Yêu anh hơn cả tử thần – Chương 7

Gần đây, Mạc Ngôn Hy không trốn học nữa, số lần về nhà cũng ngày càng nhiều hơn. Bà Mạc có khi cố ý trêu: – Nhóc con, dạo này sao ngoan thế?

– Kệ con!

Lần nào Mạc Ngôn Hy cũng hung hăng hét lên như thế.

– Có phải vì em gái con không?

Bà Mạc vẫn tiếp tục trêu con trai.

– ?

Thay đổi lớn nhất của Mạc Ngôn Hy chính là gần đây rất hay đỏ mặt. Lúc này, mặt anh ta đang đỏ bừng, không nói được câu nào.

Mễ Bối rất thích ngắm hoa, cô xin cả nhà để mình chăm sóc toàn bộ hoa trong vườn. Đến kỳ nghỉ hè, ngày nào Mễ Bối cũng ngắm hoa đến ngây người ra.

Mạc Ngôn Hy tỏ vẻ coi thường:

– Cô không thấy vô vị à? Ngày nào cũng chơi cái trò chán ngắt này!

Mễ Bối mỉm cười nhìn người anh nuôi, lấy tay ra hiệu:

– Bọn chúng đều có tâm hồn cả mà.

Động tác của cô thanh nhã, không nhanh mà cũng không chậm, nét mặt cũng rất thư thái, như một nghệ sĩ đang múa vậy.

Mạc Ngôn Hy không hiểu ý Mễ Bối muốn nói gì, nhưng ở với nhau khá lâu, dù sao cũng có thể đoán được phần nàp ý của cô.

Trong nhà có một cây đàn Piano, mỗi ngày vú Lý đều lau chùi đến đen bóng lên. Mễ Bối rất tò mò, không hiểu sao không có ai đàn bao giờ. Cây đàn này rốt cuộc là của ai?

Một buổi trưa, ánh mặt trời nóng bỏng như đang thiêu cháy vạn vật dưới mặt đất. Cả nhà họ Mạc đang ngủ trưa, còn Mạc Ngôn Hy thì đã ra ngoài chơi. Gần đây thời gian anh ta ở nhà đã nhiều đến mức khiến bà Mạc bắt đầu cằn nhằn, sao tất thối lại vứt lungtung, sao muộn thế này mà vẫn lên mạng không chịu đi ngủ, giờ thì bà đã rất giống một bà mẹ bình thường rồi.

Mạc Ngôn Hy bị mẹ nói cũng bực mình, cãi lại mấy câu, nào là mẹ nói nhiều thế không chán à, nào là sắp mãn kinh rồi đấy mẹ ơi? Sau đó, cứ mẹ một câu, con một câu, cãi qua cãi lại, thông thường đều là Mạc Ngôn Hy không chịu nổi phải bỏ chạy.

Nghĩ tới đây, Mễ Bối bất giác mỉm cười, ngôi nhà này vì có thêm một gã vô lại đáng yêu mà ấm áp hơn rất nhiều.

Mễ Bối càng lúc càng thích cười hơn, gặp ai cô cũng cười tít mắt lại. Mạc Ngôn Hy cũng hay nói:

– Đúng rồi! Cười lên mới xinh chứ!

Nghĩ đến Mạc Ngôn Hy, Mễ Bối lại mỉm cười.

Lúc này, trong đại sảnh rộng lớn không có người nào, hơi lạnh của máy điều hoà phảng phất mùi hương, thoang thoảng của hoa nhài. Ở nơi mát mẻ cách biệt với thế giới bên ngoài này, Mễ Bối không hình dung nổi cái nắng oi ả của mùa hè ngoài đường phố. Cô cảm thấy mát lạnh, trong lòng cũng rất thư thái. Đi qua đi lại, Mễ Bối cảm thấy vô vị,bèn đi ngắm hoa, đi tắm, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở cây Piano kê ở góc phòng.

Cây đàn đen bóng, sáng như mái tóc dài của Mễ Bối. Mễ Bối lè lưỡi với bóng của mình hiện lên trên nước sơn đen bóng. Sau khi đưa mắt nhìn quanh quất khhông thấy ai, một cảm giác hiếu kỳ mãnh liệt chợt dâng lên?

