao lại có một chiếc nịt cổ tay màu đen, biểu tượng hãng NIKE ở trên đó như mặt người đang nhoẻn miệng cười vui vẻ.

Gió mang theo mùi hương hoa thoảng nhẹ lướt qua, môt chiếc lá nhỏ dưới đất bị gió thổi tung bay lên dính vào quần Mạc Ngôn Hy, tựa như cô gái nhỏ đang nũng nịu bám lấy người yêu.

Mạc Ngôn Hy ngẩn người ra, một cảm giác thân thuộc dâng lên trong tâm khảm , anh bâng khuâng cúi xuống ngắm nhìn cây đào nhỏ:

– Tại sao? Tại sao em đẹp hơn tất cả các loài hoa khác?

-?

Gió thổi, những chiếc lá xanh mơn mởn , khẽ rung rung .

Bởi vì, nó đã được tưới bằng tình yêu của con người.

—– THE END —–

1. Vua Ếch

Từ thời xa xưa lắm rồi, khi chuyện ước nguyện còn có hiệu nghiệm, một ông vua có mấy cô con gái, cô nào cũng xinh đẹp cả. Nhưng cô út xinh đẹp lộng lẫy đến nỗi mặt trời tuy đã trông thấy nhiều cảnh đẹp mà vẫn phải ngạc nhiên mỗi khi chiếu vào mặt nàng.
Sát bên cung điện nhà vua là khu rừng lớn rậm rạp âm u. Bên gốc cây thùy dương cổ thụ của khu rừng có một cái giếng. Vào những hôm trời oi bức, công chúa thường vào rừng, ngồi chơi bên bờ giếng nước trong mát. Để cho đỡ buồn tẻ, công chúa thường lấy một quả cầu vàng tung lên để bắt chơi. Đó là đồ chơi mà nàng quý nhất.
Một hôm, quả cầu vàng tung lên lại không rơi vào tay nàng mà rơi trượt xuống đất rồi lăn thẳng xuống giếng nước. Công chúa nhìn theo, nhưng quả cầu đã biến mất. Giếng sâu đến nỗi không ai nhìn thấy đáy. Lúc ấy công chúa liền òa lên khóc. Nàng khóc mỗi lúc một to, khóc mãi không nguôi. Trong khi nàng đang than khóc như vậy, bỗng có người nào đó nói:
– Công chúa ơi, có chuyện chi mà nàng kêu khóc đến nỗi đá nghe cũng phải động lòng thương?
Nàng nhìn quanh xem tiếng nói vang từ đâu tới, chợt thấy một con Ếch nhô chiếc đầu to tướng và xấu xí lên khỏi mặt nước. Nàng bảo:
– Chà, tưởng ai! Hóa ra là cái giống vẫn bì bõm dưới nước lâu nay! Tôi khóc nhớ quả cầu vàng của tôi, nó rơi xuống giếng mất rồi.
Ếch an ủi:
– Công chúa cứ yên tâm, đừng khóc nữa. Chắc chắn tôi sẽ có cách giúp công chúa. Nhưng nếu tôi lấy được quả cầu ấy lên cho công chúa thì công chúa mất gì cho tôi nào?
Nàng nói:
– Chú Ếch thân mến, tùy chú, chú muốn lấy gì của tôi thì lấy: quần áo, châu báu, cả đến mũ miện bằng vàng tôi đang đội đấy cũng được.
Ếch đáp:
– Quần áo, châu báu của công chúa, cả chiếc mũ miện bằng vàng công chúa đội tôi cũng chẳng thích. Nhưng nếu công chúa thương yêu tôi, cho tôi làm bạn tri âm, bạn lúc vui chơi, được ngồi cạnh công chúa bên chiếc bàn xinh xinh của nàng, cùng ăn chung với công chúa ở chiếc dĩa xinh xinh bằng vàng của nàng, cùng uống chung với công chúa ở trong chiếc cốc xinh xinh của nàng, được ngủ trong chiếc giường xinh xinh của công chúa. Nếu công chúa hứa với tôi như vậy thì tôi sẽ lặn xuống tìm bằng được quả cầu vàng lên cho công chúa.
Công chúa nói:
– Ừ, được, ta hứa với Ếch, ta sẽ làm tất cả những điều Ếch muốn, miễn Ếch lấy lại được cho ta quả cầu vàng.
Hứa như vậy nhưng trong thâm tâm nàng nghĩ là con Ếch ngớ ngẩn kia ăn nói thật vớ vẩn. Hạng ếch ngồi đáy giếng thi nhau với đồng loại kêu ồm ộp suốt ngày thì làm bạn tri âm với người thế nào được.
Ếch thấy nàng bằng lòng bèn ngụp đầu lặn xuống dưới đáy giếng. Chỉ một lát sau nó đã ngoi lên, mõm ngoạm quả cầu ném lên cỏ. Thấy lại đồ chơi đẹp đẽ của mình, công chúa rất mừng. Nàng cúi xuống nhặt lên, rồi chạy ngay đi. Ếch gọi với theo:
– Đợi tôi với, đợi tôi với! Nàng hãy đem tôi đi cùng, tôi làm sao mà chạy nhanh như nàng được?
Ếch cố lấy hết sức để gân cổ lên kêu ồm ộp gọi với theo cũng vô ích! Công chúa vội vã chạy về nhà nên chẳng nghe thấy gì cả. Chỉ một lát sau là nàng quên hẳn con Ếch tội nghiệp kia. Ếch ta đành nhảy xuống giếng của mình.
Hôm sau vua, công chúa cùng quần thần đang ngồi bên bàn ăn, công chúa đang ăn trên chiếc đĩa xinh xinh của mình thì nghe thấy có tiếng nhảy lạch bạch, lạch bạch ở những bậc thang bằng cẩm thạch. Lên tới nơi, Ếch gõ cửa gọi:
– Công chúa, công chúa trẻ đẹp nhất ơi, mở cửa cho tôi vào!
Nàng chạy nhanh ra, định xem ai gọi cửa. Mở cửa ra, nàng thấy Ếch đang ngồi. Nàng vội đóng sầm sửa, trở lại ngồi bên bàn ăn, lòng đầy hồi hộp lo sợ.
Thoáng nhìn, vua biết ngay trống ngực công chúa đang đánh liên hồi. Vua hỏi:
– Con cưng của ta, có điều gì làm con sợ hãi thế? Phải chăng có một người khổng lồ đứng ngay trước cửa định bắt con đi?
Nàng đáp:
– Thưa cha không ạ. Đó không phải là người khổng lồ mà là một con Ếch ghê tởm!
– Ếch muốn gì ở con?
– Trời, cha yêu dấu! Hôm qua, khi con ngồi chơi bên bờ giếng thì quả cầu vàng của con rơi xuống giếng nước. Vì con khóc lóc mãi nên Ếch lặn xuống mò quả cầu lên cho con. Nhưng cũng vì Ếch đòi con phải hứa hẹn với nó, con có hứa với nó rằng nó sẽ là bạn tri âm của con, nhưng lúc ấy con nghĩ chắc nó chẳng bao giờ nhảy nổi lên cạn được. Hiện giờ nó đã ở ngoài cửa và muốn vào với con.
Đúng lúc ấy có tiếng gõ cửa lần hai và có tiếng gọi:
Công chúa trẻ nhất ơi,
Mở cửa cho tôi vào!
Nàng chẳng nhớ hay sao,
Bao điều nàng hứa hẹn,
Bên bờ giếng mát trong?
Công chúa trẻ nhất ơi,
Mở cửa cho tôi vào!
Lúc đó, vua nói:
– Con đã hứa thì phải giữ lời hứa chứ. Con cứ ra mở cửa mời Ếch vào.
Công chúa ra mở cửa, Ếch liền nhảy theo nàng sát gót tới bên ghế nàng ngồi. Ếch nói với nàng:
– Nàng hãy nhấc tôi lên chỗ nàng ngồi!
Công chúa choáng váng, lưỡng lự mãi, sau vua phải ra lệnh cho nàng làm. Nhưng vừa mới lên ghế, Ếch lại đòi lên bàn. Ngồi trên bàn rồi, Ếch nói:
– Nào, nàng đẩy chiếc đĩa vàng xinh xinh của nàng lại gần tôi để chúng ta cùng ăn.
Công chúa đành phải làm theo, nhưng ai cũng thấy rõ ràng là miễn cưỡng. Ếch ăn ngon lành, nhưng công chúa ăn miếng nào vào cũng như muốn tắc lại ở cổ.
– Tôi ăn no nê rồi, giờ thấy người đâm ra mệt mỏi. Khênh tôi vào buồng nhỏ xinh của nàng, rũ giường trải lụa cho ngay ngắn để chúng ta cùng lên giường ngủ.
Công chúa òa lên khóc, sợ con Ếch da lạnh nhớp nháp mà nàng không dám sờ đến. Thế mà nó lại sẽ ngủ trên chiếc giường xinh đẹp, sạch sẽ của nàng. Công chúa làm vua nổi nóng. Người nói:
– Ai đã giúp con trong cơn hoạn nạn thì sau đó con không được phép khinh thường họ.
Lúc đó, công chúa lấy hai ngón tay nhấc Ếch lên, đặt vào một xó nhà. Khi nàng lên giường nằm, Ếch nhảy tới bảo:
– Tôi mỏi mệt. Tôi muốn được ngủ trên giường êm như nàng. Nàng hãy đưa tôi lên, nếu không tôi mách vua cha.
Công chúa tức lắm, nhấc Ếch lên rồi lấy hết sức ném Ếch vào giường, lòng nghĩ thầm:
– Giờ thì mày yên thân nhé, đồ Ếch ghê tởm!
Nhưng khi nó rơi xuống thì không phải Ếch nữa mà hóa thành một vị hoàng tử có đôi mắt xinh đẹp và dễ thương. Theo ý muốn của vua cha, chàng thành người bạn tri âm và người chồng yêu dấu của nàng. Lúc đó, chàng kể lại cho nàng nghe, chàng bị một mụ phù thủy độc ác phù phép, không có ai ngoài nàng có thể giải thoát được chàng khỏi giếng. Hai người định hôm sau sẽ về nước của hoàng tử. Họ ngủ một mạch cho đến sáng, khi mặt trời đánh thức họ dậy thì có một cỗ xe đến, xe thắng tám ngựa trắng, buộc xích vàng, đứng sau là người thị vệ của ông vua trẻ – bác Heinrich trung thành. Trước kia, khi thấy chủ mình bị biến thành Ếch, bác Heinrich trung thành rất buồn, buồn đến nỗi bác đã đánh ba vòng đai sắt quanh tim để tim khỏi bị đau buồn mà vỡ ra. Cỗ xe rước ông vua trẻ về nước. Bác Heinrich trung thành đỡ chàng và nàng công chúa lên xe, rồi đứng ở phía sau xe. Bác vui mừng khôn xiết vì thấy phép yêu đã được xóa bỏ.
Khi họ đã đi được một đoạn đường dài thì hoàng tử nghe thấy ở đằng sau có tiếng kêu răng rắc như có gì gãy. Chàng liền quay lại hỏi:
– Bác Heinrich hình như xe gãy?
– Thưa chàng, không phải xe đâu.
Đó là tiếng rạn của vòng đai tim.
Khi chàng hóa Ếch giếng chìm,
Tim tôi đau đớn, buồn phiền xót xa.
Dọc đường lại có tiếng kêu răng rắc hai lần nữa. Hoàng tử cứ ngỡ là xe gãy, nhưng thực ra đó chỉ là tiếng nứt tung của những vòng đai sắt quanh tim bác Heinrich trung thành, nó nứt tung ra vì hoàng tử đã được giải thoát và hạnh phúc.