Mễ Bối nhẹ nhàng mở nắp đàn, những phím đàn trắng như tuyết lộ ra trướcmắt. Mễ Bối đưan ngón tay, khẽ ấn nhẹ xuống các phím đàn thì nghe thấy những âm thanh thánh thót.

– Cô làm cái gì thế?

Một giọng nói đầy tức giận vang lên sau lưng Mễ Bối, khiến cô giật bắn mình.

– ?

Mễ Bối vuốt ngực, quay đầu lại, thấy Mạc Ngôn Hy đang lạnh lùng từ từ bước tới.

? Nghẹt thở.

– ?

Mễ Bối lo lắng đến nỗi không dám thở mạnh, nhìn gương mặt tuấn tú của Mạc Ngôn Hy mỗi lúc một gần hơn.

– Đồ ngốc!

Mạc Ngôn Hy gõ lên đầu Mễ Bối một cái.

– Không biết đàn còn đụng vào làm gì? Để tôi biểu diễn cho cô.

Vừa nói, Mạc Ngôn Hy vừa cười hì hì ngồi xuống ghế, giơ ngón tay cái lên đắc ý nói với Mễ Bối:

-Tôi đây không thích bị sùng bái quá đâu!

?

Gã con trai này đáng là một kẻ hỉ nộ khó lường. Mễ Bối giờ mới thở phào nhẹ nhõm. Lúc Mạc Ngôn Hy chăm chú đàn, khí chất cao quý, vẻ mặt thanh tú khiến anh ta giống như một quý tộc trẻ tuổi, những âm thanh du dương như nước chảy mây trôi vang lên theo nhịp múa của những ngón tay thon dài. Khúc nhạc đã kết thúc mà Mễ Bối vẫn ngẩn người ra.

Mạc Ngôn Hy lúc này, liệu có phải là gã ngang ngược càn quấy hôm nào không.

Thấy vẻ kinh ngạc hiện trên gương mặt Mễ Bối, Mạc Ngôn Hy lại đắc ý, lắc lắc đầu, nói:

– Hì! Lâu lắm rồi không đụng vào đàn, tay cứng hết cả! Năm đó tôi còn là cao thủ cấp quốc gia cơ đấy!

Thấy gương mặt ngưỡng mộ của Mễ Bối, anh chàng cố ý ra vẻ thần bí, nói:

– Thế nào? Muốn học không?

– Học? Anh chịu dạy em?

Mễ Bối kinh ngạc mở tròn mắt.

– Chẳng lẽ đánh đàn mà tôi cũng không dạy được à? Nào, đến đây, ngồi xuống!

Mạc Ngôn Hy chỉ tay vào chỗ trống bên cạnh mình. Mễ Bối cẩn thận ngồi xuống.

– Tay! Mạc Ngôn Hy đột nhiên nói.

– ??

Mễ Bối ngẩn người ra không kịp phản ứng.

– Bảo đưa tay đây!

Mạc Ngôn Hy quả nhiên không có tính kiên nhẫn, thô lỗ giắng lấy cánh tay trắng ngần của Mễ Bối, đặt lên phím đàn. Mệ Bối bị sự tiếp xúc bất ngờ này làm cho giật mình sợ hãi, hai tay đờ ra đặt trên phím đàn,phát ra những âm thanh không theo một trật tự nào hết.

?oAnh ấy gần mình quá?? Mễ Bối ngửi thấy cả mùi nước gội đầu thơm mát từ anh ta. Hơi thở của cô càng lúc càng gấp gáp, cả không khí xung quanh cũng vô cùng lãng mạn.

Cô vụt ngẩng đầu lên, mới phát hiện trong phòng đã chật cứng người từ lúc nào. Khoé mắt bà Mạc long lanh ngấn lệ, vú Lý cũng cười rất hân hoan.

– Con?

Bà Mạc vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ thốt lên:

– Cuối cùng con cũng chịu đàn lại rồi?

Giờ Mễ Bối mới nhận ra mình đang dựa sát vào người Mạc Ngôn Hy, vội vàng đứng dậy. Mạc Ngôn Hy cũng cảm thấy lúng túng, nhìn Mễ Bối rồi làu bàu:

– Hừm? Con lên lầu đi ngủ đây!

Bà Mạc Hình như không để ý đến chuyện của hai đứa trẻ tiến triển thế nào, chỉ phấn khích ôm lấy Mễ Bối nói:

– Mễ Bối, con có biết không? Năm năm nay, Hy Hy không đụng đến đàn rồi đó! Năm năm trước, con trai mẹ là thần đồng trong giới âm nhạc đấy?

– Bà già lẩm cẩm?

Mạc Ngôn Hy đang đi lên lầu, nghe thấy liền lạnh lùng ném lại một câu.

Bà Mạc bị con trai mắng mà vẫn không hề để tâm, mừng rỡ gọi điện thoại báo tin cho chồng.

Tại sao năm năm ròng Mạc Ngôn Hy không đụng tới đàn? Tại sao chỉ ngẫu nhiên đàn một lần đã làm cho cả nhà họ Mạc rộn lên sung sướng? Tại sao Mạc Ngôn Hy lại có hai cá tính hoàn toàn khác nhau như thế?

Tại sao?

?

Bữa tối vốn rất vui vẻ, ông Mạc hôm nay cũng xuất hiện, gương mặt lạnh lùng thi thoảng cũng nở nụ cười.

– Con trai chúng ta lại chơi đàn rồi, cuối cùng thì con trai chúng ta cũng chơi đàn trở lại rồi?

Trong bữa ăn, bà Mạc không ngừng nhắc đi nhắc lại câu nói này, vẻ hưng phấn đọng lại trên mặt rất lâu, cứ như là Mạc Ngôn Hy chơi đàn trở lại thì ánh sáng trở về với thế giới này vậy.

– Hy Hy chịu mở nắp đàn lần nữa, tất cả đều nhờ đứa con gái ngoan này của chúng ta!

Bà Mạc vừa nói vừa mỉm cười gắp thức ăn cho Mễ Bối. Mễ Bối ngẩng đầu, vừa hay nhìn thấy ông Mạc khẽ gật đầu với mình, tỏ ý tán thưởng. Cô xấu hổ lại cúi gằm mặt xuống, len lén nhìn sang Mạc Ngôn Hy bên cạnh. Anh ta thì vẫn hờ hững như không,chậm rãi gắp thức ăn trên bàn.

– Đúng rồi, lát nữa có người đến thay hết tất cả máy lạnh trong các phòng, cái cũ đã dùng hơn một năm, cũng phải thay rồi.

Bà Mạc đột nhiên làm vẻ nghiêm nghị, nhìn chồng nói:

– Tất nhiên là trừ phòng của Mễ Bối ra, vì đó là phòng mới.

Rồi bà quay sang con trai:

– Vì vậy, hôm nay bố mẹ sẽ đến công ty ngủ một đêm.

Lúc này, cả nhà đều mở tròn mắt nhìn bà.

– Ừm? Hy Hy đừng ra ngoài nữa, ở nhà với em gái con một đêm đi? Ừm? cứ vậy đi nhé!

Nghe xong câu nói này, cả Mễ Bối lẫn Mạc Ngôn Hy đều tròn mắt ngạc nhiên. Mạc Ngôn Hy đứng vụt dậy, hét lớn:

– Mẹ? mẹ điên rồi à?

-Quyết định vậy đi! À, Chính Hoa, ăn cái này đi, món này ngon lắm!

Bà Mạc coi như không nghe thấy, cầm đũa gắp thức ăn cho chồng.

– Mẹ? mẹ có nghe con nói không đấy?

– À? Chính Hoa à, lát nữa tôi với ông đi xem phim đi? Hôm nay phim hay lắm? phim hài đấy?

– Mấy người? âm mưu! Con không thích! Tối con đi ngủ khách sạn!