2. Mèo, chuột kết nghĩa

Để làm thân với chuột, mèo kể lể tâm tình, bày tỏ nguyện vọng tha thiết của mình, làm chuột nghe cũng bùi tai nên đồng ý ăn chung, ở chung với mèo.
Mèo nói:
– Ta phải có thức ăn dự trữ cho mùa đông, không sẽ bị đói. Chú là chuột nên đừng liều lĩnh chạy khắp mọi nơi kẻo rồi lại mắc bẫy của tôi.
Lời khuyên tốt đó được thực hiện. Chúng mua một niêu mỡ, nhưng không biết nên cất niêu mỡ ấy ở đâu. Sau hồi lâu suy nghĩ, cuối cùng mèo nói:
– Anh thấy chẳng còn có nơi nào cất tốt hơn ở nhà thờ, vì ở đấy không một ai dám lấy cái gì đi cả. Chúng ta đem cất niêu mỡ dưới gầm nhà thờ, chúng ta chỉ rờ đến nó khi nào chúng ta cần đến mỡ.
Niêu mỡ được cất giấu cẩn thận, nhưng chẳng bao lâu sau mèo ta lên cơn thèm mỡ, mèo nói với chuột:
– Chú chuột ạ, anh muốn nói với chú điều này, anh có người chị họ mời đến làm bố đỡ đầu cho cháu. Chú ấy mới sinh đứa con trai, lông trắng đốm nâu, anh phải làm lễ đỡ đầu. Hôm nay anh đi vắng, chú ở nhà trông nom nhà cửa một mình nhé.
Chuột đáp:
– Vâng, vâng, anh cứ đi. Nếu anh có ăn ngon thì cũng nhớ lấy phần cho em nhé!
Nhưng tất cả những điều mèo nói đâu có thật, mèo chẳng có chị em họ nào cả, mà chúng chẳng có ai mời mèo đến làm bố đỡ đầu. Mèo ta đến thẳng nhà thờ, rón rén tới bên niêu mỡ, rồi bắt đầu liếm, và liếm hết lần váng mỡ phủ trên. Ăn no nê xong mèo đi dạo chơi trên các mái nhà thành phố. Ngắm cảnh, ngắm người chán mèo soãi chân nằm ườn ra sưởi nắng, và mỗi lần nhớ tới niêu mỡ mèo lại vuốt râu, chùi mép. Sẩm tối, mèo mới đi về nhà.
Chuột nói:
– Thế nào, anh đã về đấy à, chắc cả ngày hôm nay anh sống nhởn nhơ vui vẻ lắm?
Mèo đáp:
– Mọi chuyện đều vui vẻ cả.
Chuột hỏi tiếp:
– Đứa trẻ được đặt tên là gì?
Mèo thản nhiên đáp:
– “Liếm sạch phần da.”
Chuột reo lên:
– “Liếm sạch phần da,” sao lại có cái tên hiếm có và nghe lạ tai thật. Trong họ anh có hay đặt cái tên ấy không?
Mèo nói:
– Hỏi làm gì mà hỏi lắm thế, tên ấy cũng có gì là xấu hơn tên “Ăn cắp vặt,” cái tên bố đỡ đầu của chú.
Ít lâu sau mèo lại nổi cơn thèm, mèo nói với chuột:
– Chú làm ơn giúp anh nhé, nhờ chú trông nom nhà cửa một mình một lần nữa. Anh lại được mời làm bố đỡ đầu lần thứ hai. Đứa trẻ có vòng lông trắng quanh cổ nom kháu quá nên anh không tiện từ chối.
Chuột tốt bụng nhận lời. Mèo lại lén men theo bức tường thành để đến nhà thớ và ăn ngấu nghiến luôn một lúc nửa niêu mỡ. Nó tự nhủ: “Thật không có gì ngon lành hơn là được ăn một mình” và khoái chí với việc làm ngày hôm đó.
Khi mèo về tới nhà, chuột hỏi:
– Đứa trẻ ấy được đặt tên là gì hở anh?
Mèo đáp:
– “Hết nhẵn một nửa.”
– “Hết nhẵn một nửa.” Điều anh nói nghe kỳ lạ thật! Từ thủa cha sinh mẹ đẻ đến giờ em chưa nghe thấy cái tên ấy bao giờ. Em cuộc với anh là cái tên ấy không có trong lịch sử.
Chẳng bao lâu sau mồm mèo lại nhớ tới món ăn tráng miệng. Mèo nói với chuột:
– Quá tam ba bận. Giờ anh lại phải đứng ra làm bố đỡ đầu. Đứa trẻ toàn thân đen tuyền, chỉ có lông chân là trắng, không có một sợi lông trắng nào trên người. Thật bao nhiêu năm mới lại có một lần sinh con như thế. Chú để anh đi nhé!
Chuột đáp:
– “Liếm sạch phần da,” – “Hết nhẵn một nửa,” toàn những tên nghe kỳ khôi làm sao, những tên ấy cứ làm em suy nghĩ mãi đấy.
Mèo nói:
– Chú cứ ru rú ở xó nhà với chiếc váy lông màu xám thẫm và chiếc đuôi lông lá dài mà nghĩ lẩn thẩn. Sở dĩ như thế là tại chú không chịu đi ra ngoài vào ban ngày cho biết nắng gió.
Trong khi mèo vắng nhà, chuột dọn dẹp nhà cửa lại cho ngăn nắp, còn mèo vốn háu ăn chén sạch nhẵn niêu mỡ. Nó nghĩ bụng: “Chỉ khi nào hết nhẵn thì mới yên tâm.” Mãi tới khuya, bụng no căng tròn, mèo mới về đến nhà. Chuột liền hỏi ngay tên đứa trẻ được rửa tội là gì. Mèo đáp:
– Chắc cái tên ấy chẳng làm vừa lòng chú. Tên nó là “Hết sạch.”
Chuột kêu:
– “Hết sạch,” thật là một cái tên đáng nghi ngờ lắm. Em chưa từng đọc thấy cái tên ấy bao giờ. “Hết sạch!.” Thế là nghĩa lý gì nhỉ?
Chẳng nói chẳng rằng, mèo chỉ lắc đầu, nằm cuộn tròn người lại và đánh một giấc.
Từ đó trở đi chẳng thấy ai tới mời mèo làm bố đỡ đầu nữa. Rồi mùa đông đến, lúc đi ra ngoài không kiếm được gì ăn nữa, chuột mới nghĩ đến kho thức ăn dự trữ và nói với mèo:
– Anh mèo ơi, ta tới chỗ để niêu mỡ đi, cái niêu mỡ mà ta để dành hồi nọ ấy, chắc giờ ngon miệng lắm đấy.
Mèo đáp:
– Được quá đi chứ. Hẳn là chú thấy niêu mỡ ngon lắm, ngon như thỏ dài lưỡi ra ngoài cửa sổ mà liếm không khí.
Cả hai cùng đi. Khi tới nơi, thực ra niêu hãy còn nguyên chỗ cũ, nhưng chỉ là niêu không.
Chuột nói:
– Thì ra thế! Bây giờ tôi mới hiểu chuyện gì đã xảy ra. Hôm nay mới biết anh quả thật là người bạn tốt của tôi. Anh ăn cho kỳ hết. Anh làm bố đỡ đầu như thế đấy: Trước tiên “Liếm sạch phần da,” rồi sau “Hết nhẵn một nửa,” rồi…
Mèo hét lớn:
– Mày có câm họng ngay không! Chỉ cần nói thêm một tiếng nữa là tao ăn thịt mày không còn lấy miếng da bây giờ.
Tội nghiệp con chuột không tìm được tiếng cuối cùng:
– “Hết sạch!.”
Tiếng ấy vừa buông khỏi miệng chuột thì mèo đã nhảy tới, vồ ngay lấy chuột và nuốt chửng.