Mạc Ngôn Hy thấy bị coi thường, tức giận chồm lên bàn ăn, hét như bị thần kinh.

– Ôi! Đi đi! Đi hết đi! Vú Lý, hôm nay mọi người cũng nghỉ một hôm đi! Mọi người đi hết đi, lát nữa có người đến tháo điều hoà ra rồi.

Vừa nói, tất cả vừa đi ra cổng, coi như cậu con quý tử của nhà họ Mạc đang tức đến xịt khói kia là người vô hình.

– Được! Đi hết đi! Lát nữa con cũng đi! Mạc Ngôn Hy cáu kỉnh buông ra một câu.

– Hy Hy!

Bà Mạc đột nhiên quay người lại, thái độ nghiêm trang xưa nay chưa từng thấy:

– Con là đàn ông, mà sao vô trách nhiệm thế? Lẽ nào con để một cô gái yếu đuối như Mễ Bối phải ở nhà một mình trong căn nhà lớn thế này? Lát nữa có thợ đến đây? Đám công nhân ấy có khi đã lâu không? Nhỡ thấy Mễ Bối xinh đẹp thế này lại? thì sao?

Nói xong, cả nhà liền đi hết, để lại mình Mạc Ngôn Hy và Mễ Bối ở lại.

Đại sảnh trong nháy mắt đã trở nên yên lặng, thi thoảng lại nghe thấy tiếng Mạc Ngôn Hy bẻ tay răng rắc vì tức giận mà không thể làm gì được. Gió đêm thổi tới, làm chiếc đèn chùm rực rỡ trên trần nhà lắc la lắc lư, Mễ Bối cảm thấy hơi chóng mặt.

Thấy dáng vẻ tức tối của Mạc Ngôn Hy, Mễ Bối lấy hết dũng khí bước tới, nhẹ nhàng kéo kéo vạt áo anh ta.

– Làm cái gì vậy? Đừng chạm vào người tôi!

Mạc Ngôn Hy hét lên, làm Mễ Bối sợ hãi rút vội tay lại. Anh ta đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, liền quay đầu lại trừng mắt lên nhìn cô. Cặp mắt Mễ Bối còn trong sáng hơn cả pha lê.

– Đúng rồi, sao mình lại không nghĩ ra nhỉ? Có thể cô đồng mưu với bọn họ? Nói, có phải cô và họ đã cấu kết với nhau không?

Mạc Ngôn Hy hung hăng hỏi.

Mễ Bối hoang mang không hiểu đối phương đang nói gì, chỉ khe khẽ lắc đầu. Mạc Ngôn Hy hiểu Mễ Bối không biết nói dối. Thấy cô đã phủ định, anh ta cũng không nói gì thêm nữa.

Suốt nửa tiếng đồng hồ, Mạc Ngôn Hy vẫn luôn miệng lẩm bẩm:

– Vẫn là cái trò ấy! Mẹ nó chứ, chẳng mới mẻ gì hết!

Tối muộn, Mễ Bối muốn đi tắm.

– Tắm cái gì mà tắm! Lát nữa đám thợ kia có ăn thịt cô thì tôi cũng mặc kệ đấy! Mạc Ngôn Hy doạ dẫm.

Có điều hôm nay cô có ra ngoài, khắp người đẫm mồ hôi, không tắm thì rất khó chịu. Mễ Bối bước ra từ phòng tắm, khắp người thoang thoảng mùi hương hoa thơm ngát, những hạt nước long lanh đọng trên mặt, trên vai. Lúc này trông cô giống như một đoá hoa hàm tiếu trắng hồng, mềm mại mà mong manh, trong sắc trắng ẩn hiện sắc hồng. Mễ Bối liếc nhìn ra đại sảnh, không thấy một bóng thợ nào, nhưng lại thấy Mạc Ngôn Hy đang đứng gần cửa nhà tắm. Anh ta đang nhắm mắt nghỉ ngơi, hai tay đút trong túi quần, người dựa vào tường.

Đúng là một gã ?otâm khẩu bất nhất?.

– Hừm? Tôi ra rót cà phê, tiện thể xem cô có bị chết chìm trong bồn tắm hay không thôi! Đừng có mà tưởng bở!

Nói xong, anh ta liền nghênh ngang đi về phòng.

Mễ Bối thầm cảm thấy tức cười, nhưng không trêu chọc gì Mạc Ngôn Hy cả. Cô về đến phòng thì thấy Mạc Ngôn Hy đã ngồi trên giường mình tự bao giờ.

– Con bé này có bệnh hả? Xịt nhiều nước hoa lên giường làm khỉ gì? Toàn là mùi hoa đào không à!

Mạc Ngôn Hy chun chun mũi nói. Mễ Bối cảm thấy oan ức, xưa nay cô dùng nước hoa bao giờ đâu.

– Đứng đấy làm gì,lại đây.

Mạc Ngôn Hy trừng mắt, quát lớn.

Mễ Bối đứng ngẩn người ra, không biết nên phải làm sao.

– Lại đây! Tôi có ăn thịt cô đâu!

Anh ta kéo Mễ Bối lại, rồi ấn cô ngồi xuống bên cạnh.

– Lát nữa cô ngủ giường, tôi ngủ đất.

Mễ Bối giờ mới bớt lo, hân hoan gật đầu lia lịa.

– Cô vui cái gì?

Mạc Ngôn Hy thấy Mễ Bối không muốn ở cạnh mình như vậy, trong lòng bỗng cảm thấy rất bực dọc, cốc lên đầu cô một cái rồi nói:

– Cô không sợ tôi ngủ đất sẽ lạnh sao?

Nói xong liền thở phì một cái, đứng dây đi ra ngoài.

Không ngờ anh chàng này lại nhỏ mọn như vậy! Mễ Bối nhoẻn miệng cười, kéo kéo vạt áo anh ta.

– Làm gì thế?

Mạc Ngôn Hy gắt gỏng.

Mễ Bối chỉ tay vào mình, rồi lại chỉ xuống đất. Ý là mình sẽ ngủ dưới đất.

Những ngón tay trắng muốt như cọng hành của cô vạch đi vạch lại trên không.

– Được rồi! Tôi chỉ thử cô một chút thôi, xem ra cũng có lương tâm. Tôi ngủ đất được rồi, giường thơm như thế ngủ không quen!

Một lúc sau, mấy người thợ lắp điều hoà tới. Tiếng búa, tiếng khoan ầm ĩ cả nhà.

Mễ Bối nằm trên giường, được một lúc thì ngủ thiếp đi trong tiếng búa khô khốc.

Không biết bao lâu sau, mặt Mễ Bối bị một luồng khí nóng phả vào, cô liền mở bừng mắt ra nhìn? một gương mặt đẹp trai đang gí sát vào mặt cô?

– Ư?

Mễ Bối giật mình ú ớ kêu.

– Ây! Cô kêu cái gì chứ? Làm tôi giật cả mình!

Mạc Ngôn Hy đứng thẳng người dậy, giải thích:

– Tôi chỉ xem cô ngủ hay chưa mà thôi. Cô ở chung phòng với một người đẹp trai như tôi mà ngủ nhanh thế à? Heo à?

Vừa nói, cặp mắt đẹp của anh ta vừa hấp háy.

– Được rồi, không sao cả, ngủ đi!

Mạc Ngôn Hy lại đòi đi ngủ.

?oSao mình lại gặp phải loại người này nhỉ?? Mễ Bối chỉ muốn khóc mà không có nước mắt.

Đêm khuya, Mễ Bối đang mơ màng thì cảm thấy tức bụng, bèn trở mình bước ra phía nhà vệ sinh. Đi được nửa đường thì …

– A! Đau?! Cô dẫm lên bụng tôi rồi! Mễ Bối khốn kiếp? muốn chết hả? đồ không có mắt! Tôi giết cô bây giờ!…

?

Sáng hôm sau, bà Mạc nhìn hai đứa con mắt thâm quầng, miệng ngáp ngắn ngáp dài, cười hì hì nói:

– Chắc tối qua đã mệt phờ ra rồi phải không?

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.