3. Con đức bà Maria

Xưa có vợ chồng người tiều phu sống trong một khu rừng lớn, họ chỉ có mỗi một người con gái lên ba tuổi. Họ nghèo lắm, nghèo đến nỗi bánh ăn hàng ngày cũng không có, không biết lấy gì để nuôi con.
Một buổi sáng kia, người tiều phu vào rừng đốn củi, đương đốn cây, bác bỗng thấy một người đàn bà béo đẹp đứng trước mặt mình, người đàn bà ấy đầu đội vương miện có những ngôi sao lấp lánh, bà nói:
– Ta là Đức bà Maria, mẹ Đức Chúa Giêsu. Ngươi nghèo khó, túng thiếu. Hãy đưa đứa con của ngươi để ta nuôi nó, ta sẽ chăm sóc nó như mẹ với con.
Người tiều phu vâng theo, đưa con cho Đức bà Maria mang theo lên trời. Đứa bé ở trên đó sung sướng lắm, được ăn bánh bích qui, uống sữa, quần áo thêu bằng sợi vàng ròng óng ánh, được vui chơi cùng với các thiên thần.
Lúc đứa trẻ vừa tròn mười bốn tuổi, Đức bà Maria cho gọi đến và nói:
– Con yêu dấu, mẹ phải đi xa. Giờ mẹ giao cho con chìa khóa của mười ba cửa ở trên thượng giới này. Con chỉ được phép mở mười hai cửa để ngắm nghía những vật kỳ diệu. Nhưng cửa thứ mười ba – đây chính chiếc chìa khóa nhỏ này – cấm con không được mở. Con chớ có mở mà nguy khốn.
Cô bé hứa vâng theo lời dặn. Sai khi Đức bà Maria đi, cứ mỗi ngày cô bé lại mở một cửa buồng để vào xem, ngồi trong phòng là một vị giáo đồ hào quang chói tỏa ra xung quanh, cô cũng như các thiên thần cùng đi xem đều hết sức vui mừng khi được thấy mười hai căn phòng trang hoàng lộng lẫy, tráng lệ. Lòng hiếu kỳ thôi thúc cô bé. Cô nói:
– Tôi không định mở chiếc cửa thứ mười ba để bước vào trong ngắm nghía, nhưng tôi muốn hé mở để chúng ta ngó xem thôi.
Các thiên thần can:
– Ấy chớ có hé mở. Thế là có tội với Đức bà Maria đấy, đừng có làm mà khốn.
Cô bé nín lặng, nhưng tính tò mò làm cho cô lòng bứt rứt không yên, lúc các thiên thần đi khuất, cô nảy ra ý nghĩ:
– Giờ còn mình ta, ta có ngó nhòm vào thì đâu có ai hay biết.
Cô lục tìm và lấy chìa khóa tra vào ổ và quay, cửa bật mở toang, cô thấy Đức Chúa Trời ngồi giữa hào quang rực lửa, cô đứng ngẩn người ra ngắm nghía, tò mò cô đưa ngón tay với ra vào chỗ vòng hào quang, ngón tay cô lập tức vàng óng như mạ. Hoảng sợ, cô dập ngay cửa lại và co cẳng chạy mất. Cơn hoảng hốt ấy làm cho tim cô cứ đập thình thịch. Đã thế, lau rửa kỳ cọ bao nhiêu màu vàng ở ngón tay vẫn không hết.
Ít lâu sau Đức bà Maria về, cho gọi cô tới nộp chùm chìa khóa, bà nhìn thẳng mặt cô bé dò hỏi:
– Con có mở chiếc cửa thứ mười ba không đấy?
– Không ạ.
Đức bà Maria đưa tay lên ngực cô bé, thấy tim cô đập dồn dập, bà biết ngay cô đã không nghe lời, đã tự ý mở cửa đó ra.
Đức bà Maria lại hỏi:
– Có chắc chắn là con không mở cửa không?
Lại một lần nữa cô bé thưa:
– Thưa không ạ.
Nhìn ngón tay vàng óng của cô bé, Đức bà Maria biết ngay là cô đã đưa tay ra sờ phải hào quang. Người biết ngay là cô bé phạm lỗi, nhưng người vẫn hỏi lại lần thứ ba:
– Con có mở cửa đó không?
Lần thứ ba này, cô bé vẫn đáp:
– Thưa không ạ.
Lúc đó Đức bà Maria nói:
– Con không nghe lời ta, đã thế con còn nói dối, con không xứng đáng được ở thượng giới nữa.
Bỗng cô gái thiếp đi, khi tỉnh dậy, cô thấy mình đang nằm trong rừng sâu. Cô muốn mở mồm kêu la nhưng không sao nói lên lời. Cô chồm dậy tính chạy khỏi nơi đây, nhưng chạy hướng nào cũng bị mắc lại bởi những bụi gai, cô không sao ra khỏi nơi ấy.
Ở giữa nơi hoang vắng này lại có một cây cổ thụ, đúng rồi gốc cây rỗng có thể là chỗ trí ẩn tốt, cô nghĩ vậy và cố bò tới gốc cây khi bóng đêm buông xuống. Cô ngủ ngon lành trong hốc cây mà chẳng sợ gió bão, mưa rơi. Nhưng cuộc sống nơi đây gian khổ quá, nhìn ngắm bầu trời, nơi các thiên thần đang vui chơi, bỗng cô òa lên khóc. Thức ăn của cô chỉ toàn rễ, củ và dâu rừng. Mùa thu tới, cô gắng thu gom hạt dẻ và lá cây, rồi đem về hang của mình trong gốc cây. Thức ăn của cô trong mùa đông là số hạt dẻ thu gom được. Những lúc tuyết rơi, trời lạnh giá, cô rúc vào trong đống lá cho đỡ lạnh như những thú rừng khốn khó khác. Rồi quần áo cô rách tả tơi từng mảnh. Khi ánh nắng mùa hè chói chang chiếu xuống, cô ra ngồi sưởi nắng, tóc xõa che người như chiếc áo khoác lên thân cô.
Cô sống trong cảnh hoang vu, khốn khổ thiếu thốn hết năm này sang năm khác.
Lần ấy, khi mùa xuân tới, cây đâm chồi xanh khắp khu rừng, vua đi săn nai, con nai chạy ngay vào trong bụi cây, vừa xuống ngựa và dùng gươm chém phạt bụi gai để mở đường. Khi vào tới nơi, nhà vua nhìn thấy một cô gái đẹp tuyệt trần đang ngồi dưới gốc cây, tóc vàng xõa phủ khắp người tới chân. Nhà vua ngạc nhiên trước cảnh tượng ấy, đứng ngắm nhìn, rồi vua cất tiếng hỏi:
– Cô là ai? Mà tại sao lại ngồi ở nơi hoang vắng như thế?
Cô không sao động đậy được môi để trả lời. Nhà vua lại hỏi:
– Cô có cùng đi với tôi về hoàng cung không?
Cô khẽ gật đầu đồng ý. Nhà vua bế cô đặt lên ngựa, đưa cô về. Về tới hoàng cung, nhà vua đưa cho cô nhiều quần áo đẹp và đủ mọi thứ trang sức.
Tuy cô câm lặng, nhưng cô đẹp và dễ thương đến mức nhà vua yêu thương cô vô cùng và sau đó hôn lễ được tổ chức. Năm sau, hoàng hậu sinh được một hoàng tử. Ngay trong đêm ấy, khi hoàng hậu đang nằm một mình trên giường thì Đức bà Maria xuất hiện và nói:
– Nếu con nói ra sự thật và thú nhận, chính con là người mở cánh cửa cấm thì ta sẽ mở mồm cho con và trả lại con giọng nói khi xưa. Nếu con cứ ngoan cố trong tội lỗi thì ta sẽ mang theo đứa bé mới đẻ này.
Hoàng hậu chỉ ú ớ nói:
– Con không mở cửa cấm.
Đức bà Maria ẳm đứa trẻ đi mất.
Sáng hôm sau, không ai thấy đứa trẻ mới sinh, mọi người thì thầm, hoàng hậu ăn thịt người và hình như ăn chính con mình.
Hoàng hậu nghe rõ những lời đồn đại của thiên hạ nhưng không sao mở mồm ra được để thanh minh cho mình. Nhà vua rất yêu thương hoàng hậu, nên cũng không tin những lời đồn đại kia.
Năm sau, hoàng hậu lại sinh ra một cậu con trai. Ngay trong đêm ấy, Đức bà Maria lại xuất hiện và nói:
– Nếu con thú nhận rằng chính con đã mở cửa cấm thì ta trả lại con và giải thoát cho cái lưỡi của con. Nếu con cứ ngoan cố trong tội lỗi thì ta sẽ mang theo đi đứa trẻ mới đẻ này.
Hoàng hậu lại ú ớ nói:
– Không, con không mở cửa cấm.
Đức bà Maria ẵm đứa trẻ lên và mang theo lên trời.
Sáng sớm hôm sau, khi đứa trẻ đã biến mất, mọi người đồn ầm lên, rằng hoàng hậu đã nuốt tươi con mình. Cả triều đình quyết nghị đòi phải hành quyết ngay hoàng hậu. Nhà vua yêu quí hoàng hậu nên ra lệnh, trong triều không ai được nhắc tới chuyện ấy nữa.
Năm sau, hoàng hậu sinh ra một con gái, lần thứ ba Đức bà Maria lại xuất hiện trong đêm khuya và nói:
– Hãy đi theo ta!
Bà nắm tay hoàng hậu và dẫn lên thiên đường, và chỉ nơi hai đứa con trai của hoàng hậu đang vui chơi bên quả cầu. Hoàng hậu rất lấy làm vui mừng, lúc đó Đức bà Maria nói:
– Giờ lòng con đã thanh thản chưa? Nếu con thú nhận mình đã mở cửa cấm, ta sẽ trao lại hai đứa con trai khi xưa.
Lần thứ ba hoàng hậu lại nói:
– Không, con không mở cửa cấm.
Đức bà để hoàng hậu ở lại trần gian một mình và giữ đứa con gái mới đẻ lại.
Sáng sớm hôm sau, khi mọi người hay tin, họ đồng thanh nói lớn:
– Hoàng hậu ăn thịt người nên phải được đưa ra xét xử!
Nhà vua không biết ăn nói thế nào nữa. Phiên tòa xét xử hoàng hậu mở, vì không mở mồm thanh minh cho mình được nên hoàng hậu bị tuyên án chết hỏa thiêu.
Lửa bắt đầu cháy, hoàng hậu bị trói chặt vào cột, khi lửa bén dần sang chung quanh, hoàng hậu lúc ấy mới hối hận và nghĩ, chỉ có trước khi chết mình mới thú nhận rằng mình đã mở cửa cấm. Bỗng hoàng hậu nói lớn:
– Thưa Đức bà Maria, chính con đã mở cửa cấm.
Trời bỗng nhiên đổ mưa rào như trút nước và dập tắt lửa, rồi Đức bà Maria cùng với hai bé trai – tay bà ẵm bé gái – xuất hiện ngay trên đầu hoàng hậu. Đức bà vui vẻ nói:
– Ai biết hối hận về lỗi của mình và thú nhận, người đó sẽ được tha thứ.
Đức bà trao cho hoàng hậu ba đứa con, trả lại cho cả giọng nói và ban phước lành cho hoàng hậu.

4. Chu du thiên hạ để học rùng mình

Một người cha có hai người con trai. Người con trai cả thông minh, khôn ngoan luôn tìm cách giải quyết tốt nhất mọi việc. Ngược lại, người em thì ngu dốt, không hiểu biết gì cả, học thì không vào. Ai thấy cũng phải kêu:
– Thằng ấy chính là gánh nặng của cha nó.
Mỗi khi có việc làm – dù sớm hay tối – thì người anh cả đều phải nhúng tay vào. Nhưng anh lại có tính nhát. Vào buổi tối hay đêm khuya, hễ cha có sai đi làm việc gì mà phải qua bãi tha ma hay nơi nào hoang vắng là anh tìm cách chối từ:
– Trời, con chịu thôi, cha ạ. Con không dám đi đâu. Con sợ rùng cả mình.
Tối tối, mọi người thường ngồi quây quần bên lửa kể cho nhau nghe những chuyện sởn gai ốc, thỉnh thoảng lại có người nói:
– Trời, nghe mà rùng cả mình!
Người em ngồi trong xó nhà nghe chuyện nhưng chẳng hiểu gì cả, nghĩ bụng:
– Họ cứ nói mãi: Rùng cả mình! Rùng cả mình! Mà mình thì chẳng thấy rùng mình gì cả. Hẳn đó là một thuận ngữ mà mình không biết tí gì.
Rồi một lần người cha bảo con út:
– Này, cái thằng ngồi trong xó nhà kia! Giờ mày đã lớn, lại khỏe mạnh, mày phải đi học lấy một nghề mà kiếm ăn. Trông anh mày đấy, nó chịu khó như thế mà mày thì chỉ tốn cơm, chả được việc gì.
Anh ta đáp:
– Chà, cha ơi, con cũng định học lấy một một gì đó. Con không biết rùng mình, nếu được, xin cha cho con học nghề ấy.
Người anh cả nghe thấy em nói thế thì cười và nghĩ thầm:
– Trời, lạy chúa tôi! Ngu ngốc như thằng em trai tôi thì suốt đời chẳng làm nên trò trống gì! Thép làm lưỡi câu phải là loại thép tốt mới uốn cong được.
Người cha thở dài và bảo con út:
– Học rùng mình thì chắc mày có thể học được. Nhưng nghề ấy thì kiếm ăn làm sao?
Sau đó ít lâu người coi nhà thờ đến chơi. Nhân đó, người cha than phiền với khách về nỗi khổ tâm của mình và kể cho khách nghe về sự vụng về, ngu dốt của thằng con trai út. Ông nói:
– Đấy, ông xem, tôi hỏi nó muốn học nghề gì thì nó cứ khăng khăng đòi học rùng mình.
Ông khách đáp:
– Nếu chỉ học có thế thôi thì tôi có thể dạy cho nó được. Ông cho nó lại đằng tôi, tôi sẽ gột rửa cho nó bớt ngu đi.
Người cha rất mừng, nghĩ bụng: Thằng nhỏ chắc sẽ được dạy dỗ cẩn thận để bớt ngu đi.
Thế là anh con trai út đến nhà người coi nhà thờ. Công việc của anh ta là kéo chuông. Mới được vài ngày, một hôm vào đúng giữa đêm thầy đánh thức trò dậy, sai lên gác kéo chuông. Thầy nghĩ bụng:
– Rồi mày sẽ được học thế nào là rùng mình.
Ông thầy lén lên gác chuông trước. Khi anh trò ngốc lên đến nơi, quay người lại, sắp cầm lấy dây chuông thì thấy một cái bóng trắng đứng đối diện mình ở bên kia tháp chuông. Anh ta quát lên:
– Ai đó!
Nhưng cái bóng cứ đứng im, không đáp mà cũng không nhúc nhích.
Anh ta lại quát:
– Muốn sống nói mau, không thì bước ngay! Đêm khuya có việc gì mà đến đây?
Nhưng người coi nhà thờ vẫn không hề động đậy để anh ngốc tưởng là ma. Anh ngốc lại thét lên lần nữa:
– Mày muốn tính gì ở đây? Nếu mày là người ngay thì hãy lên tiếng, nhược bằng không thì tao quẳng mày xuống chân cầu thang bây giờ!
Người coi nhà thờ nghĩ bụng:
– Chắc nó chẳng dám đâu.
Nghĩ vậy bác không lên tiếng mà cứ đứng sừng sững như tượng đá. Hỏi tới lần thứ ba cũng không thấy trả lời, anh ngốc lấy đà, đẩy “con ma” xuống chân cầu thang. “Ma” lăn từ bậc thang thứ mười xuống đất, nằm sóng sượt ở một xó. Anh ngốc điềm tĩnh kéo chuông. Kéo xong, anh đi thẳng về nhà, lẳng lặng chẳng nói chẳng rằng lên giường nằm ngủ.
Vợ người coi nhà thờ chờ mãi vẫn không thấy chồng về, đâm ra lo, lại đánh thức anh ngốc dậy hỏi:
– Mày có biết ông nhà tao ở đâu không? Ông lên gác chuông trước mày đấy mà!
Anh ta đáp:
– Thưa bà không ạ. Nhưng ở bên kia cửa tháp chuông đối diện với cầu thang thấp thoáng bóng người, con hỏi mãi cũng không đáp, đuổi cũng không chịu đi, con cho là đồ ăn trộm liền đẩy xuống cầu thang. Bà ra đó xem có phải ông nhà không? Nếu thật đúng vậy thì con rất ân hận.
Người vợ chạy vội ra tháp chuông thì thấy đúng chồng mình nằm trong xó, bị gãy một chân đang rên rỉ. Bà cõng chồng về rồi đến thẳng nhà cha chàng ngốc, la lối om xòm lên:
– Con ông gây tai vạ, nó đã đẩy ông nhà tôi xuống chân cầu thang, làm ông nó bị gãy một chân. Xin ông rước ngay đồ ăn hại ấy khỏi nhà tôi.
Người cha choáng người, chạy ngay đến, mắng con một trận nên thân, rồi bảo:
– Sao mày lại nghịch quái ác thế? Quỷ ám mày hay sao?
Con đáp:
– Thưa cha, cha nghe con kể đã. Quả thật con oan: giữa đêm khuya thanh vắng, ông ấy lại đứng ở đó như một người đang tính chuyện gì đen tối vậy. Con không biết người đứng đó là ai. Mà con đã quát hỏi ba lần là hãy lên tiếng đáp, nếu không thì đi nơi khác.
Người cha hỏi:
– Trời, mày chỉ làm khổ tao. Bước ngay khỏi nhà cho khuất mắt, tao không muốn nhìn mặt mày nữa.
– Dạ, con xin vâng lời cha. Nhưng cha hãy để trời sáng đã. Lúc đó, con sẽ đi học thuật rùng mình để tự nuôi thân.
– Mày muốn học nghề gì tùy ý mày. Đối với tao, nghề gì cũng vậy thôi. Đây, cầm lấy năm mươi đồng tiền làm lộ phí để đi chu du thiên hạ. Mày nhớ là không được nói cho ai biết quê mày ở đâu, cha mày tên là gì, tao đến xấu hổ vì mày.
– Dạ, thưa cha, cha muốn sao con xin làm vậy. Nếu cha chỉ dặn có thế thì con có thể nhớ được.
Khi trời hửng sáng, anh đút năm mươi đồng tiền vào túi, rồi bước ra đường cái, vừa đi vừa lẩm bẩm:
– Ước gì ta biết rùng mình! Ước gì ta biết rùng mình!
Một người đánh xe đi từ từ phía sau tới, nghe thấy vậy liền hỏi:
– Tên mày là gì?
Anh ta trả lời:
– Tôi không biết.
Người đánh xe hỏi tiếp:
– Quê mày ở đâu?
– Tôi không biết!
– Thế cha mày tên là gì?
– Tôi không được phép nói điều đó.
– Thế mày luôn mồm lẩm bẩm cái gì thế?
Anh đáp:
– Ấy, tôi muốn học rùng mình, nhưng chẳng ai dạy cho tôi nghề ấy.
Người đánh xe nói:
– Thôi đừng nói lẩn thẩn nữa. Nào, hãy đi theo tao, tao tìm chỗ cho mà ngủ.
Hai người cùng đi. Đến tối thì họ tới được một quán trọ và định ngủ qua đêm ở đó. Vừa mới bước vào quán trọ, chàng ngốc đã nói bô bô lên:
– Ước gì ta biết rùng mình! Ước gì ta biết rùng mình!
Nghe thấy vậy, chủ quán phải bật cười bảo:
– Mày khoái cái đó lắm phỏng! Mày đến đây thật đúng lúc.
Vợ chủ quán ngắt lời chồng:
– Chà, mặc người ta! Lắm cu cậu ngổ ngáo dính mũi vào chuyện của người khác cũng đã toi mạng. Thật là buồn phiền và đáng tiếc nếu đôi mắt sáng kia không còn được nhìn thấy ánh sáng mặt trời nữa.
Nhưng chàng trai trẻ kia nói:
– Dù nghề đó có khó đến đâu chăng nữa tôi cũng muốn học cho biết. Tôi cất công ra đi cũng chỉ vì thế.
Anh ta quấy rầy mãi làm chủ quán phải kể cho nghe rằng gần đây có một lâu đài có ma, ai thức ba đêm liền ở đó khắc sẽ biết thế nào là rùng mình. Vua có một người con gái đẹp tuyệt trần. Người hứa ai cả gan làm việc ấy sẽ gả công chúa cho. Trong lâu đài có rất nhiều vàng bạc châu báu do ma quỷ canh giữ, của báu ấy mà về tay ai thì người ấy tha hồ mà giàu. Đã có nhiều người vào nhưng không thấy một ai trở ra.
Liền sáng hôm sau, chàng trai xin vào yết kiến vua, anh tâu:
– Nếu bệ hạ cho phép, tôi xin thức ba đêm liền ở lâu đài có ma ấy.
Vua ngắm anh ta hồi lâu, thấy anh ta cũng dễ thương, vua bảo:
– Ngươi được phép mang theo vào trong lâu đài ba đồ vật chứ không được mang một sinh vật nào.
Anh nói:
– Nếu vậy, tôi xin cái gì để đốt lò sưởi, một bàn thợ tiện và một ghế thợ chạm có dao.
Ban ngày, vua sai người mang những thứ đó vào trong lâu đài. Khi trời đã tối, chàng trai bước vào. Anh đốt một đống lửa to ở trong một gian phòng, đặt dao và ghế thợ chạm sang một bên, rồi ngồi lên bàn thợ tiện. Anh nói:
– Chà, ước gì ta biết rùng mình! Nhưng rồi ở đây cũng đến công toi thôi.
Chừng nửa đêm, anh định thổi cho lửa lại bùng lên, nhưng khi anh vừa mới thổi lửa thì bỗng có tiếng vọng ra từ một góc phòng.
– Meo! Meo! Bọn mình rét cóng cả người.
Anh nói:
– Chúng bay là đồ ngu, kêu ca cái gì nào? Có rét thì ngồi bên lửa mà sưởi cho ấm.
Anh vừa nói dứt lời, thì có hai con mèo đen to tướng nhảy phịch một cái đến chỗ anh. Chúng ngồi chồm chỗm hai bên anh, quắc mắt bừng như lửa, nhìn anh chằm chằm một cách dữ tợn. Lát sau, khi đã nóng người, chúng bảo anh:
– Này anh bạn, chúng ta thử đánh bài chơi chút nhé!
Anh đáp:
– Sao lại không chơi nhỉ? Nhưng hãy giơ bàn chân cho tớ xem cái đã!
Hai con mèo liền giơ bàn chân cùng móng vuốt ra. Anh nói:
– Chao ôi, móng các cậu sao dài vậy? Hẵng gượm, để tớ cắt bớt đi cho nhé.
Thế là anh tóm ngay cổ chúng, nhấc chúng đặt vào ghế thợ chạm, kẹp chặt chân chúng lại, rồi nói:
– Nhìn móng chân các cậu là tớ mất hứng chơi bài.
Anh đập chúng chết, rồi quẳng xác xuống hồ. Anh vừa mới thanh toán hai con ấy xong, sắp quay về ngồi bên lửa thì lại thấy rất nhiều mèo đen, chó mực đeo xích sắt nung đỏ từ bốn bề xông tới. Chúng kéo ra mỗi lúc một đông, anh không biết đứng chỗ nào. Chúng kêu gào nghe khủng khiếp, xông vào đống lửa, cào đống lửa ra, chực dập cho tắt. Anh để mặc chúng làm một lúc, khi thấy bực mình quá, anh liền túm lấy dao, xông vào đánh chúng và hét:
– Chúng mày, đồ súc sinh cút ngay!
Một số chạy trốn, số khác bị anh giết quẳng xác xuống hồ. Rồi anh quay về chỗ cũ, thổi cho lửa lại cháy to lên để sưởi. Ngồi sưởi được một lúc thì hai mắt anh díp lại, cơn buồn ngủ kéo đến. Liếc mắt nhìn quanh, thấy ở góc phòng có một cái giường to. Anh nói:
– Mình thật là may.
Rồi anh lên giường nằm. Anh vừa định nhắm mắt ngủ thì chiếc giường bắt đầu rung chuyển, chạy khắp lâu đài. Anh nói:
– Được lắm, có giỏi cứ lao nhanh hơn nữa đi!
Giường chạy nhanh như xe tứ mã, nhảy qua ngưỡng cửa, lăn xuống cầu thang, tiếng kêu lộc cộc, lộc cộc. Bỗng giường vấp và lật ngược, giường đệm và mọi thứ đè lên người anh. Anh quẳng chăn gối để chui ra và nói:
– Bây giờ đứa nào muốn nằm giường thì đi mà nằm!
Anh lại bên đống lửa và ngủ luôn một mạch tới sáng.
Sáng hôm sau, nhà vua đến lâu đài, thấy anh nằm dài dưới đất, vua ngỡ là ma đã giết chết anh. Vua than:
– Xinh trai như vậy mà chết thì thật là uổng quá!
Anh nghe tiếng, nhổm dậy và hỏi:
– Tâu bệ hạ, chưa đến nỗi như thế đâu ạ.
Vua vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, hỏi anh đêm qua ra sao.
Anh đáp:
– Tâu bệ hạ, rất bình yên ạ. Thế là đã một đêm trôi qua, còn hai đêm nữa rồi cũng sẽ trôi qua thôi ạ.
Khi anh về quán trọ, chủ quán trố mắt ra nhìn và nói:
– Tôi không ngờ anh lại còn sống. Thế anh đã học được thế nào là rùng mình chưa?
Anh đáp:
– Khổ lắm, chỉ mất công toi. Giá có ai dạy cái đó cho tôi thì hay quá.
Đêm thứ hai, anh lại đến tòa lâu đài cổ. Anh đến ngồi bên lửa, lại vẫn ca bài ca cũ:
– Ước gì ta biết rùng mình!
Gần nữa đêm, anh lại nghe thấy tiếng động, tiếng nói lào xào, trước còn khe khẽ, rồi cứ mỗi lúc một rõ hơn. Yên ắng được một lúc, bỗng có tiếng thét lớn. Đó là một người đàn ông nom gớm ghiếc đang ngồi chiếm chỗ của anh. Anh nói:
– Đừng thách thức nhau! Ghế này là ghế của tao chứ.
Người kia định cứ ngồi lì ở đấy, nhưng anh đâu có chịu thua! Anh đẩy hắn ra xa, chiếm lại chỗ ngồi cũ. Bỗng lại có nhiều người khác nối tiếp nhau từ trên ống khói rơi xuống. Chúng mang xuống theo chín cái xương ống chân và hai cái đầu lâu, chúng bày những thứ đó ra để chơi con ky 8. Anh cũng muốn chơi, liền bảo:
– Này các cậu, cho tớ chơi với nhé!
– Được thôi, nhưng phải có tiền mới được chơi.
Anh đáp:
– Tiền thì có đủ, nhưng hòn lăn của các cậu không được tròn lắm.
Rồi anh đặt hai cái đầu lâu lên bàn tiện mà tiện lại cho thật tròn. Anh nói:
– Ờ, như thế này nó sẽ lăn trơn hơn. Nào, giờ thì có thể chơi thỏa thích nhé.
Anh chơi và thua mất ít tiền. Khi đồng hồ điểm mười hai tiếng thì cả bọn người kia cũng biến mất. Anh lăn ra đất, đánh một giấc ngon lành.
Sáng hôm sau, vua lại đến để xem sự thể ra sao. Vua hỏi:
– Lần này thì thế nào, có sao không?
Anh đáp:
– Tâu bệ hạ, tôi có chơi con ky và thua mất vài đồng Hên-lơ.
– Nhà ngươi có thấy rùng mình không?
Anh đáp:
– Thưa không ạ. Tôi chơi vui lắm. Tôi chỉ ước gì được biết thế nào là rùng mình!
Đêm thứ ba, anh cũng lại ngồi trong lâu đài. Anh lại phàn nàn:
– Ước gì ta biết rùng mình!
Vừa lúc đó, một ông lão khổng lồ có chòm râu bạc dài chấm gót, dáng người nom dễ sợ bước vào. Ông lão nói:
– Ái chà, thằng nhãi con, mày sắp học được cho biết thế nào là rùng mình, vì mày sắp chết.
Anh đáp:
– Đâu lại dễ thế? Còn xem tao có muốn chết không mới được chứ.
Con quái đáp:
– Tao bắt mày luôn bây giờ!
– Khoan, khoan cái đã! Mày đừng có làm bộ. Tao cũng khỏe bằng mày, thậm chí còn khỏe hơn là đằng khác.
Con quái nói:
– Thì ta cứ thử sức xem sao. Nếu mày khỏe hơn tao, tao sẽ để mày yên. Nào! Ta đấu sức đi!
Ngay sau đó, nó dẫn anh đi qua những con đường tối om. Cả hai tới bên ngọn lửa thợ rèn. Con quỷ lấy một cái rìu, giơ tay quai một cái thật mạnh vào đe, đe thụt hẳn xuống đất.
Anh nói:
– Tao đập khỏe hơn mày!
Anh đi đến một cái đe khác. Con quái già kia đến đứng sát ngay bên cạnh đe để ngắm xem. Bộ râu dài của hắn thõng xuống lòng thòng. Anh vớ lấy chiếc rìu, giơ lên rồi nện mạnh một cái xuống đe, rìu cắm phập vào đe, lôi luôn ra cả chòm râu bạc nằm kẹt vào giữa. Anh nói:
– Tao tóm được mày rồi! Giờ thì cái chết đã kề bên cổ mày!
Rồi anh cầm một thanh sắt đập cho nó một trận. Nó rên rỉ, van lạy anh hãy ngưng tay tha cho nó, nó sẽ biếu anh nhiều của. Anh nhấc rìu lên để cho nó gỡ râu ra. Lão già dẫn anh trở về lâu đài, dẫn anh tới một căn hầm rồi chỉ cho anh ba tráp đầy vàng, và bảo:
– Số vàng đó sẽ chia như sau: một tráp dành cho kẻ nghèo, tráp thứ hai cho vua, tráp thứ ba là cho anh.
Đúng lúc đó, đồng hồ điểm mười hai tiếng. Bóng ma kia biến mất. Còn anh ở lại trong đêm tối. Anh nói:
– Ta phải lần cho thấy đường ra chứ!
Sờ soạng loanh quanh hồi lâu, anh lại tìm thấy đường dẫn tới căn buồn cũ. Tới nơi, anh liền lăn ra ngủ bên đống lửa.
Sáng hôm sau, vua lại đến hỏi anh:
– Chắc ngươi đã học được rùng mình rồi chứ?
Anh đáp:
– Thưa chưa ạ. Chả có gì là đáng sợ cả. Có một ông già râu dài tới đây, ông ta chỉ cho tôi chỗ có lắm vàng ở dưới hầm nhà, nhưng vẫn chưa có ai dạy cho tôi biết thế nào là rùng mình.
Lúc đó vua bảo:
– Ngươi đã trừ được ma ở lâu đài. Ta sẽ gả con gái ta cho ngươi.
Anh đáp:
– Đó thật là một diễm phúc. Nhưng tôi vẫn chưa biết thế nào là rùng mình.
Rồi vàng ở hầm nhà được lấy lên, lễ cưới được cử hành. Mặc dù rất yêu thương vợ, tuy đang vui duyên mới, nhưng lúc nào vị phò mã trẻ tuổi vẫn cứ nhắc:
– Ước gì ta biết rùng mình!
Chuyện ấy làm cho công chúa buồn rầu. Một thị tỳ của công chúa nói:
– Con sẽ giúp một tay để cho phò mã một bài học về rùng mình.
Người thị tỳ ra ngay con suối chảy qua vườn thượng uyển, múc một thùng nước đầy cá bống mang về cung trao cho công chúa. Đến khuya, khi phò mã đang ngủ say, công chúa khẽ kéo chăn ra, đổ thùng nước lạnh đầy cá lên người chàng. Những con cá kia quẫy khắp trên và quanh người làm cho phò mã thức giấc choàng dậy và kêu lên:
– Chà, có cái gì ấy làm tôi rùng cả mình! Mình ơi, giờ thì tôi biết thế nào là rùng cả mình rồi!

5. Chó sói và bảy chú dê con

Ngày xửa ngày xưa, có một con dê cái già sinh được bảy chú dê con. Mẹ nào mà chả thương con, dê mẹ thương yêu đàn con của mình lắm. Một ngày kia, dê mẹ vào rừng kiếm thức ăn nên gọi bảy con lại dặn dò:
– Các con yêu dấu, mẹ muốn đi vào rừng một lát, các con hãy cảnh giác chó sói, nếu nó vào thì nó sẽ ăn thịt tất cả các con cả da lẫn lông. Thằng quỷ sứ ấy thường hay trá hình, nhưng các con cứ nghe thấy giọng khản ồ ồ và thấy cái chân đen sì là nhận ra được nó ngay.
Dê con đồng thanh đáp:
– Mẹ yêu, chúng con sẽ cảnh giác, mẹ cứ yên tâm mà đi.
Dê mẹ kêu be be rồi yên trí lên đường.
Không bao lâu sau thì có ai gõ cửa và gọi to:
– Hãy mở cửa ra, các con yêu dấu, mẹ đã về và có mang quà về cho các con đây.
Nghe tiếng khàn ồ ồ dê con nhận ngay ra là chó sói, đàn dê con nói vọng ra:
– Chúng tao không mở cửa, mày đâu phải là mẹ chúng tao, mẹ có giọng nói thanh trong và dễ thương cơ, còn giọng mày khàn khàn ồ ồ, đúng mày là chó sói.
Sói vội chạy đến cửa hàng xén mua cục phấn to để ăn cho thanh giọng. Rồi nó quay trở lại, gõ cửa và gọi:
– Hãy mở cửa ra, các con yêu dấu, mẹ đã về và có mang quà về cho các con đây.
Sói vịn chân lên cửa sổ, đàn dê con nhận ra và đồng thanh nói:
– Chúng tao không mở cửa, chân mẹ đâu có đen như chân mày, mày đúng là chó sói.
Sói liền chạy tới bác thợ làm bánh mì nói:
– Chân tôi vấp bị thương, bác làm ơn đắp bột nhão lên cho tôi.
Người làm bánh mì đắp bột nhão lên chân nó, nó liền chạy tới nhà người xay bột và nói:
– Bác làm ơn rắc bột trắng lên chỗ chân đắp bột nhão cho tôi.
Bác xay bột nghĩ: “Con sói này định đánh lừa ai đây.” Nên bác từ chối. Sói hăm dọa:
– Nếu bác không chịu làm việc đó thì tôi ăn thịt bác đấy.
Bác xay bột đâm ra sợ, đành phải rắc bột cho trắng chân sói.
Con sói quỷ sứ lại mon men tới cửa lần thứ ba, gõ cửa gọi:
– Mở cửa mẹ vào, các con yêu dấu, mẹ của các con đã về và có mang quà ở rừng về cho các con đây.
Dê con bảo:
– Con xem chân, xem có đúng là mẹ yêu dấu không nào.
Sói đặt chân lên cửa sổ. Dê con thấy chân trắng, yên trí chắc là mẹ về thật nên mở cửa ra. Ngờ đâu kẻ vào nhà chính lại là chó sói. Đàn dê con hoảng sợ, tìm cách ẩn trốn. Một con nhảy chui vào gầm bàn, con thứ hai chui vào gầm giường, con thứ ba chui vào lò, con thứ tư ẩn trong bếp, con thứ năm nấp vào tủ, con thứ sáu nấp ssau chậu giặt quần áo, con thứ bảy chui vào trong hộp đồng hồ quả lắc treo trên tường. Nhưng sói đều tìm được. Nó không cần lựa chọn, nuốt chửng hết con này đến con kia, duy chỉ có con dê bé nhất núp trong hộp đồng hồ là nó không tìm thấy.
Khi đã thỏa mãn cơn thèm, sói khệnh khạng đi ra cánh đồng cỏ xanh tươi, nằm dưới một cây cổ thụ và thiu thiu ngủ.
Chỉ một lát sau dê mẹ ở rừng về tới nhà. Trời, dê mẹ nhìn cảnh vật mà đau lòng: cửa mở toang, bàn ghế đổ lỏng chỏng, ngổn ngang, chậu giặt vỡ tan tành, chăn gối vứt khắp nơi. Dê mẹ tìm chẳng thấy một đứa con nào cả. Dê mẹ gọi tên từng đứa, cũng chẳng thấy đứa nào thưa. Gọi mãi tới tên đứa út thì có tiếng nói khe khẽ:
– Mẹ yêu dấu, con trốn ở trên hộp đồng hồ treo trên tường này.
Dê mẹ bế con ra. Dê con kể mẹ nghe chuyện sói đến và đã ăn thịt tất cả các anh. Chắc các bạn biết dê mẹ khóc thảm thiết như thế nào về những đứa con xấu số của mình.
Đau buồn, dê mẹ đi tìm, dê con chạy theo sau.
Khi tới cánh đồng cỏ, dê mẹ nhìn thấy sói nằm ở gốc cây, ngủ ngáy rung cả cành lá. Dê mẹ chăm chú quan sát khắp người sói, thấy bụng nó căng, hình như có cái gì động đậy, phập phồng ở trong. Dê mẹ nghĩ:
– Trời ơi! Lẽ nào những đứa con đáng thương của tôi bị sói nuốt chửng làm bữa tối vẫn còn sống hay sao?
Dê mẹ sai dê con chạy về nhà lấy kéo và kim chỉ. Rồi dê mẹ rạch bụng con quái vật, rạch chưa hết nhát kéo thứ nhất thì một chú dê con đã ló đầu ra. Cứ thế tiếp tục rạch, cả sáu chú dê con nối đuôi nhau nhảy ra, và cả sáu đều sống, không hề bị xây xát, vì sói háu ăn nên chỉ nuốt chửng không kịp nhai. Mừng ơi là mừng! Đàn con ôm hôn vuốt ve mẹ, nhảy tung tăng. Dê mẹ bảo đàn con:
– Giờ các con hãy đi tìm nhặt đá to để nhét vào bụng con vật quái ác này khi nó còn đang ngủ say.
Thế rồi bảy chú dê con vội vàng chạy đi khuân đá về, tha được bao nhiêu chúng nhét hết vào bụng sói. Rồi dê mẹ khâu bụng sói lại nhanh đến nỗi sói không hề hay biết và cũng không thèm cựa mình.
Sau khi ngủ đã đẫy giấc, sói thức dậy. Nó khát khô cả cổ vì đá đầy trong bụng, nó định ra suối uống nước. Nó vừa nhổm dậy, mới nhúc nhích định đi thì đá trong bụng đè lăn lên nhau nghe lạo xạo. Lúc đó sói kêu lên:
Cái gì lộn xộn, lạo xạo
Chạy trong bụng ta thế này?
Ta tưởng sáu chú dê non,
Sao lại chỉ có đá hòn nằm trong?
Khi nó tới được bên bờ suối cúi xuống định uống thì bị đá nặng kéo ngã nhào xuống nước và nó chết đuối không kịp kêu một lời.
Bảy chú dê con thấy vậy chạy tới reo ầm lên: “Chó sói chết rồi, chó sói chết rồi!” và cùng mẹ sung sướng nhảy múa tung tăng bên bờ suối

Chó sói và 7 chú dê con - Truyện cổ Grimm

6. Johannes trung thành

Xưa có một ông vua đã cao tuổi, nằm trên giường bệnh ông nghĩ: “Lần ốm này chắc ta sẽ nằm đây mà đi luôn,” nên ra lệnh:
– Gọi Johannes trung thành tới đây cho ta.
Johannes suốt đời trung thành, tận tụy với nhà vua, được nhà vua yêu quý, cũng vì vậy mà có cái tên Iôhanét trung thành.
Khi Johannes tới bên giường bệnh, nhà vua truyền đạt di mệnh:
-Johannes trung thành nhất đời của ta. Ta sắp gần đất xa trời. Ta chẳng còn băn khoăn lo lắng gì khác ngoài hoàng tử đương tuổi thơ non nớt, chưa biết suy nghĩ chín chắn. Nếu ngươi không hứa trước mặt ta là sẽ dạy dỗ hoàng tử khôn lớn thành người, khuyên bảo chăm sóc hoàng tử như cha thứ hai thì ta không thể yên tâm mà nhắm mắt.
Johannes trung thành thưa:
– Thần xin một lòng một dạ gắng sức phụng sự hoàng tử, dù phải hy sinh đến tính mạng chăng nữa, thần cũng không rời bỏ hoàng tử.
Nhà vua nói:
– Nếu vậy ta có thể yên tâm mà về nơi chín suối.
Rồi nhà vua căn dặn tiếp:
– Sau khi ta qua đời, ngươi hãy dẫn hoàng tử đi xem toàn thể cung điện, tất cả các buồng, các phòng, các hầm cùng tất cả châu báu ở trong đó. Duy chỉ có cái buồng cuối cùng ở hành lang dài là ngươi không được chỉ cho hoàng tử. Trong buồng cất bức chân dung công chúa Mai Vàng, chỉ cần thoáng nhìn thấy dung nhan công chúa là hoàng tử đâm ra si tình mà ngã ngất lịm đi, từ đó sẽ sinh ra những tai ương nguy hiểm. Ngươi hãy đề phòng chuyện ấy nhé.
Sau khi nghe Johannes trung thành giơ tay thề lần nữa, nhà vua nín lặng, từ từ đặt đầu xuống gối và băng hà.
Lo xong tang lễ, ít lâu sau, Johannes mới kể cho nhà vua trẻ biết những điều bác ta hứa với vua cha trước lúc lâm chung, bác nói:
– Thần sẽ giữ lời hứa theo đúng lương tâm, sẽ trung thành, tận tụy với nhà vua trẻ như với vua cha khi xưa, dù phải hy sinh tính mạng cũng làm.
Sau khi đã hết hạn để tang vua cha, Johannes tâu với vua:
– Bây giờ là lúc nhà vua cần biết những gì mình được thừa kế. Thần xin dẫn nhà vua đi coi toàn bộ cung điện vua cha để lại.
Bác dẫn vua đi xem khắp nơi trong hoàng cung, hết đi lên lại đi xuống để xem tất cả các kho tàng châu báu, riêng chỉ có căn buồng cất bức chân dung đầy quyến rũ kia là bác không mở. Bức chân dung để đối diện cửa ra vào, nên chỉ cần hé cửa cũng thấy ngay, bức ảnh sinh động lộng lẫy tới mức người ta tưởng không còn ai trên trần gian này có thể đẹp hơn. Vua thấy Iôhanét đi qua mà không mở cửa buồng đó, liền hỏi:
– Sao ngươi không mở cửa buồng này?
Johannes thưa:
– Dạ, thưa trong đó có cái đáng ngại lắm.
Nhưng nhà vua nói:
– Ta muốn xem tất cả trong hoàng cung, ta cũng muốn biết cái gì ở trong buồng này.
Nhà vua bước tới và định đẩy cửa ra, Johannes trung thành vội níu lại và nói:
– Thần đã có hứa trước vua cha là sẽ không mở cửa buồng này. Nếu nhà vua thấy biết điều đó thì đó là điều bất hạnh lớn nhất đối với bệ hạ cũng như đối với thần.
Nhà vua trẻ đáp:
– Sao lại không nhỉ? Ta sẽ héo hon mòn mỏi vì không được tận mặt trông thấy những gì trong đó. Ta không rời khỏi nơi đây, nếu ngươi không mở cửa.
Biết không thể ngăn cản được, Johannes trung thành thở dài, buồn bã, tìm chiếc chìa khóa buồng trong chùm chìa khóa. Mở cửa buồng, bác vào trước, đứng che lấp bức chân dung, nhưng vua kiễng chân nhìn qua vai bác. Nhìn thấy bức chân dung người thiếu nữ đẹp lộng lẫy đeo toàn vàng ngọc, nhà vua bất tỉnh nhân sự. Johannes trung thành nâng nhấc đưa nhà vua lên giường, lòng bác xốn xang lo lắng.
– Trời ơi! Điều bất hạnh đã đến, biết làm sao bây giờ?
Bác lấy rượu xoa bóp, vừa mới tỉnh lại nhà vua đã hỏi:
– Trời, người đẹp trong tranh tên là gì?
Johannes trung thành đáp:
– Dạ, thưa đó là công chúa Mai Vàng.
Nhà vua liền nói tiếp:
– Ta yêu nàng say đắm đến nỗi, nếu tất cả lá cây trong rừng đều biến thành lưỡi cũng không thể nói hết mối tình của ta. Được sống bên nàng đó là lý tưởng đời ta, Johannes trung thành hãy giúp ta trong việc này.
Johannes trung thành suy nghĩ, mãi sau bác mới nảy ra một ý và nói:
– Chung quanh nàng cái gì cũng bằng vàng, từ bàn ghế tới chén ly cùng những đồ gia dụng khác. Trong kho hoàng cung có tất cả năm tấn vàng. Bệ hạ lấy một tấn vàng giao cho thợ kim hoàn làm đủ mọi thứ ly, đồ trang trí trong nhà, một số chim, thú lạ trong rừng. Làm xong, ta đem những thứ ấy cho nàng xem, chắc chắn nàng sẽ vui. Bệ hạ cứ thử thế xem sao.
Vua truyền cho sứ giả đi mời thợ kim hoàn khắp nơi trong nước về hoàng cung làm. Khi những đồ vật đẹp bằng vàng làm xong, nhà vua cho xếp xuống thuyền, Johannes mặc giả lái buôn, nhà vua cũng vậy. Vua tôi vượt bể tới thành phố công chúa Mai Vàng đang sống.
Johannes trung thành lên bờ và nói nhà vua lên thuyền chờ:
– Biết đâu công chúa lại cùng thần về thuyền. Bệ hạ cho trang trí, bày mọi thứ sao cho thật lộng lẫy.
Bác đem theo mình rất nhiều trang sức đẹp và cứ thẳng hướng hoàng cung mà đi.
Khi ở trong sân hoàng cung, Johannes thấy có một cô gái đẹp đứng bên giếng lấy nước đổ vào hai chiếc thùng bằng vàng. Đang gánh, thấy khách lạ, cô ta hỏi bác là ai.
Bác ta trả lời:
– Thưa, tôi là lái buôn.
Rồi bác giở đồ trang sức cho cô xem. Cô reo lên:
– Trời, toàn đồ trang sức bằng vàng.
Cô đặt thùng nước xuống và ngắm nghía hết thứ này đến thứ khác. Đoạn cô ta nói:
– Công chúa rất thích đồ trang sức bằng vàng. Trông thấy những thứ này chắc chắn công chúa sẽ mua ngay tất cả.
Cô gái gánh nước chính là nữ tỳ của công chúa. Cô dẫn bác tới gặp công chúa. Công chúa rất lấy làm hài lòng về những đồ nữ trang của Johannes và nói:
– Hàng đẹp quá, ta mua tất cả chỗ này.
Johannes thưa:
– Tôi chỉ là kẻ hầu của một phú thương. Những đồ tôi mang theo đây không thể so sánh được với những đồ trang sức chủ tôi để ở trên thuyền, toàn đồ vàng ròng, châu ngọc thôi.
Công chúa bảo cứ đem hết đến cho mình xem chọn. Johannes đáp:
– Hàng đầy một thuyền, có mang thì cũng phải mất nhiều ngày lắm, có lẽ trong hoàng cung không đủ buồng để trưng những thứ đó.
Lời nói đó càng làm cho công chúa thêm tò mò, ao ước, nàng nói:
– Thế thì dẫn ta tới đó coi hàng vậy.
Johannes vui mừng dẫn công chúa về thuyền xem hàng. Thấy công chúa còn đẹp lộng lẫy hơn cả người trong tranh nên lòng vua vui sướng ngây ngất như muốn vỡ tim. Công chúa bước xuống thuyền, vua ra đón nàng vào khoang thuyền. Trong lúc đó Johannes trung thành xuống phía lái và ra lệnh cho nhổ neo:
– Căng buồm lên để thuyền lướt nhanh như chim bay.
Ở trong khoang thuyền nhà vua đưa cho công chúa xem những bộ bát, đĩa, rồi cốc, chén cùng những chim, thú rồi cả những con vật mà công chúa chưa nhìn thấy bao giờ. Tất cả đều bằng vàng ròng.
Mải mê xem nên công chúa không biết rằng thuyền đã nhổ neo được mấy tiếng rồi.
Xem đến đồ trang sức cuối cùng thì công chúa tỏ lời cảm ơn và muốn ra về. Ra tới mạn thuyền, công chúa mới biết là thuyền đương dong buồm nơi biển khơi, sợ hãi nàng kêu:
– Trời, ta bị đánh lừa, rơi vào tay một tên thương gia thì thà chết còn hơn.
Vua cầm tay nàng và nói:
– Ta chẳng phải là lái buôn, ta chính là dòng dõi quyền quý, là vua đang trị vì một nước, vì quá say đắm yêu người trong tranh nên quyết đi tìm và bày mưu bắt cóc.
Nghe vua nói, công chúa thấy cũng môn đăng hộ đối, giờ đây nàng thấy cảm kích và tỏ ra ý ưng thuận.
Một hôm, trong lúc thuyền đang lênh đênh nơi biển khơi, Johannes đang huýt sáo thì nghe có tiếng chim, ngẩng lên thấy có ba con quạ đang bay, chúng nói với nhau. Một con nói:
– Chà, vua đã bắt cóc được công chúa Mai Vàng.
Con thứ hai nói tiếp:
– Chắc gì đã chiếm được lòng nàng.
Con thứ ba chêm vào:
– Sao lại không nhỉ, hai người đang ngồi kề bên nhau kia kìa.
Con thứ nhất lại nói:
– Đã chắc à, lên tới bờ, nhà vua sẽ nhảy lên cưỡi một con ngựa màu hung, nó liền bay đem theo nhà vua lên chín tầng mây. Vậy thì vua sẽ không bao giờ gặp lại được nàng.
Con thứ hai hỏi:
– Thế không có cách nào cứu được à?
– Chà, có chứ. Nếu ngay lúc đó có một người khác cũng nhảy lên ngựa, liền rút súng ra bắn chết nó thì cứu được vua. Nhưng ai mà biết được điều đó. Ai biết mà nói ra thì người ấy sẽ bị hóa đá ngay lập tức.
Con thứ hai chêm vào:
– Mà dù ngựa có bị giết thì chắc gì lấy được công chúa. Vì khi hai người về tới hoàng cung thì thấy một chiếc áo cưới để trong một chiếc bình vàng, chiếc áo óng ánh tưởng như dệt bằng sợi vàng nhưng kỳ thực bằng diêm sinh và nhựa thông. Mặc áo vào người vua sẽ bị thiêu thành tro.
Con thứ ba hỏi:
– Thế không có cách nào cứu được à?
Con quạ thứ hai đáp:
– Chà, có chứ. Nếu có ai đeo bao tay, cầm ném chiếc áo ấy vào lửa cho nó cháy trụi thì vua thoát nạn. Nhưng ai mà biết được điều đó. Ai biết mà nói ra thì người ấy sẽ bị hóa đá từ đầu gối tới tim.
Con quạ thứ ba lại nói:
– Mà dù chiếc áo kia có cháy thành tro đi chăng nữa thì vua vẫn chưa được sống chung cùng nàng. Vì sau lễ cưới, trong lúc khiêu vũ công chúa bỗng nhiên tái mặt đi, té bất tỉnh ngay tại chỗ. Nàng sẽ chết luôn, nếu không có người tới nâng nàng dậy, mút ở ngực bên phải nàng ba giọt máu rồi nhổ ngay đi. Nhưng ai mà biết được điều đó. Ai biết mà nói ra thì toàn thân người ấy – từ đầu tới các ngón chân – đều bị hóa đá.
Nghe quạ nói với nhau, Johannes hiểu hết, bác đâm ra hay suy tư, không buồn nói năng gì cả: không nói cho vua biết thì vua đau khổ, nói cho vua biết thì mình thiệt mạng. Nhưng rồi bác tự nhủ:
– Ta phải cứu vua cho dù có bị thua thiệt đi chăng nữa cũng được.
Thuyền cập bến, sự việc xảy ra đúng như lời quạ nói chuyện với nhau. Thấy con ngựa hung đẹp bước tới, vua nói:
– Tuyệt, để ta cưỡi nó về hoàng cung.
Vua chưa kịp lên ngựa thì Johannes đã nhảy lên lưng ngựa, rút súng bắn chết con ngựa. Vốn ganh ghét với Iôhanét, những tên hầu khác nhao nhao lên:
– Hỗn xược chưa, ngựa đem đến để đón vua về hoàng cung mà dám bắn chết.
Nhưng vua quát:
– Các ngươi im ngay. Việc Johannes trung thành làm chắc chắn là có lý do của nó.
Cả đoàn về tới hoàng cung, nhìn thấy chiếc áo cưới nom như dệt bằng sợi vàng, sợi bạc, nhà vua định lấy ướm thử, Johannes liền níu lại, lấy áo ném vào lửa cho cháy thành tro. Những tên hầu khác lại nhao nhao lên:
– Thấy không, áo cưới của vua mà nó còn dám ném vào lửa.
Nhưng vua lại quát:
– Các ngươi im ngay. Việc Johaanes trung thành làm chắc chắn là có lý do của nó.
Hôn lễ được cử hành. Tiếng nhạc khiêu vũ vang lên, công chúa bước vào phòng. Iôhanét nhìn trừng trừng vào sát mặt nàng, bỗng nhiên mặt nàng tái đi và nàng té nằm bất tỉnh nhân sự. Iôhanét trung thành vội nâng nàng dậy, đưa về buồng và đặt lên giường. Rồi bác quỳ xuống, mút ở ngực bên phải nàng ba giọt máu và nhổ đi. Công chúa từ từ tỉnh lại. Nhà vua cũng có mặt ở đó, không hiểu tại sao Johannes lại làm như vậy. Nổi giận thiên đình, nhà vua phán:
– Giam ngay nó vào ngục tối.
Ngay sáng hôm sau Johannes bị kết án tử hình, đứng bên giá treo cổ Iôhanét nói:
– Trước khi bị hành hình, tử tù nào cũng được phép nói lần cuối, vậy thần có được phép không?
Nhà vua nói:
– Được, ngươi được phép nói lần cuối.
Johannes trung thành nói:
– Thần bị xử oan, thần luôn luôn trung thành tận tụy với nhà vua.
Rồi bác kể cho vua biết những gì ba con quạ nói với nhau ở ngoài biển, và bác nói rõ lý do tại sao bác làm những chuyện như vậy, tất cả chỉ vì để cứu nhà vua.
Lúc đó nhà vua kêu lên:
– Trời, tội nghiệp cho Johannes trung thành của ta, dẫn ngay ra khỏi giá treo cổ, dẫn ngay.
Vừa nói dứt lời thì Iôhanét cũng ngã phịch xuống như đá rơi.
Trước cảnh tượng ấy, vua và hoàng hậu rất buồn. Vua phán:
– Trời, một người tận tụy như thế mà ta đã trót xử oan.
Vua sai khiêng Johannes hóa đá thành tượng để ngay bên giường mình. Mỗi lần trông thấy tượng, vua lại khóc và nói:
– Trời, Johannes trung thành, ước gì ta làm cho ngươi sống lại được.
Sau đó một thời gian, hoàng hậu sinh đôi, hai con trai. Đó chính là niềm vui của hoàng hậu. Một hôm, hoàng hậu đi lễ nhà thờ, hai đứa con ở nhà, lòng buồn rầu nhà vua đứng ngắm pho tượng và thở dài:
– Trời, Johannes trung thành ơi, ước gì ta có thể làm ngươi sống lại được.
Bức tượng đá đáp:
– Bệ hạ có thể làm thần sống lại, nếu như bệ hạ sẵn lòng hy sinh cái gì bệ hạ quý nhất.
Lúc đó nhà vua nói:
– Những gì trẫm có trên trần gian này, trẫm sẵn lòng vì ngươi mà hy sinh.
Tượng đá nói tiếp:
– Nếu tự tay bệ hạ chặt đầu hai hoàng tử, lấy máu vấy lên tượng đá thì thần sẽ sống lại.
Nghe việc tự mình giết con thì vua rùng mình, nhưng nhớ tới Johannes vì lòng trung thành mà chết, nhà vua liền rút gươm, chặt đầu hai đứa con, lấy máu vấy lên tượng. Johannes sống lại, dáng khỏe mạnh, tỉnh táo. Bác tâu với vua:
– Bệ hạ ăn ở có thủy, có chung, tình ấy sẽ được đền đáp.
Rồi bác lắp đầu vào thân, bôi máu quanh vết chém, chỉ trong nháy mắt hai đứa trẻ sống lại, chơi đùa chạy nhảy như trước, cứ như không hề có chuyện gì xảy ra trước đó.
Vua hết sức vui mừng. Khi thấy hoàng hậu đang về, vua giấu bác Johannes và hai con vào trong một chiếc tủ lớn. Khi hoàng hậu bước vào phòng, nhà vua hỏi:
– Phải chăng hoàng hậu vừa đi lễ nhà thờ?
Hoàng hậu đáp:
– Thiếp lúc nào cũng nghĩ tới Johannes trung thành, một người vì chúng ta mà bị nạn.
Lúc đó nhà vua nói:
– Thiếp yêu mến của ta, chúng ta có thể làm cho bác ta sống lại, nhưng chúng ta phải hy sinh hai hoàng tử.
Nghe nói mà hoàng hậu tái xanh mặt, lòng xốn xang, nhưng bà nói:
– Chính chúng ta là người có lỗi trong chuyện này.
Vua hết sức vui mừng khi thấy hoàng hậu cũng nghĩ như mình, vua bước tới mở cửa tủ để cho Johannes trung thành và hai con bước ra. Vua nói:
– Nhờ trời Johannes đã được giải thoát và con chúng ta vẫn ở bên chúng ta.
Vua kể cho hoàng hậu nghe hết đầu đuôi câu chuyện. Từ đó trở đi, vua, hoàng hậu, hai hoàng tử và Johannes trung thành cùng vui sống trong diễm phúc lớn tới trọn đời.

7. Hên xui

Bác nông dân đem bò ra chợ và bán được bảy Taler. Dọc đường về, bác đi qua một cái chuôm, bác nghe tiếng ếch kêu: “Ắc, ắc, ắc”(acht, acht, acht). Bác ta nghĩ:
– Lạ thật, rõ ràng mình bán con bò được bảy Taler, tại sao chúng nó lại nói là tám.
Bác tới gần chuôm và nói:
– Đồ ngu si dốt nát chúng mày. Không hiểu gì cả, bảy Taler chứ không phải tám, nghe chưa.
Tiếng ếch kêu đáp lại:
– Ắc, ắc, ắc, ắc.
– Nếu không tin để ta đếm lại cho mà coi.
Nói rồi bác nông dân lấy tiền ra đếm, cứ hai mươi bốn xu là một Thalơ. Nhưng đám ếch kia đâu có biết đếm, chúng lại kêu:
– Ắc, ắc, ắc, ắc.
Bác nông dân nổi cáu:
– Chà, nếu không tin thì tụi bay đếm thử xem.
Rồi bác ném tiền xuống nước. Bác ta cứ thế đứng đợi trên bờ, trong bụng nghĩ, đếm xong tiền ếch sẽ đem trả, nhưng đám ếch vẫn cứ một giọng:
– Ắc, ắc, ắc, ắc.
Và chúng cũng chẳng thèm ném tiền lên trả. Bác nông dân cứ đứng đấy đợi cho đến khi trời tối. Trước khi đi về nhà bác la mắng ếch một hồi:
– Đúng là đồ ếch nhái, quân trố mắt, lũ đầu rỗng toàn nước, chỉ to mồm, có bảy Taler mà đếm cũng không xong, tưởng tao thích thú lắm đấy mà đứng đợi ở đây?
Rồi bác đi về, nhưng lũ ếch vẫn cứ một giọng:
– Ắc, ắc, ắc, ắc.
Tiếng ếch vẫn cứ đều đều như vậy là bác nông dân rầu cả người.
Một thời gian sau, bác nông dân mua bò về mổ. Bác tính, nếu khéo lọc thịt thì tiền bán thịt bằng tiền mua hai con bò, không những thế mình còn được không miếng da.
Bác đem thịt vào thành phố bán, vừa mới tới cổng thành thì một đàn chó chạy tới, đầu đàn là một con chó săn rất lớn, nó chạy quanh đống thịt, mũi hít rồi sủa:
– Vát, vát, vát, vát.
Chó cứ sủa như vậy mãi, bác nông dân nói:
– Ờ, tao biết rồi, muốn buôn bán xui xẻo thì hãy cho mày chút ít chứ gì?
Nhưng chó vẫn cứ sủa:
– Vát, vát, vát, vát.
– Mày lại còn không muốn ăn hay sao? Định kiếm ăn cho cả đàn hả?
– Vát, vát, vát, vát.
– Nào, mày tính phải lắm, tao biết cả chủ của mày nữa, mày và cả đàn cứ tha thịt về, ba ngày nữa tao sẽ tới lấy tiền, nếu không có thì mày sẽ biết tay tao.
Thế rồi bác ta để tất cả thịt lại và đi về. Lũ chó vẫy đuôi mừng và xúm lại:
– Vát, vát, vát, vát.
Đã đi được một quãng nhưng bác nông dân còn nghe rõ tiếng đàn chó sủa, bác lẩm bẩm:
– Giờ thì cả đàn xúm vào, nhưng con đầu đàn phải lo chuyện trả tiền ta đấy.
Đúng ba ngày sau bác nông dân lẩm bẩm với mình:
– Tối nay thì chắc chắn tiền nằm trong tay mình.
Bác ta vui mừng đón chờ việc đó, nhưng đợi mãi chẳng thấy ai tới trả cả, bác ta nói:
– Đúng là không thể tin ai được.
Rồi bác vào thành phố đòi tiền người bán thịt – người chủ đàn chó kia. Bác hàng thịt bảo có ai đùa giỡn như vậy. Bác nông dân nổi nóng nói:
– Không có đùa giỡn gì cả. Tôi đến đây để lấy tiền thịt bò, cách đây ba ngày con chó đầu đàn lớn nhất cùng cả đàn chó không mang về cho anh thịt bò cả con hay sao?
Giờ thì đến lượt bác hàng thịt nổi sùng, bác ta cầm ngay cán chổi để đánh bác nông dân và đuổi ra khỏi nhà. Bác nông dân nói với:
– Cứ đợi đấy, trên đời này ít nhất cũng còn công lý chứ.
Rồi bác đến thưa kiện với nhà vua. Bác được dẫn tới trước vua để hầu kiện. Nhà vua cùng công chúa ngồi nghe. Bác ta nói:
– Trời ơi, lũ ếch và lũ chó săn đã lấy hết của cải gia sản của tôi. Đã thế người bán thịt này còn trả tiền tôi bằng roi vọt nữa.
Và bác kể lể hết đầu đuôi câu chuyện. Thấy chuyện ngộ như vậy, công chúa phải bật cười. Nhà vua phán:
– Ta không thể nói là ngươi đúng, nhưng để thưởng ta gả công chúa cho ngươi. Từ trước tới nay công chúa không hề nhếch miệng cười bao giờ, nhưng nghe chuyện ngươi, công chúa cười, và ta có hứa, ai làm công chúa cười ta sẽ gả công chúa cho người đó. Ngươi hãy khấn cám ơn trời về diễm phúc này.
Bác nông dân thưa:
– Ối trời, tôi không dám, ở nhà tôi có vợ rồi, có một bà vợ thôi mà mỗi khi về tới nhà tôi có cảm tưởng, chỗ góc nào trong nhà cũng có một người đàn bà đang đứng để hỏi dằn vặt tôi.
Nhà vua nổi giận và phán:
– Trên đời này có lẽ ngươi là kẻ ngu đần nhất đó.
Người nông dân thưa:
– Trời ơi, thưa đức vua cao cả, tôi làm thịt bò để lấy thịt bán, tôi không dám nghĩ chuyện khác.
Vua nói:
– Được, cứ đợi, ngươi sẽ nhận phần của ngươi, giờ về đi, ba ngày nữa lại đây, ngươi sẽ lãnh đủ năm trăm, không thiếu chút nào.
Bác nông dân ra tới cửa, tên lính gác nói:
– Này người anh em, làm được công chúa cười thế nào cũng được thưởng hậu lắm.
Bác nông dân nói:
– Chắc thế, tôi nghe nói được năm trăm.
Người lính nói tiếp:
– Này chia cho tôi chút ít nhé, người anh em làm sao tiêu hết số tiền lớn như vậy.
Bác nông dân đáp:
– Nếu vậy thì cậu lấy hai trăm nhé, ba ngày nữa cậu tới trình nhà vua để nhận nhé.
Một người Do Thái đứng gần đó nghe được hết đầu đuôi câu chuyện, thấy bác nông dân ra liền chạy theo, túm áo lại và nói:
– Thật là chuyện lạ trên đời, chắc bác là con trời nên mới may mắn thế. Tôi xin đổi tiền lẻ để bác dễ tiêu. Những đồng tiền Thalơ kia thì có ích gì cho bác đâu.
Bác nông dân đáp:
– Nói khẽ chứ, ờ thì đưa tiền xu cho tôi bây giờ, ba ngày nữa tới đây nhận của nhà vua ba trăm Thalơ.
Thấy có lời người Do Thái kia mừng lắm, vội đưa ngay tiền xu cho bác nông dân, vì có ai ngu tới mức đổi tiền mới ở kho vua lấy tiền cũ sứt cạnh đâu.
Ba ngày sau, theo lệnh nhà vua, bác nông dân tới trình diện. Nhà vua phán:
– Lôi nó ra cho năm trăm.
Bác nông dân thưa:
– Trời, tôi làm gì còn đồng nào, tôi tặng cho người lính gác hai trăm, ba trăm còn lại tôi đã đổi cho một người Do Thái.
Đúng lúc đó người lính và người Do Thái kia bước vào. Cả hai nhận được đủ phần roi của mình. Người lính biết thân biết phận cứ cắn răng chịu đòn. Người Do Thái kia thì hết kêu lại ca thán:
– Ối trời ơi, đau quá, tiền gì mà cứng thế.
Nhà vua cũng phải bật cười về hành động ngô nghê tức cười của bác nông dân. Vua phán:
– Đáng nhẽ ngươi được thưởng năm trăm roi, nhưng vì có người thế cho nên ta trả ngươi bằng cách khác vậy. Hãy vào trong kho hoàng cung, ngươi muốn lấy bao nhiêu tiền thì lấy.
Chẳng đợi nhắc đến lần thứ hai, bác nông dân vào kho, nhét tiền đầy các túi rồi đi ra. Bác đi thẳng tới một quán trọ để đếm tiền.
Người Do Thái kia thấy bác nông dân đi ra liền lẻn theo tới quán, đứng ngoài nghe bác nông dân lẩm bẩm một mình.
– Nếu không có chuyện hai người kia ăn đòn thay mình thì làm gì có chuyện được thưởng tiền. Có trời mà biết được tại sao mình lại có cái diễm phúc này.
Nghe xong, tên Do Thái nghĩ bụng:
– Lạy trời, nó dám nói xấu nhà vua. Ta phải đi ngay trình báo nhà vua, lúc đó ta sẽ được thưởng, hắn sẽ bị trừng phạt.
Nghe chuyện, nhà vua nổi giận, truyền cho gọi ngay phạm nhân tới. Tên Do Thái bảo bác nông dân:
– Bác phải đến ngay trình vua, càng sớm càng tốt.
Bác nông dân đáp:
– Tôi biết là có chuyện gì rồi. Trước tiên tôi phải sắm một bộ quần áo mới, giàu có như tôi bây giờ không thể mặc quần áo vá đến trình diện nhà vua được.
Tên Do Thái thấy không thể thay đổi được ý kiến bác nông dân, nếu để chậm trễ thì cơn giận của nhà vua sẽ nguội đi, biết đâu chính mình lại ăn phạt, bác nông dân lại được thưởng lần nữa thì sao. Hắn nói:
– Chỗ anh em quen biết, tôi cho bác mượn quần áo mới để bác đi, chỗ thân tình thì gì mà chả được.
Bác nông dân nghe thấy cũng bùi tai, liền lấy quần áo của người Do Thái mặc vào, rồi đến hoàng cung. Nhà vua kể tội bác nông dân. Nghe xong, bác nông dân nói:
– Muôn tâu bệ hạ, những điều mà tên Do Thái nói toàn là chuyện lừa dối, không bao giờ có một lời nói thật từ mồm tên Do Thái. Hắn dám cả gan khẳng định rằng tôi mặc quần áo của hắn để đến đây.
Tên Do Thái kêu:
– Thế là thế nào nhỉ? Không phải quần áo của tôi à? Không phải tôi cho mượn để đến trình vua hay sao? Có quen thân tình thì tôi mới cho mượn chứ.
Nghe xong, nhà vua phán:
– Chắc chắn là tên Do Thái đã lừa dối. Nhưng hắn lừa dối ai? Ta hay là tên nông dân kia?
Rồi nhà vua truyền cho lính đem tên Do Thái ra nọc cho một trận, đếm lại đủ ba trăm như lần trước. Còn bác nông dân ung dung trong bộ quần áo mới cùng số tiền thưởng đi về nhà, bác nói:
– Lần này mới gặp hên.